- Đăng ngày 25 Tháng 1 2013
- Lượt xem: 1918
-Bà ngồi chờ tôi báo với chị ấy. Đêm qua chị ấy đi diễn về bị cảm, không được khỏe.
Thiếu phụ ngồi xuống salon, nhìn bâng quơ mấy tấm ảnh nghệ sĩ phóng lớn treo trên tường. Một tấm ảnh chụp Kiều Dung hơi nghiêng đập vào mắt nàng. Đôi mắt người trong ảnh mang một vẻ não nùng như mắt của cựu Hoàng hậu xứ ngàn lẻ một đêm Soraya. Mái tóc cuốn cao để lộ chiếc gáy trắng ngần điểm mấy lọn tóc con thật duyên dáng. Thiếu phụ như bị thôi miên bởi người trong ảnh, không biết bên trong phòng ngủ của Kiều Dung đang có một cuộc đối thoại khẩn:
-Chị, vợ Hoàng Kỳ đấn tìm đấy.
Kiều Dung bật dậy, nhíu mày:
-Tìm chị?
-Vâng.
-Cô ta có nói cần gì không?
Đan Hà lắc đầu, nhưng ánh mắt nói nhiều hơn lời:
-Nằng nặc đòi gặp đích thân Kiều Dung. Nhìn vẻ mặt chị ta không có chút gì vui vẻ. Em lo quá.
Kiếu Dung trấn an Đan Hà nhưng thật ra là cho mình:
-Việc gì phải lo. Chắc cô ta có những thắc mắc về đức ông chồng cần được giải tỏa chứ gì
-Vậy mới mệt.
-Em đừng làm chị rối lên. Ra rót nước mời khách đi.
Đan Hà đi rồi, Kiều Dung ngồi xuống chiếc ghế nhỏ trước bàn trang điểm. Linh tính đàn bà cho nàng biết người khách không mời đến với mục đích gì. Đây là một trong những điều trong dự đoán của nàng khi yêu Hoàng Kỳ. Dù sao nàng cũng phải đẹp trước mặt tình địch. Nàng không muốn người ta cười Hoàng Kỳ đi chọn một tình nhân không xứng đáng.
Khi Kiều Dung đứng lên rời phòng ngủ, nàng đã có thể làm cho một cô gái mười tám phải ghen tị. Nàng mặc chiếc robe de chamber màu cà phê sữa làm tôn hẳn nước da ngọc thạch và sự trang điểm khéo léo đã làm nàng trẻ hẳn ra.
-Em đến tìm Hoàng Kỳ?
Kiều Dung hỏi, vừa ngồi xuống ghế đối diện thiếu phụ. Mắt nàng long lanh nhìn thẳng vào nét bối rối của người đàn bà trẻ. Rõ rang đối phương hoàn toàn bị động trước sắc đẹp và vẻ bình tỉnh của nàng. Kiều Dung tấn cong tiếp:
-Hôm nay Kỳ không đến, và cũng không phải ngày nào Kỳ cũng đến đây. Chỉ khi nào có kịch bản mới cần bàn bạc anh ta mới ghé. Em nên đến rạp xem.
Bị tấn công bất ngờ bởi một đối thủ già dặn, người thiếu phụ trở nên hoang mang. Bao nhiêu câu chất vấn soạn sẵn trong đầu bay đâu mất. Nàng hít một hơi dài để lấy lại bình tỉnh:
-Tôi không tìm anh Hoàng Kỳ.
-Vậy em tìm ai ở đây?
-Bà.
-Em cần gì ở tôi?
Thiếu phụ hắng giọng liếc nhìn Đan Hà:
-Tôi cần nói chuyện riêng với bà.
Nàng nhấn mạnh luôn:
-Chuyện giữa bà và chồng tôi. Vì danh dự của hai người tôi không muốn kẻ thứ ba nghe.
Kiều Dung hất hàm với Đan Hà+
-Vào đọc kịch bản đi em.
Đan Hà hiểu ý nháy mắt:
-Cần gì chị gọi em nhé.
Câu nói hàm ý “em ở bên chị đây”.Thiếu phụ cười mỉa:
-Cô yên tâm. Chúng tôi nói chuyện như những người hiểu biết. Tôi không quen hàng tôm hàng cá đâu.
Kiều Dung đấu dịu khi Đan Hà đã khuất ở cửa phòng:
-Vào đề đi em. Em muốn biết gì nào?
Giọng nàng ngọt như khi diễn một pha yêu đương mùi mẫn.
-Tôi biết hôm nay anh Kỳ không đến đây nên tôi mới đến. Hy vọng chúng ta giải tỏa được khúc mắc.
Vợ Hoàng Kỳ nói bằng giọng lạnh lung. Kiều Dung mỉm cười:
-Tôi nhắc lại cho em nhớ, không phải ngày nào Kỳ cũng đến đây, trừ…
Thiếu phụ ngắt ngang:
-Trước đây thì đúng như bà nói. Nhưng từ vài tháng nay hoàn toàn khác. Không ngày nào nhà tôi không ghé bà, dù có kịch mới hay không.
Kiều Dung nheo mắt:
-Em kiểm soát anh ấy gắt gao đấy chứ?
-Tôi không kiểm soát chồng, nhưng bổn phận anh ấy phải cho tôi biết anh ấy đi đâu.
-Và Kỳ nói rằng đến đây?
