Kiều Dung trở mình. Nàng cảm nhận bên má mình một hơi thở ấm. Một giọng nói thật nhẹ:
-Ngủ thêm đi Dung, còn sớm lắm.
-Mấy giờ rồi anh?
-Bốn giờ.
Thiếu phụ choàng dậy:
-Sao anh thức sớm vậy? Không ngủ sao?

Hoàng Kỳ cúi xuống. Môi chàng tìm môi nàng và dừng lại trong một nụ hôn dài say đắm. Kiều Dung khép mắt, tận hưởng tình yêu mật ngọt. Vòng tay qua cổ chàng, nàng như muốn giữ lại hương nồng ân ái của một đêm mê đắm tận cùng.

-Anh ngồi nhìn em ngủ. Lúc ngủ em đẹp quá. Vẻ mặt em lúc bình thường não nùng là thế, đăm chiêu là thế mà khi ngủ em có một vẻ tin cậy và thơ ngây như thiên thần.

Chàng siết mạnh nàng vào ngực mình:

-Anh thương em quá. Thương vô cùng Kiều Dung ạ. Anh không thể nói tại sao nhưng chắc chắn đây không phải là sự đam mê thể xác thuần túy. Nó có sự nể trọng, ngưỡng mộ…Nó là tình yêu. Đích thực là tình yêu.

-Anh…đừng quên hiện cảnh của chúng mình.

-Em yên tâm. Hãy hưởng trọn vẹn những giờ phút bên nhau, đừng bận tâm đến ngoại cảnh. Tình yêu không bao giờ có tội. Anh chấp nhận tất cả để có em.

-Đừng điên cuồng, Kỳ ạ. Chúng ta đều có những điều để giữ gìn. Em là danh dự của một người đàn bà có chồng, mặc dù đã xa nhau, còn anh là hạnh phúc gia đình…Đừng phá vỡ những gì mà chúng ta đã khổ công xây đắp. Phá đi thì dễ lắm nhưng nỗi ân hận sau đó sẽ ám ảnh suốt đời.

-Nhưng anh yêu em.Và em dư hiểu rằng tình yêu của chúng ta cũng là một sự hình thành sau những thángq dài vun vén, thử thách. Đây không phải là tiếng sét ái tình. Việc Kiều Dung và Hoàng Kỳ yêu nhau sẽ không làm ai ngạc nhiên đâu. Người ta chẳng thường ghép đôi chúng mình là gì?

-Tại sao chúng ta làm như điều họ muốn? Đó là một cái bẫy êm ái, anh biết không? Một cái bẫy mà dù biết, người ta cũng thích sa vào! Giới nghệ sĩ chúng ta thường lầm lẫn sân khấu với cuộc đời, dễ gây những mối tình oan trái. Từ lâu em đã hiểu điều đó và cố tránh…nhưng bây giờ…

Nàng cúi xuống. Đôi mắt đẹp não nùng của nàng làm tim Hoàng Kỳ se thắt lại. Chàng hiểu người đàn bà nầy bất hạnh nhiều hơn mình tưởng. Ngoài tài năng nghệ thuật, nàng thật cô đơn và đáng thương. Chàng ôm gọn khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Dung trong tay mình, tha thiết:

-Bây giờ chúng mình không có gì để nói. Không biện minh. Không ân hận. Chấp nhận búa rìu dư luận để có nhau.

Kiều Dung rùng mình. Nàng liên tưởng đến ánh mắt Dung Nghi nếu thấy nàng trong tay Hoàng Kỳ. Nàng biết rằng lời dị nghị của thiên hạ rồi cũng chán. Dư luận sẵn sàng tha thứ cho nàng, trừ Dung Nghi.

-Em nghĩ gì vậy?

-Em nghĩ đến con em.

-Bé Dung Nghi ấy à?

-Phải, Dung Nghi. Nhưng nó không còn bé nữa.

-Vậy thì tốt. Nó lớn, sẽ dễ dàng thông cảm.

Kiều Dung buồn bã lắc đầu:

-Trái lại, càng lớn nó càng khó tính. Nó không muốn em có ai…ngoài ba nó.

Hoàng Kỳ ngắt lời:

-Nhưng em và ba nó đã xa nhau lâu rồi mà.

