-Mẹ, khi người ta hôn một người không phải là người yêu, cảm giác như thế nào ?
Kiều Dung rời mắt khỏi kịch bản, quay sang nhìn con gái :
-Con hỏi gì vậy, Dung Nghi ? Tại sao lại hôn người không yêu ?...ai hôn? Và hôn ai?
Cô gái trở thế nằm, ôm gon chiếc gối ôm vào ngực, gác một chân chéo qua gối, chiếc đùi thon trắng, gợi cảm sau làn voan mỏng của chiếc áo ngủ màu hồng nhạt. Đôi mắt đẹp với hàng mi cong nhìn người mẹ như đo lường bản lĩnh. Dường như cô biết câu trả lời của mình sẽ làm mẹ sửng sốt :

Mẹ chứ ai. Con muốn biết cảm giác của mẹ khi hôn những nam đồng diễn. Nó đắm đuối, ngọt ngào như tiểu thuyết tả không ?

Người mẹ bật dậy. Tập giấy rời khỏi tay nằm chơ vơ trên nệm. Kiều Dung nhìn con gái như mới gặp nó lần đầu. Dung Nghi, đứa con gái bé bỏng chưa đến mười tám tuổi của nàng lại dám đặt với mẹ những câu hỏi sống sượng sặc mùi nhục thể như vậy sao? Không- Nó còn trẻ quá- Dung Nghi còn quá bé bỏng- Nó không đủ sức- Vậy thì tại sao ? Kiều Dung muốn nghẹn thở. Là diễn viên sân khấu nổi tiếng, Kiều Dung không lạ gì những thắc mắc đôi khi kỳ quái của báo chí hay người ái mộ- Nàng chưa bao giờ ngập ngừng trước một câu hỏi. Vậy mà hôm nay, trước câu hỏi của đứa con gái bé bỏng duy nhất, nàng phát hoảng.

Dung Nghi kiên  nhẫn chờ. Khóe môi cô như thoáng một nét cười. Cô đưa những ngón tay thon nhỏ vuốt đùa những nếp gấp trên gối. Lâu lắm, Kiều Dung mới lắp bắp :

-Dung Nghi…con…ai dạy con hỏi mẹ những điều đó? Con có biết rằng con còn bé lắm không?

Cô gái bật cười. Tiếng cười dòn như pha lê vỡ. Tiếng cười như một đường gươm thách thức sắc bén và tàn độc :

-Con chỉ còn bé trong trí nhớ của mẹ thôi mẹ ạ. Dưới mắt mọi người con đã là một thiếu nữ…Mẹ bận lo sự nghiệp nên quên đi đấy.

-Quên gì? Con nói mẹ quên gì?

-Quên con. Đúng hơn là quên sự hiện hữu của con. Mỗi sáng mẹ để tiền vào ngăn bàn phấn cho con. Mẹ đưa tiền người làm lo cơm nước cho con…cho một con người, đúng, nhưng không phải cho đứa con của mẹ. Đứa con nó còn cần nhiều hơn thế. Con xin lỗi mẹ. Nhưng con muốn nói mẹ diễn xuất trên sân khấu thật hay…chỉ có vai trò thật trong cuộc đời…



Dung Nghi bỏ lửng câu nói. Hai dòng nước mắt trào ra, lăn dài trên má người mẹ. Đôi má trắng xanh hơi hốc hác của gương mặt không trang điểm. Nàng biết bây giờ không phải lúc giải thích với con gái. Chắc chắn có điều gì làm nó uất ức! Tốt hơn là giải thoát cho nó nhẹ lòng. Nhưng quả thật nàng không tài nào chịu đựng nổi lối tra vấn của con. Chắc chắn không phải một câu hỏi vô ý của sự tò mò mà được sắp xếp với ý thức sâu sắc. Một con bé mười tám tuổi đã hiểu gì nhiều?...Hay là nó nói đúng…Nàng thật sự không hiểu gì về con…  

Dung Nghi bước xuống giường,đến bên mẹ. Kiều Dung xích vô cho con ngồi lên giường. Nàng muốn đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt xinh xắn của con gái để vỗ về nhưng không hiểu sao nhấc tay không nổi. Những câu hỏi sấm sét của Dung Nghi đã làm tiêu tan nghị lực của nàng. Chính đứa con lại làm việc đó. Nó ôm cổ mẹ, nhìn sâu vào mắt nàng :

-Con thích nhìn mẹ như thế nầy hơn, gương mặt trần, không son phấn hóa trang. Gương mặt hằn những nếp nhăn tuổi tác của người mẹ thật của con, không phải của sân khấu, của mọi người.