Người nữ kịch sĩ điêu luyện diễn một pha xuất sắc, mắt nàng tròn lên một cách thơ ngây vô tội trong khi đó nàng chế diễu “Cô bé ơi! Cô không gạt được tôi đâu. Họa là điên một anh đàn ông ngoại tình mới đi khai với vợ mình đến nhà tình nhân”. Nàng tiếp tục phủ đầu:
-Em không đùa với chị đấy chứ? Hay chúng ta nói chuyện khác vui hơn nhé…
-Tôi không có thì giờ nói chuyện phiếm, các con tôi đang đợi ở nhà và tôi còn phải lo bữa cơm chiều cho chồng con tôi.
Kiều Dung uể oải:
-Phiền quá nhỉ. Thế em thật sự muốn hỏi tôi điều gì?
-Người ta cho tôi biết mỗi ngày Hoàng Kỳ đều đến với bà.
Kiều Dung nhún vai:
-Như những người bạn.
-Không, người tình!
Nàng dằn mạnh:
-Tôi biết người ta nói đúng.
-Và em tin?
-Sao lại không?
-Chồng em không đáng tin bằng những kẻ xấu miệng hay sao?
-Họ không xấu miệng. Họ bảo vệ hạnh phúc chúng tôi.
-Có thể họ tốt. Nhưng thời gian gần đây chồng em đối xử với em có gì không phải không?
-Anh ấy là người tế nhị. Vả lại người đàn ông ngoại tình thường rất chìu vợ.
Nàng cười cay đắng:
-Để chuộc lỗi mà. Nhưng làm sao qua được linh cảm bén nhạy của tôi. Chúng tôi đã sống hơn mười năm trời trong một hạnh phúc tràn đầy. Hoàng Kỳ là người chồng tốt và tôi hoàn toàn tin tưởng anh ấy. Tôi không hề ghen tuông với nữ đồng nghiệp của anh, khi tất cả chuyện yêu đương chỉ thuần túy là nghệ thuật trên sân khấu. Bà đã đóng cặp với chồng tôi rất lâu, chắc bà hiểu diều đó, tôi không bao giờ làm phiền bà mặc dù hai người diễn rất “cụp”.
-Sao bỗng dưng em đổi ý?
-Là vì tôi biết chính xác bà và chồng tôi có những mối liên hệ không trong sáng. Anh ấy sống trong nhà bà như vợ chồng. Điều đó bà không chối cãi được.
-Nếu tôi chối thì sao?
-Bà xoàng thế ư?
-Vì đó là điều hoàn toàn không có. Chỉ là sự bịa đặt.
Thiếu phụ ngập ngừng một chút như để đắn đo lời nói, rồi nàng quả quyết:
-Tôi tưởng bà can đảm nhận điều mình làm, như những vai diễn chính diện mà bà thường đóng, vì không có gì là không sửa sai được. Chỉ cần người ta còn chút lương tâm và lòng tự trọng. Không ngờ…
Nàng bỏ lửng lời buộc tội gay gắt làm choáng váng can phạm. Ánh mắt nàng dữ dội nhìn kẻ tình địch đang từ từ quỵ xuống trước mặt mình. Mỗi lời nói như một nhát búa giáng vào đầu Kiều Dung. Nàng muốn bỏ cuộc. Vai trò nàng đóng thật quá khả năng. Nàng đang thủ vai kẻ cướp chồng người còn chùi mép một cách vụng về . “Tôi không phải là kẻ thích cướp chồng người. Tôi đã cố tránh điều ấy. Tôi biết tôi có tội đối với em. Hãy để cho tôi có thời gian chuộc lỗi. Nhưng tha tôi khỏi phải tiếp tục đóng màn kịch chua ngoa đau đớn nầy”, Kiều Dung van thầm. Thiếu phụ nói tiếp với giọng đanh thép:
-Tôi không đến đây với tư cách người vợ đau khổ đến van xin tình nhân buông tha cho chồng mình. Không. Tôi chỉ mong bà vì sự ái mộ của quần chúng dành cho một diễn viên tài đức song toàn, hãy bảo vệ lấy mình để giữ vững ngôi vương hậu sân khấu. Trước đây tôi rất khâm phục bà. Tôi vẫn nói với Hoàng Kỳ về đức hạnh của bà và mong anh noi theo.
Nàng chua chát:
-Không ngờ anh ấy đã noi gương tận tình đến mức…cùng lôi nhau vào giường.
-Cô!...Tôi cấm…
-Bà sợ sự thật ư? Trước mắt tôi bây giờ bà tầm thường như những người đàn bà lang chạ khác. Chồng tôi say mê bà vì bà giỏi đóng kịch, và trong cuộc sống có lẽ bà cũng tình tứ ngọt ngào như trên sân khấu. Còn tôi, tôi sống như tất cả những người vợ bình thường, yêu và chung thủy. Tận tụy và hy sinh cho chồng con. Tôi không dư thời giờ trau chuốt để chờ người yêu đến. Chồng tôi say mê bà nhưng chưa bỏ gia đình đâu. Anh ấy vẫn chiều vợ cưng con. Mê rồi cũng có lúc tỉnh, bà nhớ cho như thế. Khi đó thì bà còn gì?
Nàng giáng chiêu cuối cùng:
-Bà cũng không còn thời gian nhiều để thụ hưởng yêu đương nữa. Tôi thông cảm với bà !
“Độc quá ! Con quỷ cái ! Mày ác lắm”. Kiều Dung muốn gào lớn lên. Nàng muốn ngạt thở khi phải cắn răng lặng yên nhận những lời châm chích ác độc của địch thủ. “Cô ta ghê gớm hơn mình tưởng ! Những lời cay độc có thể giết chết mình mất. Nhưng cô ta có nói sai đâu? Thảo nào Hoàng Kỳ vẫn nói vợ chàng là một loại Hoạn Thư thời đại”…
Kiều Dung cố gượng cười cứu vãn câu chuyện:
-Em nói đủ rồi chứ? Hết chưa?