-Đúng vậy. Nhưng nó vẫn lên án những mối quan hệ của em.

-Nó bắt em cô đơn cho đến già? Vô lý. Con bé biết yêu chưa?

-Em không rõ lắm. Thỉnh thoảng nó tiếp bạn trai ở nhà. Mười tám tuổi rồi.

-Yên chí, yêu rồi nó sẽ hiểu em hơn…Mà nó không hiểu cũng chẳng sao. Em có quyền sống cho em. Người đàn bà nào cũng cần một người đàn ông che chở, yêu thương, Kiều Dung ạ. Em định biến mình thành một nữ thánh hay sao? Em phải song, và phải được yêu. Em đã bỏ phí quá nhiều, em phải được đền bù xứng đáng.

Chàng nói hăng say. Giọng đầy sức thuyết phục. Kiều Dung nhìn chàng trìu mến:

-Anh thật đáng yêu. Em đến phải khổ mất!

Họ ôm ghì lấy nhau như sợ không bao giờ được gần nhau nữa. Môi họ lại tìm nhau. Nóng bỏng. Vội vàng.

&&&&&&&&&  

-Dung Nghi.

Cô gái vẫn lặng lẽ xếp quần áo cho vào chiếc valise nhỏ. Kiều Dung đến sát con gái:

-Con định đi đâu?

Câu trả lời ngắn gọn:

-Con về nội.

-Sao không ở đây với mẹ? Mẹ đã làm gì cho con buồn?

Dung Nghi khẽ so vai, vẫn không nhìn mẹ:

-Mẹ đâu có làm gì.

-Vậy sao con đi?

-Nhà nầy không có chỗ cho con nữa.

Kiều Dung thảng thốt:

-Con nói gì vậy? Dung Nghi, đây là nhà con…

-Vâng, trước đây là nhà con. Nhưng bây giờ thì không.

-Con nói gì mẹ không hiểu.

Cô gái ngẩng phắt lên, nhìn thẳng mặt mẹ:

-Xin mẹ đừng bắt con nói ra những điều con biết. Tàn nhẫn, nhục nhã lắm! Mẹ tự hiểu và để con đi. Ở trong nhà nầy con trở thành người thừa.

Kiều Dung dằn chiếc valise trong tay con gái:

-Con không đi đâu hết. Mẹ cấm…

Ánh mắt đứa con gái lóe lên dữ dội:

-Mẹ không cấm được mẹ, làm sao cấm con? Con đi để mẹ được thoải mái sống cho mẹ. Đừng gượng gạo giữ con làm gì. Mẹ cần được tự don…

Cô ngừng lại, đắn đo, rồi buông thong:

-Khi trong phòng mẹ có một người đàn ông không phải là ba con, không lý do gì con ở bên mẹ nữa.

-Dung Nghi…con đã biết…mẹ cũng không có ý định giấu con…mẹ chỉ muốn con hiểu…mẹ cần có bạn.

-Đó là quyền của mẹ, cũng như ra đi là quyền của con.

-Con bỏ mẹ?

-Không, chính mẹ bỏ con. Mẹ hiểu điều đó.

Giọng cô chùng xuống, đầy chua xót:

-Con không trách mẹ đâu, chỉ buồn cho mình! Tại sao con không chấp nhận được đời sống phóng túng của một ngôi sao sân khấu? Nhất là ngôi sao đó là mẹ mình? Tại sao con không làm được như những đứa bạn cùng trang lứa hãnh diện về người cha, người mẹ làm tài tử xi-nê, là đào kép cải lương, kịch nói…Chúng nó có thể nói đến cách sống phóng túng của cha mẹ một cách thản nhiên…con thì không làm được. Cha mẹ con phải là những tấm gương không tì vết. Lời đàm tiếu của dư luận làm con điên lên. Con không muốn, không bao giờ muốn mọi người nhìn mẹ bằng ánh mắt dành cho đào hát. Con xin lỗi. Con cũng biết nghệ thuật là một cái gì rất thiêng liêng, cao quý…Người nghệ sĩ sống cho nghệ thuật, dâng hiến tài năng cho nghệ thuật đáng quý vô cùng. Nhưng cũng không ít người vin vào nghệ thuật để sống bạt mạng, để lăng nhăng tình cảm, để thay vợ đổi chồng…