Kiều Dung vuốt tóc con làm lành :

-Con của mẹ lớn thật rồi. Đẹp nữa. Đẹp quá.

Dung Nghi chu môi :

-Và nguy hiểm nữa phải không mẹ? Người ta nói có con gái trong nhà như bom nổ chậm, nhất là con gái đẹp.

Kiều Dung nhìn con cười xòa. Không khí thân mật đã trở lại giữa hai mẹ con, nhưng nàng biết Dung Nghi chưa chịu đầu hàng. Nó chỉ tạm hoãn binh vì thấy nàng khóc. Người mẹ nhìn vào mắt con để tìm thêm những câu hỏi rắc rối ẩn trong đôi ngươi trong suốt kia nhưng đành chịu. Dung Nghi với tay lấy tập kịch bản, nhìn lướt qua rồi hỏi mẹ:

-Vở kịch nầy mẹ đóng với ai hở mẹ?

-Nam hay nữ?

-Đương nhiên là nam, con quên, phải hỏi mẹ “ đóng cặp” với ai đúng không?

Kiều Dung cau mặt, hơi ngập ngừng. Nàng biết sắp nói đến một nam diễn viên mà con mình không thích:

-Hoàng Kỳ con ạ.

-Lại Hoàng Kỳ. Sao mẹ thích đóng với thằng cha ấy thế? Nhìn bộ râu mép đã thấy mất cảm tình.

-Đạo diễn phân vai mà con.

Dung Nghi ra vẻ hiểu biết:

-Nhưng mẹ có quyền yêu cầu đổi kép diễn chứ, mẹ là đào chính mà.

Kiều Dung nói cho qua:

-Mình là diễn viên sân khấu thì đóng với ai cũng thế thôi. Kịch chứ có phải thật đâu mà chọn lựa.

-Con nghe người ta nói, diễn viên quen với kịch, sống với kịch rồi đôi lúc hóa thân thành nhân vật trong kịch…bởi thế họ dễ yêu nhau.

Người mẹ chống chế yếu ớt:

-Không phải vậy đâu con. Còn tùy mỗi người.

-Thằng cha Hoàng Kỳ ấy mà chuyên đóng những vai chung thủy thì thật buồn cười. Con nghĩ giao cho hắn những vai sở khanh đúng hơn.

Kiều Dung tìm cách lái câu chuyện qua hướng khác:

-Lâu rồi mẹ không thấy con vẽ?

-Con mà vẽ vời gì hở mẹ? Có bôi bẩn những khung vải trắng đáng thương thì có.

-Bậy nào. Mẹ thấy con vẽ có hồn lắm.

-Chỉ có mẹ khen con thôi. Con vẫn vẽ đấy chứ. Nhưng những lúc đó mẹ thường phải ngủ để lấy sức sau một xuất diễn. Nhiều buổi sáng tuyệt đẹp, khu vườn nhỏ của mình như một vườn hoa giác bạc, con muốn có mẹ để cùng nhìn nét đẹp thiên nhiên nhưng không dám gọi. Mẹ đã để trôi qua những buổi đầu ngày như một người để trôi thưở hồn nhiên đầu đời!

Căn phòng trở lại lặng yên. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ. Kiều Dung lén vuốt ve nhan sắc kiều mị của con bằng ánh mắt. Nàng tự trách mình không để ý con đã lớn. Quả thật nàng dành cho sân khấu quá nhiều. Dung Nghi đã nhìn thấy thiếu sót của nàng. Dung Nghi mang vẻ kiều diễm của mẹ nhưng tính tình cương nghị của cha. Nhìn đôi mắt con ánh lên sự trách móc, nàng ngỡ trong đôi mắt ấy có cả sự trách móc của chồng!                                        **********

Tiếng leng keng vui tai của những mảnh kim loại đập vào nhau khi gặp gió khiến Dung Nghi vui thích. Nàng đưa tay chỉ một chiếc chuông gió sáng loáng trong bao giấy kiếng trong suốt:

-Tôi xem cái chuông gió nầy.