-Tùy bà nghĩ hết hay còn.
-Nếu vậy, thế nầy nhé- Nàng hít vào một hơi dài để giọng nói khỏi run- Tôi sẽ ghi nhớ tất cả những thiện ý xây dựng của em và cám ơn em về cuộc thăm viếng hôm nay. Có lẽ chúng tôi đã vô tình có những thân thiết quá đáng trong quan hệ đồng nghiệp nên bị ai đó hiểu lầm. Đó cũng là dịp tốt để chúng tôi biết mà dừng lại. Nãy giờ em lăng nhục tôi hơi quá nhưng tôi đã trải qua những thời kỳ sóng gió trong hạnh phúc gia đình như em nên tôi không trách em đâu. Tôi sẽ lưu ý Hoàng Kỳ điều nầy và em nữa, em cũng phải để ý chăm lo cho chồng hơn nữa. Hoàng Kỳ là người chồng tốt đấy, em có thể yên tâm tin tưởng anh ấy.
Nàng ngừng nói và trên gương mặt trang điểm kỹ của nàng, người ta có thể nhìn thấy những nếp nhăn mệt mỏi. Nàng quay vào trong gọi Đan Hà:
-Cho thêm nước đi em.
Hai người đàn bà nhìn nhau. Trên hai gương mặt đã dịu vẻ căng thẳng. Người ta có thể đọc thấy bản tuyên ngôn cho một cuộc chiến thầm lặng mà biên giới là khoảng không vô hình, ở đó người ta có thể biến thành thiên đàng hay địa ngục!
Vợ Hoàng Kỳ về đã lâu, Kiều Dung vẫn còn ngồi bất động trên salon phòng khách. Đầu óc nàng rối tung bao nhiêu ý nghĩ. Như vậy là quá rõ. Vợ Hoàng Kỳ đã biết những điều mà nàng và chồng cô ta ngỡ là vẫn trong vòng bí mật. Không có gì che dấu được mãi dưới ánh mặt trời và đây lại là thứ mặt trời xích đới, sức nóng có thể thiêu đốt cả thể xác lẫn linh hồn! Những lời lăng nhục không hồ đồ nhưng vô cùng nặng nề của người đàn bà trẻtạo những âm vang khủng khiếp trong tâm hồn nàng: “Tôi coi bà cũng tầm thường như hạng đàn bà lang chạ”. Thật như vậy sao? Nàng đã phá hạnh phúc của một gia đình? Đã toan tính cướp chồng của một người đàn bà và cha của những đứa trẻ vô tội? Không! Không bao giờ. Tình yêu đối với Hoàng Kỳ không hề nằm trong những mưu toan đó. Nàng chưa bao giờ để chàng mê đắm mình mà quên đi bổn phận với vợ con. Nàng luôn luôn thủ phận kẻ đến sau, người ngoại cuộc. Chính điểm nầy khiến chàng càng yêu nàng. Cạnh nàng chàng không có mặc cảm lừa dối vợ con. Chàng có thể nói với nàng về sinh nhật con, hay kỷ niệm ngày cưới của hai vợ chồng một cách thoải mái và nàng góp ý với sự trong sáng hồn nhiên.
Kiều Dung bỗng rùng mình. Hết con gái nàng rồi tới vợ Hoàng Kỳ, ai cũng đòi đem nàng lên bàn mổ! Họ biết rõ nhược điểm của nàng nên khi họ đánh, chỉ cần một chiêu là nàng gục.
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai nàng cùng với giọng Đan Hà:
-Vào phòng nằm nghĩ đi chị. Chị đuối rồi đấy.
-Đuối thật. Chị cảm thấy ngạt thở. Cô ta chỉ cần ngồi lại thêm ít phút là chị thua…
-Em thấy chị trả lời sáng suốt lắm mà.
Kiều Dung cười buồn:
-Gượng thôi. Không lẽ để cô ta thấy mình yếu đuối.
-Bà ta chua cứ như giấm.
-Ghen mà. Một nàng Hoạn Thư khá dễ thương. Cô ta cũng khá hiểu biết. Nếu cô ta hàm hồ làm ầm lên chị không biết phải đối phó cách nào.
-Em cũng sợ như thế. Ngán nhất là mấy ông ký giả kịch trường chộp được…nhưng tại sao bà ta biết nhỉ?
-Chịu, chỉ mình Dung Nghi biết. Nhưng nó không nói với cô ta đâu.
-Đời nào. Dung Nghi không thích nghề nghiệp của mẹ nhưng ai chạm đến mẹ là không được.
Đan Hà suy nghĩ rồi reo lên:
-Thôi em biết rồi.
-Gì vậy?
-Chính anh Hoàng Kỳ nói…
-Em điên à?
-Không. Có thể trường hợp nầy giống chú em. Chú có tật hay nói trong giấc mơ và thế là đêm về bà vợ chỉ việc nằm yên chờ nghe những lời thú tội…và chú thì chẳng hiểu tại sao khi nhìn bắp vế non bị nhéo tím bầm.
Kiều Dung thừ người:
-Chết thật. Thế thì nguy mất!
-Còn gì…thí dụ một đêm đẹp trời nào đó, chị vợ đang nép trong vòng tay ấm áp của chồng bỗng nghe chồng gọi một cái tên nào đó, “Kiều Dung, em là lẽ sống của đời anh” chẳng hạn, mà không chết à?
-Nếu có sao cô ta không đưa vào bản cáo trạng luôn…
Đan Hà cười rộ lên:
-Chị thật là…cô ta giữ thể diện, đời nào lại để tình địch biết rằng nàng ta được chồng mình mê đến thế. Cô ta phải ra vẻ chưa bị thất sủng, rằng tình nhân của chồng chẳng qua là một thứ giải trí thôi.