Kiều Dung như thấy có một bàn tay tàn ác bóp chặt trái tim mình. Nàng có cảm tưởng mình là một can phạm đang nghe bản cáo trạng với tất cả những gay gắt cay nghiệt do chính đứa con gái yêu quý duy nhất của nàng đứng vai côn tố buộc tội. Nước mắt lăn dài trên đôi má thiếu phụ. Nàng thấy rõ nỗi bất lực của mình trong hoàn cảnh hiện tại. Vậy có nghĩa là nó đã biết..có nghĩa là nàng phải đối diện trực tiếp với sự thật:

-Con ạ, từ lâu mẹ đã muốn nói chuyện với con như một người hiểu biết. Có những điều mà ở tuổi con chưa thể tiếp nhận được, trong đó có tâm tư của một người đàn bà ở tuổi mẹ. Mẹ không hề có ý biện minh, hoàn toàn không, mà chính là sự giải tỏa cần thiết để mẹ con ta gắn bó hơn. Con cũng đã biết ba mẹ hầu như đã ly thân, và mỗi người đều có tự do riêng. Mẹ không bao giờ thắc mắc ba làm gì, sống với ai? Đó là quyền của ba. Ba là một con người tự do. Riêng mẹ, không phải vì không có ba con mà mẹ buông thả vào cuộc sống cuồng loạn như một số người đã làm. Mặc dù cuộc sống dưới ánh đèn sân khấu dễ tạo cho mẹ sự thuận hợp. Mẹ chỉ dành tình cảm cho những vai diễn. Nhưng mẹ không giấu con rằng có những đêm, sau giờ vãn hát một mình trở về nhà, nhìn căn phòng ngủ trống lạnh mẹ thật sự kinh hoàng! Mẹ cảm thấy cô đơn! Nỗi cô đơn khủng khiếp vây bọc lấy mẹ. Mẹ sống trong cảm giác mình nằm trong quan tài, và nắp đóng lại! Mẹ vùng vẫy, ngạt thở…mẹ thét lên giữa đêm…trở mình ngơ ngác trong cô đơn vô tận! Ba đã thật sự xa mẹ…Một người bạn tốt để nương tựa những khi yếu đuối, mẹ nghĩ không có gì quá đáng.

Nàng nắm hai vai Dung Nghi, xoay hẳn nó về phía mình với một vẻ vừa van lơn vừa cương quyết:

-Ở lại với mẹ Dung Nghi ạ. Mẹ van con, mẹ đã không làm theo ý ba con, dành con trong tay ông bà nội. Mọi người sẽ nghĩ sao khi thấy con bỏ mẹ mà đi? Như thế chứng tỏ họ có lý…

-Không phải họ có lý mà mẹ vô lý. Dành nuôi con mẹ đã làm một việc ngoài khả năng…

-Không một người đàn bà nào thiếu khả năng làm mẹ. Đó là một khả năng thiên phú. Nó không đến từ ngoài mà từ trái tim người mẹ.

-Vâng…nhưng trái tim mẹ không dành cho con mẹ, mà là dành cho sân khấu. Con tìm mãi mà không thấy góc nào trong tim mẹ dành cho con cả!

Giọng Dung Nghi lạc hẳn:

-Nhưng bây giờ thì con hiểu tại sao rồi. Câu trả lời thật đơn giản: tất cả chỉ vì một người đàn ông, người tình trẻ của mẹ.

Cô chạy vụt ra cổng, để lại người mẹ sững sờ nhìn theo không kịp phản ứng. Đôi mắt thẩn thờ nhìn theo dáng đứa con gái thân yêu khuất xa tầm mắt, Kiều Dung ôm ngực bước tới ngã vật xuống canapé. Nàng hiểu rằng tất cả đã quá muộn, không còn cứu vãn kịp nữa!

Một lúc thật lâu, Kiều Dung gượng dậy. Nàng bước tới bên máy điện thoại, bàn tay run run cầm lên quay số. Giọng nàng đứt quãng :

-A lô, cho tôi hỏi ông Hoàng Kỳ.