Người bán hàng nhanh nhẹn lấy xuống. Dung Nghi rung nhẹ chuông trên tay. Tiếng leng keng phát ra cùng với tiếng nói sau lưng nàng:

-Xin lỗi cô…

Dung Nghi quay lại, chạm phải một đôi mắt trầm dịu như giọng nói ấm áp. Người thanh niên nhoẻn cười:

-Đây là chuông gió phải không cô?

“ Xưa rồi- Cô bé nghĩ thầm- Trò làm quen nầy cũ rích”. Nàng đáp lạnh nhạt:

-Vâng, chuông gió.

-Phiền cô cho tôi xem một chút.

“ Quái quỷ- nàng rủa thầm- cả hàng chuông gió treo sao không bảo lấy xem?”

Tuy vậy nàng vẫn đưa cho hắn. Hắn nhìn chuông một lúc rồi chợt nhìn sững nàng:

-Hình như tôi gặp cô ở đâu?..Không nhớ nổi- Nhưng phải thấy rồi- Nhìn cô rất quen.

Dung Nghi nhăn mày- nàng biết hắn nói sai mà đúng. Có lẽ hắn đã bắt gặp nàng…qua hình ảnh mẹ nàng trên sân khấu. Đây không phải lần đầu có người thấy nàng  quen thuộc. Hình ảnh nữ diễn viên Kiều Dung xuất hiện khắp nơi. Đôi mắt, nụ cười nàng lại giống mẹ…Tiếng nói ấm áp vẫn vang bên tai:

-Có phải con gái thường thích những món quà nho nhỏ như chuông gió không cô bé?

-Tôi không biết điều đó. Đâu phải mọi người đều thích cái mình thích.

Người thanh niên nói nhỏ như cho mình nghe:

-Một cái chuông gió mừng sinh nhật? Không biết con nhỏ có vui không? Mình vụng về trong chuyện nầy quá.

Dung Nghi chợt có cảm tình với anh chàng ngô nghê nầy. Phải nói hắn đẹp trai. Một kiểu đẹp rất đàn ông- Không phải sống mũi cao, mắt đa tình, tóc dợn sóng…Hoàn toàn không có ở trong cái khuôn mẫu chung thường thấy quảng cáo ở các tiệm may hay hớt tóc của nam giới. Toàn gương mặt hắn là một tổng hợp của sự cương nghị nhưng dịu dàng. Hắn cao và hơi gầy. Đặc biệt giọng nói của hắn khiến người nghe có cảm tưởng được vỗ về che chở.

Dung Nghi thoáng đỏ mặt bởi những ý nghĩ thiện cảm dành cho người thanh niên mới gặp lần đầu. Nàng quay đi, sợ hắn đọc được những ý nghĩ đó. Hắn bất chợt hỏi cô gái:

-Cô bé. Tôi xin đường đột một chút. Nhưng tôi có cảm tưởng ai gặp cô- Tôi muốn nói là phái mạnh- Cũng đều dành cho cô những ưu ái đặc biệt- Cô đẹp- nhưng hơn thế nữa- có một hấp lực vô hình rất lạ. Tôi không diễn đạt nổi điều đó. Chỉ biết nếu không tự kiềm chế, tôi đã hỏi xin địa chỉ hoặc xin đưa cô về rồi đấy.

Hắn cười sau câu nói. “ Một câu tán khéo” - Dung Nghi nghĩ thầm- Khá là trâng tráo nhưng vẫn không giận hắn được. Giọng hắn ấm quá- thêm nụ cười thật trìu mến nữa.Tên nầy đắt đào lắm đây. Nhưng đừng hòng- Với Dung Nghi nầy chuyện đó còn khó- khuya lắm bạn ơi! Cảm tình là một chuyện. Quen biết lại là chuyện khác nữa. Dung Nghi cũng nở nụ cười duyên dáng trên đôi môi hồng ước mơ con gái, hóm hỉnh:

-Cho số nhà hay chờ đưa về? Rất tiếc tôi đều không có hai thói quen đó.

Cô gái nhún vai rất điệu:

-Xin lỗi nhé. Tôi phải về…

-Cám ơn Dung Nghi về cuộc chuyện trò lý thú.