Kiều Dung gật gù:
-Đúng là việc người thì sáng, việc mình tối như đêm ba mươi…Chị thật sự bối rối vì cô ta xuất hiện quá bất ngờ.
-Chị biết cô ta rồi mà?
-Gặp vài lần gì đó, nhưng chị không chú ý lắm. Hôm nay mới nhìn kỹ…Đẹp đấy chứ.
-Nhưng không thể so sánh với chị được.
Kiều Dung thở dài:
-Chị già rồi.
-Theo em anh Hoàng Kỳ yêu chị cả tài lẫn sắc. Tình yêu đó rất khó “gỡ”, bởi ngoài sự rung động còn có sự ngưỡng mộ tài năng. Anh ta cũng đâu có phải hạng người hay lộn xộn. Đi hát khá lâu mà chưa vướng…bụi trần, khó lắm đó.
-Chính chị cũng không ngờ. Đáng lẽ lăng nhăng lúc trẻ thì lại tránh được. Bây giờ hơn nửa đời người rồi…
-Bây giờ yêu mới mãnh liệt chị ạ. Người ta chết là chết ở tuổi nầy.
-Em rành tâm lý quá há?
Hai chị em cùng cười. Chút căng thẳng cuối cùng tan biến mất. Họ bắt đầu sửa soạn để đến rạp. Kiều Dung vừa chải lại tóc vừa nói với Đan Hà:
-Ngẫm nghĩ cuộc đời diễn viên của mình cũng nhiều chua xót thật. Có lúc trái tim mình rướm máu lại cứ phải cười nói nhởn nhơ trên sân khấu. Khi tâm hồn tràn ngập hạnh phúc thì xuất hiện với vẻ sầu thảm đầm đìa nước mắt.
-Khóc mướn thương vay mà chị. Thú thật có lúc diễn đến đoạn phải trào nước mắt, tình huống lại không đủ để mình xúc động, em phải vận dụng trí óc, nhớ đến ngày má mất…nước mắt nó mới chịu trào ra.
-Sau đó lại nghĩ đến một đám cưới nào đó để…cười?!
Đan hà chợt hạ giọng:
-Chị Kiều Dung, cháu Nghi nó không sống với chị thật à?
-Về nội lâu rồi.
Nàng thở dài tiếp:
-Thôi cứ để nó song với ba lại hay. Mai sau sướng hay khổ nó không trách mình, vì cuộc sống do nó chọn.
-Nhưng chị chỉ có một mình…
-Nó có nghĩ chị sống một mình đâu. Nó cho rằng mẹ luôn luôn có hàng tá bạn bè, người ái mộ. Khổ thật, cuộc đời chẳng bao giờ bình yên như mình muốn. Con người ta sinh ra là để chịu đựng. Nhiều khi chính mình cũng không hiểu phải làm sao để vượt qua nghịch cảnh. Vậy mà khi tất cả qua đi mình lại vẫn sống để chịu đựng tiếp…
Đan Hà nói dè dặt:
-Có nhiều người thắc mắt tại sao chị xa anh Quang? Hai ông bà từng hạnh phúc lắm cơ mà.
-Khó mà giải thích được tại sao đã sống với nhau một thời gian dài bỗng dưng không thể chịu đựng được nhau nữa, nếu có thì cũng là sự gắng gượng và tốt hơn đừng hành hạ nhau.
-Anh chị có mâu thuẫn lớn lắm sao?
-Cũng không hẳn. Bình thường an phận với cuộc sống vợ chồng tưởng như không có gì, hoặc có thì cũng dồn nén cho qua đi. Cho đến khi có thể chỉ vì một câu nói, thế là vết thương rách toạc ra, máu trào không làm cách nào cầm được, và tình yêu bỗng dưng biến mất như trò ma thuật, như trước đó họ chưa bao giờ yêu nhau…
Đan Hà lắc đầu:
-Phức tạp thật. Em chưa gặp “ca” nầy bao giờ.
-Đừng ước gặp, đau lắm! Đau mà vẫn phải xa.
-Mấy anh chị lớn tuổi nói hồi đó anh Quang theo chị cũng vất vả lắm.
-Về phía chị thì không, vì anh ấy là mẫu đàn ông chị mơ trong những giấc mơ thuở mới vào đời, nhưng về phía gia tộc anh ấy thì kinh khủng.
-Vậy mà anh vượt qua được tất cả?
-Chị rất phục anh. Phục và quý.
-Thế chị trách anh điều gì?
-Anh đã không vững lập trường để bảo vệ tình yêu. Đúng lúc chị cần anh đứng về phía chị để đối đầu với cả một dư luận xuyên tạc thì anh lại quay lưng! Chỉ cần anh đưa tay ra lúc đó là chị sẵn sàng quỳ xuống tôn vinh anh như tôn vinh thượng đế suốt đời. Anh còn nói với chị những câu nói nó làm cho tất cả những kỷ niệm đẹp nhất đều mang màu xám, và trái tim đang háo hức chờ đợi của chị trở thành băng giá!
