- Đăng ngày 06 Tháng 11 2012
- Lượt xem: 2023
- Ủa, sao dậy sớm vậy con? Con tính đi đâu hả?
Thủy sà vào lòng mẹ nhõng nhẽo:
- Con đi chơi với Chi và Mai, tính lên chợ Bến-Thành mua ít vải về may quần áo ngủ.
- Ừ, con đi sớm cho đỡ nắng. Nhớ về sớm đừng để ba má chờ cơm. À, má quên hỏi con thằng Kha trưa nay có tới ăn cơm không, và anh Vũ về chưa con?
Thủy xịu mặt:
- Con hổng biết. Một người thì lúc nào cũng đăm chiêu, còn một người thì biến đâu mất tiêu. Dễ ghét!
Bà Tuân cười khì:
- Ai người ta cũng bận công chuyện chứ ai như con, đi học không thôi, sướng quá mà!
- Mááá!
- Rồi! Bộ má nói không đúng sao. Con đừng có nhăn nhó với thằng Kha nữa, tội nó. Còn anh Vũ đi đã hơn tuần, chắc là cũng đã về.
- Sao má biết?
- Thì má cũng đoán vậy thôi. Sao con không gọi điện xem ảnh về chưa?
Thủy không muốn nói cho mẹ biết là tối qua Thủy đã gọi tới nhà, và cả số di-động của Vũ, nhưng không ai trả lời. Thủy mong có người trả lời nhưng đồng thời cũng ngại nghe thấy tiếng Vũ. Nếu Vũ về rồi mà không gọi cho Thủy biết thì Thủy sẽ buồn vô cùng. Những mâu thuẫn giằng co nên chuông điện thoại mới reo chừng ba bần là Thủy đã vội vàng tắt máy. Cô nói với mẹ như thể là không mấy quan tâm:
- Đươc rồi, trên đường về con ghé qua nhà ảnh xem. Ảnh thường để máy ghi âm chứ ít khi bắt điện thoại liền.
Bà Tuân gật đầu:
- Ừa. Nếu con gặp ảnh nói ảnh tới ăn cơm luôn nghe con.
Thủy hôn nhẹ lên má bà Tuân:
- Dạ. Con đi nghe má.
Bà Tuân âu yếm nhìn theo con dắt xe ra khỏi nhà. Nó lớn bộn rồi. Thằng Kha bây giờ đã có công ăn việc làm, hè năm tới nó ra trường là mình cho cưới liền, rồi bắt nó ở rể. Chắc bố mẹ thằng Kha cũng chịu. Nhà nó đông anh em, con Thủy về đó ở vào đâu, tội con nhỏ.
Thủy chưa đến nhà Vũ bao giờ nhưng biết khu nhà có người gác đó rất rõ ràng. Hôm ở Đà-Lạt về xe đã dừng trước nhà cho Vũ xuống, và Thủy đã nhìn đã nhìn thấy Vũ mở cánh cửa màu xanh lá cây. Thủy cố lấy vẻ tự nhiên hỏi người bảo vệ:
- Anh cho hỏi ông Vũ ở căn nhà có cửa màu xanh đó đã từ Mỹ về chưa?
Người bảo vệ nhìn Thủy chăm chú. Thấy vẻ hiền lành dễ thương của cô gái, không có gì đáng nghi ngờ, nên nhỏ nhẹ:
- Tôi không biết ổng đã về chưa nhưng sáng nay thấy hình như có người mở cửa.
Thủy nghe tim đập mạnh trong lồng ngực:
- Để tui vô xem thử.
Người bảo-vệ gật đầu:
- Cô cứ tự nhiên, khoá xe để đó, tôi coi dùm.
Thủy rụt rè đưa tay bấm chuông, và hồi hộp đứng chờ. Mãi vẫn không có động tĩnh, Thủy định đưa tay bấm chuông một lần nữa thì cánh cửa hé mở và một khuôn mặt đàn bà xuất hiện, nhìn Thủy với vẻ tò mò:
- Chào cô.
Thủy thấy bất ngờ, lúng túng:
- Chào chị. Chị cho tôi hỏi ông Vũ.
Người đàn bà vẫn như đang quan sát Thủy:
- Anh Vũ vẫn chưa về.
Thủy nuốt nước bọt:
- Chị có biết bao giờ anh Vũ về không?