Hắn quay nhanh ra cửa, trước cô, không quay lại để nhìn thấy nét thảng thốt trên gương mặt cô gái. Thật bất ngờ, sao hắn lại biết tên mình nhỉ? Trong khi cô gặp hắn lần đầu. Giá hắn còn đứng đó, cô sẽ hỏi cho ra lẽ. Đàng nầy hắn lại đi rất vội, chẳng thèm nài nỉ xin số nhà. Có lẽ hắn biết nhà mình cũng nên? Tên hắn con biết nữa là…


**********

Tấm gương lớn phản chiếu lại một cơ thể dậy thì mướt như ngọc thạch. Tác phẩm thiên nhiên mà khi tạo xong, Thượng Đế hẳn phải xoa tay khoan khoái than phục nghệ thuật thẩm mỹ của mình.Thiếu nữ xoay một vòng trước gương, môi hơi dẩu ra kiêu hãnh.

-Tuyệt đẹp, nhỏ ơi. Thôi đừng khêu gợi nữa. Đây không có đàn ông đâu.

Đan Hà đứng sau lưng Dung Nghi đưa tay vẽ một vòng quanh eo làm cô bé nẩy người:

-Chị Hà, eo ơi, em nổi gai ốc cùng mình nè.

-Ai bảo. Ta mà là đàn ông thì mi chết. Mà sao hôm nay lại bày đặt ngắm…ba vòng? Sắp thi hoa hậu đấy à?

Dung Nghi hỏi một câu ngoài đề:

-Chị Hà nầy…thân thể em đã đủ hấp dẫn để quyến rũ đàn ông chưa?

Đan Hà mở lớn đôi mắt vốn đã to sẳn. Nàng không ngờ Dung Nghi lại táo bạo đến thế!

Đan Hà cũng là diễn viên, lớp sau Kiều Dung. Nàng được Kiều Dung nâng đỡ nên rất quý trọng người diễn viên có tuổi nầy. Dung Nghi hay đến chơi và đặt những câu hỏi tò mò về hậu trường sân khấu. Nhưng hôm nay câu hỏi hoàn toàn khác. Tuy nhiên, Đan Hà cũng lựa chữ để trả lời Dung Nghi. Nàng biết con bé bắt đầu trở chứng+

-Không có một tuổi nào để đàn bà bắt đầu quyến rũ. Sự quyến rũ chỉ bắt đầu khi người con gái được một người con trai để ý. Từ đó, thân thể thức dậy cùng với tư tưởng dục tình. Em thì đẹp quá rồi. Cứ để tự nhiên mọi việc sẽ đến. Đừng vội Dung Nghi ạ.

Cô bé lắc đầu:

-Em vội gì đâu. Vì chị là một diễn viên, chuyên diễn những vai đào mùi trên sân khấu nên em học kinh nghiệm của chị thôi.

Đan Hà nhíu mày:

-Những vai trò sân khấu không đi đôi với cuộc sống đâu em. Đâu phải cứ hể diễn viên là phải sành sỏi tình yêu, tình dục…Câu “ xướng ca vô loài” không phải áp đặt cho tất cả mọi nghệ sĩ trình diễn đâu.

Dung Nghi bướng bỉnh:

-Em không thấy tất cả mọi nghệ sĩ. Em chỉ biết một số ít thôi…

-Trong đó có mẹ em và chị?

-Em không dám nói thế. Chị đừng giận em. Nếu chị không muốn trả lời câu hỏi của em thì thôi vậy.

Dung Nghi chậm rãi mặc lại đồ lót. Những động tác uyển chuyển của một vũ sinh múa Ba lê thể hiện nhuần nhuyễn. Đan Hà chợt thấy mình hơi quá lời. Cô đến ngồi bên cạnh Dung Nghi trên chiếc canapé:

-Hãy nói cho chị biết, giữa mẹ và em xảy ra chuyện gì không vui?

-Chẳng có gì đáng nói. Mà nếu có thì đó là những mâu thuẫn của định mệnh. Chúng ta không làm gì được.



Biết không thể lay chuyển cô bé, Đan Hà quay sang chuyện khác:

-Lúc nãy nhìn động tác uyển chuyển của em khi mặc lại quần áo, chị nhớ đến những động tác tuyệt đẹp của bé Dung Nghi mấy năm trước khi tập múa Ballet. Sao em không tiếp tục môn học nghệ thuật đó? Chị nhớ em rất xuất sắc kia mà.

-Chính vì vậy mà em bỏ Ballet.