-Chị có khắc khe với anh quá không? Em thấy vợ chồng đôi khi chẳng những phải dung thứ mà còn dẹp tự ái…
-Đây không phải vấn đề tự ái. Nó là một bản án tử hình cho trái tim. Chị đã thử cố quên nhưng đành thua cuộc. Chị đã bàng hoàng khi nghĩ rằng chị và anh Quang thế là đã hết! Một cuộc tình có thể nói là tuyệt vời, có gian truân, đầy thử thách hai đứa đã vượt qua và chung sống. Bao nhiêu năm trời chị có anh ấy, gần gủi, yêu thương…thế rồi hết tất cả! Dửng dưng như người lạ! Bỗng dưng mỗi người chon chân ở vị trí của mình, đơn độc nhưng vững vàng, chị vẫn làm được những điều mà trước kia chị nghĩ nếu thiếu anh bên cạnh chị sẽ quỵ ngã, không làm được gì. Giờ thì chị hiểu một câu trong kinh Phật: “Mình hãy là nơi nương tựa của chính mình” vì đó là nơi nương tựa vững chắc nhất.
-Cũng đáng tiếc phải không chị? Tình yêu thật lạ lung.
-Bây giờ thì chị thấy có thể đi một mình hết quãng đời còn lại.
-Chị khẳng định hơi sớm đấy.
-Chị cảm thấy sống đủ rồi. Chị muốn dành phần đời còn lại cho nghệ thuật.
-Nhưng người ta có để chị yên đâu? Trường hợp Hoàng Kỳ đó.
-Tình cảm đó có sự tương quan nghệ thuật. Tuy nhiên chị sẽ có cách giải quyết.
-Chị nói cứ như biên bản họp ấy. Em thấy không đơn giản như vậy đâu.Phụ nữ chúng mình vốn dễ yếu lòng.
Họ dừng cuộc thảo luận để theo đuổi những ý nghĩ riêng. Kiều Dung nghĩ đến vai diễn của mình đêm nay: cô con gái nhà tỷ phú điên vì tình!
*********
Nàng lảo đảo đi trong công viên, tóc xổ tung, bù rối dù gương mặt rất đẹp. Nàng mặc chiếc áo đầm màu xanh nhạt, trên tay cầm cành hoa giấy. Nàng là hiện thân của một người mất trí.
Nàng vừa đi vừa lảm nhảm một bài tình ca đang thịnh hành. Người quét công viên nhìn nàng lắc đầu thương hại. Ông ta biết nàng quá rõ! Không phải lần đầu nàng đến công viên nầy. Nàng thường đi dạo công viên vào buổi chiều khi ánh nắng bắt đầu lướt những tia cuối cùngcủa chiếc áo vàng rực rỡ trên cây cỏ, nàng cũng bắt đầu rời ngôi biệt thự của cha nàng, một tỷ phú nổi tiếng trong giới kinh doanh để đến công viên…
-Nầy cô bé, hôm nay có gì vui không? Cô có gặp “chàng” không?
Bác quét công viên hỏi. Nàng trả lời rất “tỉnh”:
-Chàng ư? Chàng không đến. Phải đợi đến tháng bảy bác ạ.
-Sao lại phải đợi đến tháng bảy?
-Đợi mưa ngâu thì Chức Nữ mới được gặp Ngưu Lang!
-Lâu quá nhỉ?- bác quét công viên true.
-Vì yêu có khi người ta phải đợi cả cuộc đời bác ạ. Phải biết đợi chờ.
Một thanh niên đi qua, nàng nheo mắt nhìn: không phải chàng!
Người đàn ông đi tới, nhìn nàng mỉm cười. Người quét công viên hỏi:
-Phải anh ấy không?
-Không. Chàng là một hiệp sĩ. Chàng sẽ phi ngựa nhanh như gió và cướp cháu ra khỏi tháp ngà. Chàng rất đẹp trai. Đẹp như thế này này- nàng huơ tay làm một cử chỉ tưởng tượng trong không khí- gương mặt nàng rạng rỡ dưới tia nắng yếu ớt cuối ngày. Nàng nói tiếp, giọng buồn thảm: “Bác biết cái tháp nhốt tôi xây bằng gì không? Tiền! Đúng, nó được xây bằng tiền! Ba tôi nhiều tiền lắm, tỷ phú mà. Cái tháp dày đến nỗi tôi bất lực không thể nào thoát ra được trừ phi chàng đến cứu.
-Chiều nào cô cũng dạo công viên đấy thôi. Cô có bị nhốt đâu?
Cô gái nhìn ông già như một người…điên:
-Trời ơi, có vậy mà bác cũng không biết. Cái tháp vô hình mà. Tôi đi như thế nầy nhưng vẫn bị nhốt đấy! Bất cứ một chàng trai nào đến gần cũng bị chặn lại, bởi ánh sáng vô hình của tháp soi vào người và người ta đọc được tâm hồn họ những ý đồ vụ lợi xâu xa. Cứ thế, hết người nầy đến người khác bị đẩy vào tháp ngà, và cháu cảm thấy cô đơn vì không ai đến với mình bằng trái tim chân thành! Chỉ có chàng. Chàng có một trái tim yêu thương thật sự và chàng sẽ đến. Khi đó cái tháp sẽ tự dưng vỡ tan ra, sức mạnh của đồng tiền không còn giá trị nữa và tôi sẽ có hạnh phúc. Cái hạnh phúc giản dị mà tuyệt vời của những người con gái bình thường.
Nàng chắp hai tay ngước mặt lên trời thì thầm cầu xin cho chàng hiệp sĩ đến mau với mình.
Người quét công viên dang ra xa tiếp tục công việc. Nàng vung vẩy hai tay theo những bước uyển chuyển như một vũ khúc. Mái tóc xõa tung trên đôi vai mảnh dẻ trông thật dễ thương.
Một thanh niên hấp tấp đi tới. Một thanh niên hấp tấp đi tới. Dáng chàng cao, gương mặt cương nghị với vầng trán thông minh. Chàng đến cạnh người quét công viên, hỏi nhỏ:
-Chiều nào Dư Hương cũng đến đây phải không bác?