Tiếng đàn ông quen thuộc bên kia đầu dây:

-Hoàng Kỳ đây…A, Kiều Dung…sao? Em làm sao vậy?

Thiếu phụ nói thật khó khăn:

-Không sao cả, em vẫn bình tĩnh, nhưng buồn lắm!..Dung Nghi bỏ đi rồi, về bên nội chiều nay. Anh cho an hem tập kịch nhé. Em cần nghĩ một buổi cho lại sức…

-Kiều Dung…đừng bỏ máy. Bình tĩnh. Rồi con nó sẽ trở về mà…Anh đến với em nghe.

-Không. Đừng anh. Em chỉ cần một buổi để ổn định tinh thần thôi, không có gì quá đáng lắm đâu. Chỉ buồn thôi. Em đã biết việc nầy thế nào cũng xảy ra…

-Tối nay em diễn chứ?

-Tối em đến.

Kiều Dung bỏ máy, đi vào phòng ngủ. Căn phòng quen thuộc bỗng lạnh lẽo một cách thảm hại! Nàng chợt hối tiếc đã không để Hoàng Kỳ đến với mình. Nàng giữ gìn chỉ vì con, bây giờ nó đã bỏ đi…Kiều Dung nhìn quanh và cảm nhận sự cô độc. Nàng không gần con nhiều nhưng nó có bên nàng. Nàng nhìn thấy nó đi lại, đàn hát…một người tình không thể thay thế đứa con được.

Vậy là ông bà nội và ba Dung Nghi sẽ biết tất cả. Họ sẽ làm gì nhỉ? Không có gì đâu, ngoài những tiếng cười mỉa mai. Từ lâu họ đã coi nàng là “xướng ca vô loại”, và sẽ không ngạc nhiên chút nào khi thấy Dung Nghi bỏ nàng về với họ.

Có tiếng chuông gọi cổng. Kiều Dung nhíu mày. Ai đến giờ nầy? Hay là Hoàng Kỳ? Nàng mở cửa phòng bướcra. Chị người làm vừa đóng cổng, bên cạnh chị ta là một thanh niên cao lớn. Anh sải những bước dài, vững chãi trên con đường trải sỏi dẫn vào phòng khách. Có lẽ bạn của Dung Nghi. Con bé rất kín đáo. Nó chưa bao giờ giới thiệu với nàng người bạn trai nào. Anh chàng phong độ đấy chứ- Kiều Dung nghĩ thầm- Con bé thật khéo chọn. Người thanh niên đứng trước Kiều Dung, khẽ nghiêng đầu:

-Thưa bác cháu là Quyền, bạn của Dung Nghi.

Kiều Dung thấy mến khuôn mặt cương nghị của người thanh niên. Nàng gượng cười:

-Cháu ngồi đây. Bác là mẹ Nghi.

-Vâng, cháu biết. Cháu thấy bác trên sân khấu và báo chí rất nhiều. Dung Nghi có nói với cháu về bác.

-Nó vốn không thích nghề diễn viên của bác tí nào. Có nói về bác cũng chỉ trách móc, đúng không?

-Thưa không. Nghi nói về người mẹ chứ không nói về diễn viên Kiều Dung. Cô ấy thương bác lắm.

Người thiếu phụ lặng đi:

-Cháu có hẹn Dung Nghi sáng nay?

-Vâng, cô ấy hẹn sáng nay cho cháu xem bức vẽ mới.

-Cháu tới trễ quá.

Vương Quyền nhìn đồng hồ:

-Mới tám rưỡi mà bác.

-Nó đi lúc bảy giờ.

-Thưa, Dung Nghi đi đâu?

-Về bên nội với ba nó.

-Thứ, chúng cháu mới gặp nhau hai hôm trước có nghe Nghi dự tính gì đâu?

-Chuyến đi không được dự tính trước cháu ạ. Dung Nghi giận bác, thế thôi.

Vương Quyền đốt một điếu thuốc. Anh biết giữa mẹ con Kiều Dung đã có va chạm nặng nề. Dung Nghi không chấp nhận lối sống một diễn viên sân khấu. Có lần Vương Quyền mời cô đi xem vở kịch mới của mẹ. Dung Nghi nói thẳng:

-Mẹ em không có ở đó đâu. Ở đó chỉ có ngôi sao Kiều Dung thôi.