Đan Hà như từ trên trời rơi xuống. Nàng hỏi lại như không tin ở tai mình:

-Em nói gì vậy? Vì học xuất sắc mà bỏ? Sao lại thế? Chị thật không hiểu nổi em…

Dung Nghi cười nhạt:

-Có gì khó hiểu đâu. Là vì em không thích cứ mỗi thành công của em, người ta lại nhận xét: “ Đúng là con nhà nòi. Mẹ là diễn viên kịch, con là diễn viên múa. Nhìn con bé cứ giống mẹ như lột”. Người ta cứ ngỡ như nhờ tên tuổi mẹ, con mới thành công. Em muốn mình phải là một con người có cá tính chứ không là cái bóng. Dù là cái bóng của người mẹ nổi danh!

-Vì thế em chọn ngành họa?

- Vâng.

-Có hợp với em không?

-Ít ra là không lien quan đến mẹ!

-Em khe khắc quá đấy, Dung Nghi ạ. Thế con cái những diễn viên điện ảnh quốc tế đều nương vào tên tuổi của cha mẹ để đi lên có ai cười chê họ đâu?

-Chị lầm. Nếu họ không tự có khả năng để khẳng định được mình, họ sẽ bị đào thải.

-Thì trường hợp em cũng thế thôi. Chọn bất cứ nghề nào thì em cũng phải thật sự có tài. Bởi trên sân khấu là em diễn chứ đâu phải mẹ.

Dung Nghi cắn môi. Không phải cô không nhận ra Đan Hà có lý, nhưng cô muốn giữ vững lập trường của mình. Hơn ai hết, Dung Nghi biết rằng cô rất có khả năng trong nghệ thuật vũ ballet và cô cũng yêu thích nghệ thuật nầy. Những động tác uyển chuyển của ballet đã làm cô say sưa luyện tập quên ăn quên ngủ. Vậy mà mỗi khi cô biểu diễn lại có những tiếng bình phẩm: “Con gái của Kiều Dung đấy. Đúng là máu nghệ sĩ”. “Con đừng quên mình là con của một diễn viên nổi tiếng…Phải biết chớp lấy cơ hội để vượt lên. Bao nhiêu người muốn như con mà không được. Không phải ai cũng có cha mẹ nổi tiếng cả đâu”…Thì ra cái gì cũng mẹ, chẳng ai nhận ra cô, Dung Nghi, với sự đam mê và tài năng của riêng mình! Với bản chất tự cường, cô đã tách ra khỏi ảnh hưởng của mẹ trong hướng đi tương lai…

&&&&&&&&

Dung Nghi khéo léo gói cái chuông nhỏ xinh xắn vào tờ giấy hoa sặc sỡ. Cô thắt một cái nơ màu hồng lên gói quà, sau khi dán vào một danh thiếp nhỏ “Mỗi lần chuông gió reo vui, Nhật Mai sẽ nhớ đến Dung Nghi”. Cô liên tưởng đến buổi họp bạn sắp tới. Chắc chắn rất vui. Toàn là bạn học cũ. Và trong số món quà sinh nhật món quà của cô sẽ lạ nhất. Dung Nghi chắc rằng không ai nghĩ đến một cái chuông gió để làm quà sinh nhật như mình. Nhật Mai sẽ thích lắm đây…

Dung Nghi đi sang phòng mẹ. Giờ nầy mẹ cô đang ở nơi trình diễn. Cuộc sống của bà là cuộc sống về đêm. Buổi sáng, cô ra khỏi nhà từ lâu mẹ vẫn chưa dậy. Và buổi tối, cô ngủ một giấc thật dài mà mẹ vẫn chưa về! Lúc nhỏ đã nhiều lần Dung Nghi khóc một mình bởi cảm giác bơ vơ! Đứa con gái thấy thèm được nằm cạnh mẹ, gối đầu lên tay mẹ để kể lể bao nhiêu điều trong cuộc sống. Ước mơ nhỏ bé thế mà vẫn không thực hiện được. Những lần như thế, cô cảm thấy thù ghét nghề nghiệp của mẹ và giận mẹ vô cùng. Càng lớn, Dung Nghi càng tự khống chế tình cảm của mình để “không cần mẹ nữa” nhưng càng muốn tách khỏi mẹ, cô càng cảm thấy bị kéo lại gần bằng một sợi dây vô hình, điều đó làm cô bực bội và càng khe khắt hơn. Sự mâu thuẫn lớn theo tuổi đời, bây giờ thì cô sắp bước vào tuổi mười tám, và cô đã dám có những phản ứng khá rõ rêt đối với mẹ.