Người đàn ông ngạc nhiên:
-Dư Hương là ai?
-Cô gái điên đó. Cô con gái ông tỷ phú Dư Hòa.
-À…tên cô ta là Dư Hương? Ai mà biết. Ở đây quen gọi là cô Hai. Đúng, chiều nào cô ta cũng đến…đến để chờ chàng hiệp sĩ mà- Còn cậu là ai? Sao biết rõ tên cô ấy?
-Tôi là bạn hồi nhỏ, cùng học chung trường. Tôi đi du học lâu mới về nước nên tìm thăm cô ấy.
-Thế cậu có phải là cái người…người- Ông ta hơi ngập ngừng- làm cho cô ta điên không?
Chàng trai lắc đầu:
-Không đâu bác. Chẳng có ai làm cho cô ấy điên hết. Đó là tư tưởng của cô ta bị hấp thụ tính cách giáo dục quá coi trọng đồng tiền.
-Nghe nói cô ta thất tình?
Chàng trai không trả lời bởi Dư Hương đã đến trước mặt. Chàng nhìn nàng bằng ánh mắt ái ngại, hỏi nhỏ:
-Dư Hương, em nhớ anh không?
-Nhớ anh. Nhớ…mà anh là ai vậy?Có phải chàng là hiệp sĩ đến với em không?-nàng nghiêng người nhìn chàng chăm chú rồi reo lên:
-Đúng là chàng rồi. Chỉ có chàng mới thoát ra khỏi hấp lực của hào quang ma quỷ kim tiền- Chàng thật sự có một trái tim. Chàng đến với em là vì em. Vì người con gái chàng yêu chứ không vì gia tài của ba em. Bởi chàng không cần gì cả nên chàng sẽ có tất cả. Tất cả.
Nàng nói rành rọt, khôn ngoan. Mắt nàng nhìn chàng đầy vẻ yêu thương trìu mến. Thanh niên khẽ vuốt tóc cho nàng:
-Tội nghiệp em tôi. Em đã bị ám ảnh quá nặng nề. Dư Hương, không phải bất cứ ai đến với em cũng đều vì tiền tài đâu. Chính em đã là một kho tàng rồi. Em dư điều kiện để người ta chỉ đến vì em.
Chàng nắm tay nàng:
-Ta về đi em, sắp tối rồi.
Nhưng nàng đẩy chàng ra, ánh mắt nàng trở nên dữ dội:
-Phải- Sắp tối. Sắp tối. Có nghĩa là anh không thể ở bên em được nữa. Anh phải về, vì còn có một người đàn bà chờ anh ở nhà!
-Ơ hay, em nói gì vậy?
-Tôi nói điều phải nói. Đúng, anh không cần gì ngoài tôi. Nhưng ngoài tôi ra anh còn có một hạnh púc khác. Anh không thể nào dành trọn vẹn cho tôi. Anh đến với tôi chỉ trong chốc lát. Những gì anh nói với tôi toàn là giả dối.
Nàng đưa tay ôm ngực, như cố nén sự đau đớn:
-Phải, vì bây giờ đã sắp tối rồi. Anh sắp phải về với mái ấm gia đình. Tôi biết và tôi không trách anh. Tôi đã bắt gặp hạnh phúc thật sự của anh qua sự nôn nóng trở về mỗi khi đêm xuống. Trời ơi! Trời ơi! Cầu xin cho tôi mãi mãi điên loạn…nếu tỉnh lại chắc tôi khổ lắm…
Nàng khóc nức nở, nói như người mê ngủ. Khán giả say mê theo những giọt nước mắt thương đau của sự bất hạnh. Sân khấu vẫn tràn trong ánh hoàng hôn, người thanh niên lay mạnh vai nàng:
-Em nói gì vậy? Em điên rồi sao? Em quên em là Dư Hương hay sao? Cô gái điên con nhà tỷ phú mà. Nhớ lại đi. Tỉnh lại, đừng có mê loạn như thế nữa.
Đôi mắt nàng tha thiết đến lạnh người. Nàng nép vào chàng, thì thào:
-Em là Dư Hương. Nhớ rồi. Dư Hương điên loạn. Dư Hương thất tình và anh là hoàng tử đến cứu em khỏi tháp ngà giam hãm tuổi xuân…
Và nàng khóc rú lên:
-Trời ơi! Tại sao tôi lại bất hạnh như thế nầy? Tại sao tôi lại không được hưởng hạnh phúc bình thường như người khác?! Tôi có đòi hỏi gì đâu? Tôi chỉ cần một tình yêu! Tình yêu!
Không ai biết hai diễn viên chính trên sân khấu vừa qua một cơn bão tố. Họ đã ra ngoài vai diễn những tâm tư thầm kín. Sự thôi thúc tuyệt vọng làm Kiều Dung thoát vai Dư Hương cô gái điên loạn để trở về sự đau khổ của chính mình. Nàng xuất thần với những giòng lệ thương đau thật sự. Lúc đầu nghe những lời lạ tai không có trong kịch bản, Hoàng Kỳ ngạc nhiên rồi chợt nhớ ra mối tình ngang trái giữa hai người, chàng phát hoảng. Chàng vội vả lay Kiều Dung để đưa nàng trở về thực tế vai trò trên sân khấu. Kiều Dung bàng hoàng chua xót. Nàng trở về với Dư Hương mà hoang mang không biết có ai khám phá rối loạn đột ngột với những lời thú tội của mình không?
-Lúc nãy em làm sao vậy, Kiều Dung? Em nói lung tung làm anh lo quá.