Người đàn bà lắc đầu:
- Tôi cũng không rỏ lắm. Xin lỗi cô là thế nào của anh Vũ?
Thủy lại thấy lúng túng:
- Dạ, tôi là … em anh Vũ.
Người đàn bà có vẻ ngạc nghiên, nhưng chợt mỉm cười:
- Cô là Thủy phải không?
Thủy mừng rỡ:
- Dạ, sao chị biết ạ?
Người đàn bà mở rộng cánh cửa:
- Tôi có nghe anh Vũ nói là anh ấy quen thân một đôi trai gái mà anh ấy coi như em. Còn tôi là Lệ, bạn của anh Vũ. Mời cô vào chơi.
Thủy bỡ ngỡ bước vào phòng khách, ngồi xuống ghế do Lệ mời. Lệ có vẽ như vui thích, chọn một cái ghế đối diện với Thủy, mỉm cười:
- Anh Vũ không uống trà tại nhà. Cô dùng chút nước ngọt vậy nhé.
Thủy vội vã lắc đầu:
- Cám ơn chị, nhưng không cần chị Lệ ạ.
Và như đã lấy lại được bình tĩnh, Thủy hỏi thêm:
- Chị quen anh Vũ lâu chưa. Sao không thấy anh Vũ nói gì với Thủy.
Lệ cười, khoe hàm răng trắng bóng:
- Tôi vừa là bạn vừa là Oshin nên không có gì đáng cho anh Vũ … khoe với mọi người!
Thủy có vẻ ngạc nhiên:
- Thủy không hiểu.
Lệ mỉm cười:
- Kể ra thì cũng không có gì phức tạp. Anh Vũ nhờ tôi kiếm người làm. Tôi kiếm không được nên tình nguyện giúp anh ấy lau chùi nhà cửa vào cuối tuần.
- Ồ ra thế. Thủy không được biết.
- Kha đâu không thấy đi với Thủy?
- Chị biết cả anh Kha nữa ư?
Lệ mỉm cười lắc đầu:
- Không. Tôi chỉ nghe anh Vũ nói. Hai người hình như sắp làm đám cưới, phải không?
Thủy lắc đầu:
- Không có đâu chị. Tụi này quen nhau đã lâu, nhưng chưa có dự định gì cả.
Lệ im lặng nghĩ thầm, con bé dễ thương thế này ai mà không thích. Không biết ông Vũ có nói thật không? Khó tin quá đi. Hay là lại chỉ được cái vẻ hiền lành, cao thượng bên ngoài. Mình phải hỏi Vũ cho rõ mới được. Mà việc gì đến mình nhỉ? Đã nói là không có gì quan trọng ở đời đáng cho mình quan tâm cơ mà, nhưng …
Thủy cũng yên lặng quan sát Lệ. Người đàn bà này đẹp và sắc xảo quá đi. Bạn của anh Vũ mà sao không bao giờ ảnh nhắc tới với mình. “Tình nguyện” giúp anh ấy lau chùi nhà cửa? Thật không? Mình có lần cũng muốn giúp anh ấy, nhưng anh ấy từ chối, nói là đã có chị Tám giúp cho rồi. Sao anh ấy nói dối mình? Mà mình có là gì đâu mà anh ấy phải nói dối. Dù sao đi nữa anh ấy không thành thật với mình! Tức thiệt!
Thủy thấy nghèn nghẹn, cúi đầu lặng yên.
Lệ nhìn nét mặt buồn của Thủy, nghĩ thầm, chả nhẽ cô bé này yêu Vũ? Tội nghiệp em. Em còn bé bỏng quá mà đã bị cuốn vào những cuộc tình không biết về đâu. Lệ dịu dàng:
- Thủy này.
Thủy ngửng lên:
- Dạ.
- Thủy có biết nhiều về anh Vũ không?
- Biết nhiều là sao chị? Thủy chỉ biết qua về gia đình anh ở Mỹ và công việc làm của anh ấy ở đây. Thủy mới quen anh Vũ vài tháng thôi.
- Anh Vũ có bao giờ nói với em về chuyện tình buồn của anh ấy?
- Dạ có. Người yêu của anh ấy qua đời vì tai nạn, và Thủy nghĩ là anh ấy vẫn còn yêu chị gì đó.