Dung Nghi ngồi vào bàn phấn. Từng là diễn viên múa ballet nên việc trang điểm đối với cô không khó lắm, nhưng hôm nay, cô muốn mình nổi bật, không phải bằng màu son sắc phấn đậm đà, mà bằng những nét đơn sơ hồn nhiên nhất của người con gái. Cô đánh một lớp phấn hồng nhẹ lên làn da sáng mịn màng. Son môi màu cam nhạt. Cô làm tôn vẻ mơ màng của đôi mắt bằng đường chì nâu mỏng. Gương mặt cô nhẹ nhàng. Nét thanh tú ngời lên trong nụ cười rạng rỡ. Dung Nghi chọn chiếc áo dài trắng may tuyệt khéo. Làn vải ôm gọn thân thể gợi cảm. Cô hiểu rằng giữa rừng hoa muôn sắc nét hồn nhiên thơ ngây của cô sẽ nổi bật như một bông hoa quý.

Nhật Mai ra tận cửa đón bạn. Cô bé khựng lại một chút rồi reo lên:

-Dung Nghi đẹp quá…Suýt nữa mình nghẹt thở

Cô nắm tay bạn đi vào phòng khách vang rộn tiếng cười nói. Sự xuất hiện lộng lẫy của Dung Nghi khiến mọi người im bặt. Nhật Mai nói lớn:

-Hân hạnh giới thiệu với các bạn con gái của nữ nghệ sĩ Kiều Dung…đây, Dung Nghi.

Nụ cười trên môi Dung Nghi biến mất. Trong một thoáng, mặt cô đanh lại. Một nỗi nghẹn chắn ngang ngực cô, nặng như đá! Dung Nghi gỡ tay Nhật Mai tự động nói vào micro:

-Ở đây chỉ có Dung Nghi bạn của Nhật Mai và các bạn, không dính dáng gì đến nữ diễn viên Kiều Dung cả.

Câu nói thật tàn nhẫn nhưng nụ cười trên môi cô đẹp quá, nó làm người ta quên chất cay của giọng nói. Dung Nghi đưa gói quà cho Nhật Mai, trong đám đông có tiếng rì rầm “người mẹ bị từ chối”!

Nhật Mai lại đến trước micro, khoa tay xin yên lặng. Cô bé mặc một cái robe hồng, tóc thắt nơ đỏ, dáng vẻ thật nhí nhảnh đáng yêu. Nhật Mai vừa nheo mắt đầy ý nghĩa khi đưa cao lên hai cái chuông gió.

-Các bạn ơi…có một sự trùng hợp thích thú trong những món quà sinh nhật hôm nay. Không hẹn mà hai người thân của Nhật Mai đều cùng tặng Nhật Mai món quà giống nhau…Kỳ lạ hơn nữa là lời ghi tặng cũng…na ná. Một điều chắc chắn là hai người chưa bao giờ quen nhau…Vậy thì…để thêm phần long trọng cho ngày sinh nhật 18 của Nhật Mai xin mời hai vị chủ nhân…chuông gió lên diễn đàn ra mắt các bạn…mời  Công chúa Dung Nghi và…Hoàng tử Vương Quyền.

Tiếng vỗ tay nổi lên muốn làm nổ tung phòng khách. Dung Nghi đỏ mặt. Nét bối rối dễ thương khiến Nhật Mai càng trêu già:

-Anh Vương Quyền…ông anh thân mến của tôi đâu rồi? Hãy chứng tỏ bản lĩnh của mình đi chứ. Mời Công chúa ra trình diện…bà con…

Người thanh niên rẽ đám đông bước đến trước mặt Dung Nghi, anh cúi xuống nói nhỏ “Xin lỗi cô bé” rồi nói lớn lên:

-Chủ nhân chuông gió xin trình làng. Xin quý vị đừng ngạc nhiên, đây chỉ là sự trùng hợp của những tư tưởng lớn.

Lại vỗ tay- có tiếng hét “hoan hô”. Yêu cầu hoàng tử và công chúa…tỏ tình hữu nghị.

Vương Quyền nhìn Dung Nghi:

-Đến lượt cô bé trả lời đi. Anh mà tỏ tình hữu nghị thì…phiền lắm.