-Em có khe khắc quá không đối với nghề nghiệp của mẹ?

-Anh thích sân khấu lắm sao?

-Đó là một nghệ thuật. Cũng như em thích họa vậy. Mà hình như Nhật Mai có lần nói với anh trước đây có thời gian em theo học vũ ballet?

Dung Nghi thoáng nhăn mặt:

-Lúc đầu em thích Ballet, nhưng sau thấy không hợp nữa.

-Sao vậy em? Nhật Mai nói em vũ rất tuyệt.

-Có thể như thế. Nhưng em không muốn sự thành công của mình lại phải núp dưới tên tuổi mẹ em. Dung Nghi họa sĩ không dính dáng gì đến diễn viên Kiều Dung. Nhưng Dung Nghi vũ Ballet thì có đấy!

Vương Quyền thôi không hỏi nữa. Anh không muốn khơi dậy ở người yêu sự bực tức bất lợi cho người mẹ. Đối với dư luận nữ nghệ sĩ Kiều Dung tương đối có đời sống êm ả, không có những scandall bốc lửa mặc dù nàng rất đẹp, rất nổi tiếng. Nàng sống với nghệ thuật sân khấu lặng lẽ giữa những ngôi sao mới nổi làm đủ cách cho người ta biết đến mình. Họ thay người yêu xoành xoạch, ăn mặc, nói năng gây sốc…tất cả ở họ đều vượt quá sự bình thường. Kiều Dung được mến mộ một phần vì cuộc sống giản dị của nàng.

Kiều Dung phá tan sự yên lặng:

-Cháu có thể sang gặp nó bên bà nội. Cháu biết địa chỉ chứ?

-Thưa không. Dung Nghi có nói nhà nội ở đường Hồ Biểu Chánh, thế thôi…Nhưng cháu nghĩ rằng Nghi sẽ trở về, bác ạ. Có ai bỏ được mẹ bao giờ?

-Bác cũng mong được như cháu nói. Địa chỉ đây. Cháu có gặp Nghi bảo nó rằng bác rất mong.

-Vâng, cháu xin phép bác.

Nhìn người thanh niên dắt x era cổng, người mẹ cảm thấy hài lòng vì sự lựa chọn của con gái mình. Vương Quyền mang một phong thái chững chạc, tạo được ở người đối diện sự tin cậy. Nếu Dung Nghi có người chồng như thế nó sẽ hạnh phúc. Kiều Dung quay vào. Nàng thật sự không biết làm gì giữa căn nhà rộng vắng lạnh nầy. Nàng vào giường nằm dù biết chắc mình không ngủ được. Có được một buổi sáng rãnh rổi như thế nầy không phải dễ dàng đối với người bận rộn như nàng. Đã có lúc nàng mơ ước được nằm một mình tận hưởng sự tĩnh lặng để đối diện tâm hồn mình, ôn lại cuộc hành trình của hơn nửa đời qua, thấy những được mất, nhục vinh của nghề nghiệp, số phận, thế mà mãi chưa tìm được buổi sáng thanh thản ấy. Ở rạp hát về đã mệt, hai giờ đêm! Tắm nước nóng, làm massage mặt xong là hai mắt đã cúng lại, không tài nào mở nổi. Cơn buồn ngủ kéo đến thật hối hả. Kiều Dung cũng không hiểu sao sau giờ trình diễn có người còn ngồi sòng bài được, thật là tài!

Nằm một mình trên chiếc giường cưới năm nào, Kiều Dung thả hồn trở về quá khứ. Hai mươi năm với bao nhiêu thay đổi, vui buồn. Đời nghệ sĩ khóc mướn thương vay đã đành mà cả cuộc đời thường cũng không ít nước mắt!

&&&&&&&&&

Liên tiếp ba buổi diễn, nữ nghệ sĩ trẻ Kiều Dung đều nhận được một bó hồng nhung hai mươi hoa đỏ thắm. Trên bó hoa không kèm carte visitte cũng chẳng có dòng chữ nào. Cô gái mân mê những bông hoa mượt mà trong những ngón tay thon xinh xắn. Một nam diễn viên trong đoàn hát trêu nàng:

-Cây si cở bự rồi cô bé ơi.