Họ ngồi trong quán khuya ở góc đường gần rạp hát. Khán giả đã tản mát, những người đi chơi khuya cũng thưa thớt. Một vài chiếc cyclo ế khách uể oải tìm chỗ trú đêm, chỉ còn lại họ, những con vạc sống về đêm. Sau những giây phút giúp khán giả tìm vui trong nghệ thuật, họ trở về với cuộc đời thực tế và trả lại sân khấu những hàng ghế trông chơ vơ! Các diễn viên chính có nhà cửa thì về, những người ở lại hậu trường lo thu xếp dọn dẹp theo mỗi nhiệm vụ riêng. Mỗi con người lại tự tìm cho mình sự nghỉ ngơi để đêm mai lại trở về với vai trò sân khấu.
Kiều Dung nói mà không nhìn Hoàng Kỳ:
-Em cũng không biết nữa. Bỗng dưng em như bị mất tự chủ. Em nói theo một suy nghĩ nào đó chính em cũng không giải thích được.
-Em nói cho anh biết, anh có làm gì em buồn không?
Kiều Dung lắc đầu.
-Vậy thì tại sao bỗng dưng em bật ra những câu trách móc kỳ vậy? Rõ rang là em nói với anh. Kiều Dung nói với Hoàng Kỳ chứ không phải cô gái điên Dư Hương nói với chàng hiệp sĩ của mình. Chúng ta đang yêu nhau tha thiết. Lúc nào anh cũng trọng em kia mà…
Kiều Dung không trả lời. Nói sao cho chàng hiểu đây? Nàng không muốn Hoàng Kỳ biết việc vợ chàng đến lăng nhục nàng, nhưng nàng cũng không thể phủ nhận rằng từ ngày đó, lúc nào nàng cũng sống trong một tâm trạng lo âu ray rứt. Nàng như nghe văng vẳng đâu đây tiếng khóc của những đứa trẻ gọi cha và giọt nước mắt âm thầm của người vợ mong chồng. Nàng bỗng cảm thấy mình như bị dồn vào một nơi thiếu không khí và nàng không còn giữ được bình tỉnh nữa. Nàng biết rằng hôm nay mình đã phạm phải một sai lầm khó dung thứ đối với những người yêu nghệ thuật. Nàng đã thủ diễn một vai khác, đó là chính tâm tư tự phát của nàng. Nàng thấy câu hỏi của Hoàng Kỳ là thừa vì chàng đã hỏi nàng ngay trên sân khấu rồi, nhưng chàng vẫn phải hỏi lại để nàng giải tỏa uất ức nếu có. Thấy nàng im lặng, chàng tiếp với vẻ băn khuăn:
Em nói đi. Hãy cho anh biết điều gì đã làm em mất bình tỉnh?
Kiều Dung buột miệng:
-Vợ anh…
Hoàng Kỳ sững sờ:
-Em nói sao? Vợ anh? Nhưng vợ anh làm sao?
-Đến nhà em.
-Trời đất! Hồi nào?
-Tuần trước.
-Hôm thứ năm phải không?
-Vậy là anh biết cô ta đến tìm em?
-Không.
-Vậy tại sao anh biết?
-Hôm đó anh phải qua bên ngoại. Đúng hơn là vợ anh nhất định nhờ anh mamg đầu máy cho mấy đứa em mượn, việc nầy thường do chúng nó chủ động sang lấy, đó là một bất thường vì cô ấy cứ bắt anh đi cho kỳ được. Anh đã linh cảm có âm mưu gì đây nhưng không tiện hỏi. Ai ngờ cô ấy lại đến nhà em. Sao em không cho anh biết ngay hôm đó?
-Em không muốn anh lo nghĩ. Một mình em khổ đủ rồi.
Hoàng Kỳ nhìn người tình bằng ánh mắt tràn ngập thương yêu:
-Thương em quá. Chắc Mai làm em buồn lắm phải không? Cho anh xin lỗi nhé. Anh sơ ý quá. Mấy hôm nay thấy em buồn buồn anh lo nhưng cứ nghĩ em buồn việc Dung Nghi bỏ đi.
-Vợ anh không nói gì với anh à?
-Kín như bưng. Nhưng không có gì đâu. Chắc cô ấy chỉ nghe phong phanh đâu đó rồi nghi ngờ…
-Không đâu. Biết rất rõ ràng. Có thể cô ấy cho người theo dõi anh.
Hoàng Kỳ có vẻ suy nghĩ:
-Có ai đó nói với cô ấy. Chỉ có vậy thôi. Nhưng ai nhỉ? Quan hệ nghề nghiệp của chúng mình có thể phủ nhận những xuyên tạc, em đừng lo.
-Nhưng từ nay phải cẩn thận anh ạ. Hạnh phúc gia đình anh cần được bảo vệ.
Nàng hạ thấp giọng:
-Em thì sao cũng được. Em chỉ có một mình.
-Đừng nói vậy em. Chúng mình có trách nhiệm về cuộc sống của nhau.
Nàng chua chát:
-Một trách nhiệm hết sức mỏng manh. Một thứ nghĩa vụ làm người thi hành mệt mỏi.
Hoàng Kỳ nhăn mặt:
-Đừng hành hạ nhau và làm khổ mình Dung ạ. Em cũng biết anh yêu em dường nào.
-Em không chối bỏ điều đó.
-Khi đến với em, anh đã có gia đình. Chúng ta chấp nhận một cuộc tình không bình thường kia mà.
-Có lẽ em chịu hết nỗi. Đuối mất rồi!
-Em bình tỉnh. Không có gì quá đáng lắm đâu.
-Vâng. Bình tỉnh. Không có gì quá đáng. Nếu anh cùng tham dự cuộc chất vấn đó, anh sẽ thấy nó quá đáng hay không.