Dung Nghi bình tỉnh lại. Sự hồn nhiên của đám trẻ với sự dí dỏm của Vương Quyền khiến cô cũng muốn tham dự trò vui nầy. Cô nhìn quanh, khẽ nghiêng đầu với nụ cười duyên dáng để nhận những ánh mắt tôn ngưỡng, rồi nói với Nhật Mai:

-Bồ cho mình xin chung Cúc tửu.

Nhật Mai nhanh nhẹn rót rượu ra cái chung nhỏ, bưng đến cho bạn. Dung Nghi đón ly rượu, đưa lên ngang mày với cung cách một vị công nương:

-Nhân danh tình hữu nghị giữa hai quốc gia và những tiếng reo vui của chuông gió, tax in chia đôi với hoàng tử chung Cúc tửu nầy.

Nàng nhấp môi. Chất cay của rượu làm nàng nhíu mày.Vương Quyền đỡ phần rượu còn lại, kiểu cách:

-Đa tạ công nương. Nàng là hiện thân của mùa xuân vĩnh cửu.

Tiếng nhạc trỗi lên, bản Paso mở đầu cho buổi khiêu vũ. Ai đó đề nghị:

-Yêu cầu hoàng tử và công chúa khai hội.

Chàng nghiêng người, đỡ lấy bàn tay thon mềm của người thiếu nữ. Từng cặp buông hồn theo nhạc. Khi họ đi Tango, Vương Quyền cúi sát mái tóc nàng:

-Dung Nghi thông minh lắm. Rất sung sướng được quen em.

Cô bé lắc đầu:

-Không thông minh lắm đâu. Đến bây giờ Nghi vẫn chưa hiểu tại sao hôm nọ anh biết tên Nghi? Định hỏi mà anh đi nhanh quá…

Vương Quyền cười xòa:

-Hôm nay em không mang “thủ phạm” theo.

Dung Nghi tròn mắt:

-Thủ phạm gì hả anh?

-Thủ phạm tố cáo tên Dung Nghi.

-Ai vậy?

-Chiếc xách khoác vai màu vàng dễ thương của em.

Cô gái chợt hiểu:

-Ra là nó. Đúng rồi. Em thêu tên trên nắp túi. Hèn chi anh gọi Dung Nghi tỉnh bơ, làm em hoảng quá…mà nếu như cái xách đó không phải của em thì sao?

-Có sao đâu. Dung Nghi là một cái tên rất đẹp. Một nốt nhạc lạ. Chỉ sợ lúc đó em tự ái vì anh gọi tên người khác mà không gọi tên em.

-Làm như mình có giá lắm vậy. Còn lâu bạn ơi – cô ngừng một lúc, bối rối vì ánh mắt vừa trìu mến vừa đắm đuối của chàng trai. Họ là đôi nam nữ khiêu vũ đẹp nhất dạ tiệc. Họ nổi bật như đôi trai tài gái sắc trong những tiểu thuyết diễm tình. Dung Nghi đã nhìn thấy cái nháy mắt đồng tình của Nhật Mai dành cho cô, cũng như những ánh mắt ngưỡng mộ của bạn trai, vài nét cau mặt ganh tỵ của bạn gái. Cô thoáng một chút kiêu hãnh, mặc dù đây không phải lần đầu cô có bên cạnh một anh chàng bảnh bao. Dường như bên cạnh Vương Quyền, Dung Nghi bỗng thấy mình bé bỏng, vụng về.

-Thế ra hôm gặp Nghi ở cửa hàng lưu niệm là anh đi mua quà sinh nhật cho Nhật Mai?

-Đúng thế. Anh đang bối rối chưa biết mua gì thì thấy em đang lắc chuông gió. Anh chợt nghĩ đó là món quà tương đối lạ và ngộ nghĩnh.

-Ai ngờ lại trùng hợp với Nghi?

-Định mệnh, cô bé ạ.

Những giờ phút vui trôi nhanh. Khi chia tay Vương Quyền trước cửa nhà mình, cô bé cảm nhận một lưu luyến nhè nhẹ không như những lần chia tay khác. Người thanh niên siết nhẹ bàn tay cô:

-Anh về. Mơ đẹp nhé, Dung Nghi.

                                                                              *        *
                                                                                  *

(còn tiếp)

 Lý Thuỵ Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.