-Sao anh biết?

-Em quên anh là đực rựa sao? Lại thuộc loại “hào huê” nữa chớ bộ. Anh đã từng đóng vai kẻ si tình trên sân khấu lẫn trong cuộc đời…vui lắm, nhưng nói chung là…hao.

Kiều Dung nguýt dài:

-Cái anh nầy, yêu mà cũng tính toán.

-Sao lại không? Trời đất! Thì em cứ thử làm một con toán nhỏ thôi: mỗi bó hoa hồng trăm ngàn đi…em nhân cho ba mươi ngày trong một tháng…đó chỉ mới là hoa thôi, còn những món quà khác, đắt tiền hơn nhiều, nhẫn kim cương chẳng hạn…chinh phục được trái tim giai nhân đâu phải dễ.

Anh ta nhìn Kiều Dung như để đánh giá nàng:

-Vậy là ba bó hồng nhưng vẫn chưa xưng được danh tánh với người đẹp…Khi quen rồi còn được đưa đón, ăn uống nhà hàng nầy, vũ trường kia…nhưng cũng được đi, em trẻ, đẹp, có triển vọng tương lai…hắn ta khôn đấy.

-Ai khôn?

-Cái “cây si”của em chứ ai.

-Anh biết hắn à?

-Sao lại không.

Kiều Dung tò mò:

-Anh chỉ em xem mặt nhé.

-Dễ ợt…thế nầy nhé, cứ mỗi khi diễn, em chịu khó đảo mắt xuống hàng ghế khán giả xem anh nào chong mắt nhìn mình…

-Thì ai cũng phải nhìn lên sân khấu xem diễn chứ…

-Chưa hết…Rồi khi em diễn đến màn tình tứ, nếu hắn cau mày, nhăn mặt khó chịu là đích thị.

-Sao lại cau mày?

-Con nhỏ nầy ngu quá…ghen mà. Nó si em là nó phải ghen.

-Nhưng em đóng kịch chứ bộ.

-Kịch cũng…ghen tuốt! Cứ thấy nàng âu yếm với bất cứ thằng đàn ông nào không phải là…mình là ghen!

-Kiều Dung le lưỡi:

-Vậy ai dám yêu…Yêu rồi làm sao đóng kịch.

-Bởi vậy nghệ sĩ khó mà lập gia đình với người không cùng nghề. Họ không thông cảm, gây khó khăn cho con đường nghệ thuật…chỉ có đồng nghiệp mới dễ cảm thông…

Anh ta nheo mắt ranh mãnh:

-Tốt hơn là em cứ yêu người trong đoàn…như anh đây nầy, là xong hết…khỏe  re.

Kiều Dung vỗ đánh bốp vào vai anh ta:

-Đồ quỷ. Vậy mà người ta tưởng thật, vểnh tai nghe.

-Anh nói thật chứ bộ…chỉ có đoạn sau…hơi dởm.

Rồi Kiều Dung lại nhận tiếp hai đêm hai bó hồng đỏ thắm. Lần nầy nàng nhớ lời anh
bạn đồng nghiệp, liếc mắt xuống hàng ghế khán giả…nhưng đành chịu. Bao nhiêu cặp
mắt nhìn lên sân khấu nàng không tài nào đoán được ai là chủ nhân của những bó hồng
nhung.

Ngày thứ tám nàng không nhận được hoa…và một tuần như thế. Kiều Dung cảm thấy buồn buồn, rồi bận rộn nghề nghiệp làm quên đi…Rồi buổi chiều thứ bảy nàng lại nhận được bó hồng…Người khách vẫn với hành tung bí mật không để lại gì trong những bông hồng.

Kiều Dung rời hậu trường. Nàng có thói quen đi bộ một quãng đường trước khi gọi cyclo về nhà. Phấn son sân khấu đã trả lại cùng vai diễn, nàng xách chiếc sắc tay, nhẹ nhõm thả bộ như những cô gái bình thường. Bất chợt, một giọng nói vang lên sát bên nàng:

-Cô Kiều Dung.

Nàng giật mình nhìn lên, một thanh niên dong dỏng cao, gương mặt xương, cương nghị đã theo nàng từ bao giờ. Anh ta mỉm cười trìu mến:

-Xin phép được đưa Kiều Dung về.