- Thu-Loan. Em không được nghe anh Vũ kể chi tiết sao?
Thủy lắc đầu yếu ớt:
- Dạ không? Chi tiết gì ạ?
Lệ thở dài:
- Anh Vũ vẫn còn đang buồn và ân hận về cái chết của Loan. Anh cho là mình có lỗi, không biết rộng lòng tha thứ, và chưa biết yêu hết mình. Anh tự trách mình, đang đi tìm quên trong công việc ở một nơi xa lạ. Em ngồi đó để chị kể em nghe truyện tình buồn này.
Thủy ngỡ ngàng ngồi nghe Lệ nói về cuộc đời Thu-Loan. Khi nghe tới cái chết của người bạc mệnh Thủy đưa tay chận ngực, cố nén một nỗi nghẹn ngào. Lệ lắc đầu buồn bã:
- Chị cũng có chuyện tình buồn, do đó anh Vũ và chị rất hiểu nhau, và trở thành bạn, an ủi nhau trong những lúc buồn phiền.
Thủy mím môi, lấy hết can đảm hỏi người đàn bà mới quen:
- Chị … chị yêu anh Vũ?
Lệ cười lớn:
- Chị còn yêu được ai, và ai còn yêu được chị. Thủy hỏi thế vì Thủy đã yêu anh Vũ rồi phải không?
Thủy lúng túng soắn hai bàn tay vào nhau:
- Thủy không biết nữa chị.
Lệ cười:
- Chị hiểu rồi. Tội nghiệp em, tội nghiệp đàn bà chúng mình. Thủy này, chị chỉ xin em một điều là đừng làm anh Vũ buồn thêm. Anh ấy là người tốt.
- Dạ, em biết anh Vũ là người tốt. Em … em sẽ không làm gì để anh ấy buồn. Em cám ơn chị, chào chị em về.
- Ừ em về. Em rất là dễ thương, và em cứ yên tâm. Thế nào anh Vũ cũng gọi em khi anh ấy về đến nơi. Chị tin là như vậy.
Thủy ra về, thấy bâng khuâng. Bây giờ thì em biết rõ là em đã yêu anh. Em không thể còn nói dối được mình. Em không ngờ cuộc tình của anh xót xa như vậy, nhưng em biết anh là người tốt, chị Thu-Loan đã tha thứ cho anh, rồi anh sẽ quên, em sẽ làm cho anh quên, em sẽ săn sóc anh suốt đời để không bao giờ anh buồn nữa. Em sẽ theo anh tới bất cứ nơi nào, miễn là anh yêu em. Em không biết lúc này anh nghĩ về em ra sao, nhưng dù thế nào đi nữa em cũng sẽ cố gắng. Anh sẽ là của em. Em yêu anh thật mà, anh biết không.
Thủy thấy Kha đang ngồi với bà Tuân khi Thủy dắt xe nhà. Lòng Thủy lại dấy lên một nỗi buồn. Kha dựng xe cho Thủy:
- Em đi chơi vui không?
Thủy gượng cười:
- Sài-Gòn nắng gắt. Em nhức đầu quá anh Kha à.
Kha đưa tay sờ trán người yêu:
- Em chỉ hơi nóng đầu. Nghỉ một chút là hết mệt liền.
Bà Tuân cằn nhằn:
- Má biểu mà con không nghe. Phải mang mũ che nắng mỗi lần ra ngoài. Nhớ nghe con.
Thủy dạ nhỏ, xin lỗi Kha và mẹ bỏ lên lầu. Em biết rồi đây Kha sẽ buồn, nhưng em xin lỗi anh. Em đã rõ lòng mình, và em không muốn lừa dối mình, lừa dối Kha lâu hơn.
Thủy gục đầu xuống gối. Giờ này anh làm gì ở bên đó, có bao giờ nghĩ tới em. Thủy thiếp đi và trong giấc mơ Thủy lại thấy cùng với Vũ đi trên con đường đầy sương mù không rõ lối đi, chỉ khác với giấc mơ lần trước là con đường rất dài, Vũ và Thủy cứ đi, đi mãi mà Thủy không cảm thấy lo sợ vì cánh tay Vũ đỡ sau lung, trong lúc Thủy ngước nhìn Vũ mỉm cười.
( Còn tiếp)
Trần Quang Thiệu