Hoàng Kỳ thừ người. Quả thật chàng đã khinh suất. Chàng nghĩ Mai hoàn toàn không biết gì về tình cảm giữa chàng và Kiều Dung. Chàng tự tin vì Mai tối ngày lẩn quẩn trong nhà với con cái. Nàng lại tin chồng hầu như tuyệt đối. Cũng như tất cả những anh đàn ông có lương tâm trên trái đất nầy, khi đã ngoại tình chàng tỏ ra cưng vợ chiều con hơn thường lệ, để củng cố niềm tin của bà xã và cũng để lương tâm được hối lộ, khỏi bứt rứt. Chàng hình dung cuộc đối thoại không mấy êm tai giữa người đàn bà ghen và tình địch. Chắc chắn tự ái Kiều Dung bị đụng chạm rất nhiều. Nó nặng nề đến nỗi ám ảnh nàng thành mê sảng trong lúc diễn.
-Anh.
-Em nói gì?
-Hay là…
Hoàng Kỳ ngắt lời:
-Chúng tax a nhau chứ gì? Anh biết em sẽ nói câu đó. Đừng trẻ con như thế, người nào đó mách với Mai là để chia cách chúng mình. Đừng dại dột sa vào bẫy của họ.
-Em sợ ngày nào đó mọi chuyện sẽ vỡ tung ra. Chừng đó có dừng lại cũng không kịp nữa. Anh nên quay về với gia đình. Đó mới đúng là hạnh phúc của anh.
-Em khuyên anh đấy à?
-Em van xin cả em nữa. Tình yêu thật sự rất thiêng liêng và trong sáng và chúng mình đã yêu nhau như thế. Nhưng tiếng đời thị phi có hiểu thế cho đâu!
-Chúng ta phải vượt qua…
-Để được gì?
-Điều mà trái tim ta khao khát.
Anh đã yêu Mai, đã cưới cô ấy. Anh sẽ phải yêu nàng suốt cuộc đời.
-Trong cuộc sống, con người đi tìm hạnh phúc. Họ gặp một đối tượng vừa ý và ngỡ đó là tất cả sự chờ đợi của mình. Họ yên tâm hưởng hạnh phúc đã chọn lựa, nghĩ rằng mọi sự sẽ yên ả đến cuối đời như dòng sông hiền không sóng. Cho đến một thời điểm nào đó, khi định mệnh nói lên tiếng nói nghiệt ngã của nó. Một người khác xuất hiện trong cuộc đời họ như tiếng sét. Cả một quãng đời qua dường như không còn ý nghĩa. Họ sững sờ nhận ra đây mới chính là người mình tìm kiếm, mới đúng là mẫu lý tưởng của con tim. Dòng song hiền bỗng biến thành biển dữ. Người ta sẵn sàng chấp nhận những đợt sóng thần vùi dập tan nát hơn là trở về với dòng song lặng lẽ của ngày hôm qua. Anh muốn em hiểu điều đó.
Kiều Dung nhìn ngón tay mình vẽ lên bàn những vòng tròn vô nghĩa. Lời nói của người tình như xoáy vào tim nàng. Làm sao mà nàng không hiểu điều chàng nói? Nàng chỉ có thể tri ân mối tình của chàng, nhưng nàng không đủ sức chịu đựng cơn sóng dữ, bởi nó được tạo nên bằng nước mắt của người vợ đau khổ và những đứa trẻ thơ vô tội!
-Em không muốn cuộc đời nguyền rủa em. Làm tan vỡ hạnh phúc một gia đình, bất nhân quá! Em vẫn dạy Dung Nghi điều tốt nhưng em phản bội lại điều đó. Bởi thế con ó coi thường em.
-Em nói cứ như đang ở thế hệ ông bà mình ấy.
Kiều Dung lắc đầu:
-Không có một thế hệ nào lại xóa bỏ luân thường đạo lý. Đó chỉ là biện luận của những người sai trái. Có điều là đạo lý được nhìn dưới một dạng khác dễ dãi hơn. Em chỉ muốn sống theo một câu Chúa Jésu đã dạy: “Đừng làm cho kẻ khác điều con không muốn người ta làm cho mình”. Là đàn bà, em hiểu nỗi đau của người vợ bị phản bội. Anh không thể biện luận cách nào cho việc làm của mình cả. Dù về nhà anh có đầy đủ bổn phận bao nhiêu đi nữa thì việc chia sớt tình yêu vẫn bị lên án như thường!
-Ta hãy là một con người, đừng đứng vao cương vị giáo sư dạy môn đạo đức.
-Chính vì phải sống như một con người nên mới phải suy xét hành động của mình. Chưa bao giờ em ân hận là đã yêu anh. Tình yêu luôn luôn là một ân sủng, ta phải trân trọng và chính vì thế đừng để nó biến thành tội ác!
-Em quá khắc khe!
-Em buông thả nhiều rồi.
-Thôi Kiều Dung. Ta hãy gác qua những vấn đề phức tạp ấy đi. Rồi tất cả cũng qua em ạ. Hãy trở về cuộc sống bình thường của chúng mình với trách nhiệm đối với đoàn và quần chúng. Tình yêu hai đứa mình cũng chỉ phục vụ nghệ thuật.
-Không thể lấy nghệ thuật ra để làm lá chắn cho sự bừa bãi được. Với phương châm đó em đã đi được hai phần ba đường.
Hoàng Kỳ đưa mắt theo những vòng khói thuốc tản mạn:
-Phần đời con lại là sống cho riêng mình.
*************
( còn tiếp)
Lý Thụy Ý