Một linh cảm thoáng qua: có thể nào đây là chủ nhân những đóa hồng nhung ? Hôm nay nàng lại nhận hoa sau một tuần vắng bóng…Hắn xuất hiện cùng lúc những bông hồng. Nàng đánh bạo nói:

-Những bông hồng của ông tặng tuyệt đẹp. Hôm nào trên bàn phấn của tôi cũng thoang thoảng hương thơm. Xin cám ơn ông.

Khách nhìn sững nàng rồi bật cười:

-Tại sao cô đoán tôi là chủ nhân những bông hồng?

Cô gái bối rối:

-Nếu không phải thì tôi xin lỗi.

-Nhưng tôi vẫn được phép đưa cô về chứ?

Nàng từ chối:

-Tôi không dám phiền ông.

Trong chiếc sắc tay bằng mây nàng cầm vẫn còn bó hồng nhung cạnh những mỹ phẩm hóa trang. Người thanh niên hỏi nhỏ:

-Đêm nào cô cũng mang hoa về?

-Vâng, nếu có.

-Cô thích hồng nhung chứ?

-Đẹp lắm ông ạ. Tôi yêu hoa hồng và hoa huệ.

Anh ta buột miệng:

-Tinh khiết và say đắm. Cá tính cô độc đáo lắm.

Anh ta bỗng đứng dừng lại:

-Cô rất thông minh…Những bông hồng đúng là của tôi. Nhưng chúng ta không thể cứ đi bộ như thế nầy. Xe tôi để đằng kia, chúng ta lại đó nhé.

Không hiểu sao Kiều Dung ngoan ngoãn gật đầu đi theo chàng. Ở chàng có một điều gì đó thu phục nàng nhanh chóng. Hơn nữa những đóa hồng nhung cũng đã khiến nàng xao xuyến. Họ đến chỗ gởi xe. Chàng lấy chiếc vespa màu xám bóng loáng. Kiều Dung vén áo ngồi sau lưng chàng. Chiếc xe rồ máy. Gió đêm làm rối tóc nàng.

-Sao ông không hỏi địa chỉ tôi?

-Tôi biết rồi, cô bé. Nhưng tôi muốn mời cô đi ăn chút gì cho ấm lòng.

Chiếc xe dừng lại trước một tiệm cháo khuya. Tiệm nầy của người Hoa, không sang trọng lắm nhưng rất ấm cúng và nổi tiếng về món cháo bồ câu. Người sành ăn mới biết chỗ nầy. Kiều Dung đã được đến đây ăn vài lần. Cháo bồ câu ở đây ngon tuyệt.

Họ ngồi vào chiếc bàn trong góc trái. Chàng lịch sự đưa thực đơn cho nàng. Cô gái đỏ mặt:

-Anh chọn đi. Món gì cũng được nhưng nhẹ thôi.

Chàng búng tay gọi cháo bồ câu, rút thuốc mời nàng.

-Cám ơn. Dung không hút thuốc.

-Tôi thấy các nữ nghệ sĩ thường hút thuốc, uống rượu.

-Không phải ai cũng thế.

Chàng cười, nụ cười làm sáng gương mặt cương nghị:

-Một biệt lệ đáng yêu.

Cháo được bưng ra tỏa khói nghi ngút, nóng và thơm. Họ vừa ăn vừa chuyện trò vui vẻ. Chàng hỏi nàng về những sở thích, khen lối diễn xuất của nàng. Kiều Dung cảm động thấy chàng lưu ý đến đời sống nghệ thuật của mình một cách cặn kẽ, điều mà chỉ có người dành cho nàng cảm tình nhiều lắm mới có. Nàng biết chàng tên Quang. Nguyễn Huy Quang, sĩ quan binh chủng thủy quân lục chiến.

Họ có những cuộc hẹn hò khác, thường là sau giờ diễn của nàng. Họ đi ăn khuya, và lối về nhà nàng không còn bác cyclo già quen thuộc chậm rãi đạp xe trên con đường khuya đã vắng người để đưa cô diễn viên trẻ về căn gác nhỏ.

( Còn tiếp)

 Lý Thụy Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.