- Đăng ngày 22 Tháng 2 2013
- Lượt xem: 1848
-Vâng, tôi đây, xin lỗi, ai ở đầu dây?
-Chừng nào thì ông buông tha mẹ tôi?
Hoàng Kỳ kinh ngạc:
-Mẹ cô? Ai vậy? Sao lại phải buông tha?
-Người đàn bà khốn khổ đang mù quáng tin vào tình yêu của ông! Tôi muốn ông ngừng ngay cái trò đam mê, chung thủy dỏm ấy đi.
Hoàng Kỳ đã đoán ra ai đang nói với mình những lời gay gắt đó. Chàng quyết định phản ứng: vờ như không biết ai đang gọi cho mình, trả lời bằng giọng điềm nhiên:
-Cô bé kia, mặc dù chưa biết cô là ai, tôi vẫn xin trả lời cô rằng trong đời tôi chưa bao giờ để chữ “dỏm” len vào tình yêu cả. Hoặc là yêu, hay là không, thế thôi!
- Đừng biện luận cho sự giả trá của mình, ông kép hát ạ. Tôi không nói ông dỏm với tất cả mọi người, nhưng riêng trường hợp của mẹ tôi thì khác. Ông không hề yêu mẹ tôi, ông chỉ muốn dùng những lời đường mật ru ngủ mẹ tôi để bà quên đi gia đình, còn ông thì bám vào tên tuổi mẹ tôi để leo lên nấc thang danh vọng.
Hoàng Kỳ cảm thấy hai tai nóng bừng. Cô bé đã đánh vào yếu điểm. Chàng không chịu nổi ý nghĩ tồi bại mình núp sau lưng một người đàn bà để tạo sự nghiệp. Chàng yêu Kiều Dung bằng cả trái tim ngưỡng mộ và không hề muốn lợi dụng nàng. Khi đến với nàng, chàng cũng đã nổi như cồn, đúng là con bé Dung Nghi nầy đáo để. Hoàng Kỳ nói thẳng:
-Tôi biết cô là ai rồi, nhưng Dung Nghi ạ, tôi biết mẹ cháu khi đã là diễn viên trụ cột chứ không phải đóng vai hạng bét đâu.
Bên kia đầu dây giọng nói đầy mỉa mai:
-Vậy ông yêu mẹ tôi?
-Đúng. Tôi yêu Kiều Dung.
-Thật?
-Nàng hiểu điều đó.
-Cám ơn sự dũng cảm của ông. Chắc ông chưa quên mẹ tôi lớn hơn ông mười lăm tuổi?
-Tôi vẫn nghĩ rằng nàng trẻ hơn tôi- Tuổi tác không nghĩa lý gì khi người ta yêu bằng một cái gì hơn xác thịt.
-Ông đang đóng kịch đấy à?
-Không. Tôi đang nói thật lòng mình.
Bên kia đầu dây Dung Nghi cảm thấy bối rối. Cô không chờ đợi ở người tình của mẹ những câu trả lời như thế. Cô nghĩ hắn phải chối đây đẩy, phủ nhận tất cả những gì cô buộc. Vậy mà hắn nhận không chút đắn đo, không chút ngượng ngùng. Hắn khiến cô gái từ thế chủ động thành bị động. Với một bản lĩnh như hắn, cô biết mình khó lung lạc. Dung Nghi chuyển hướng:
-Ông không sợ tan vỡ hạnh phúc gia đình sao?
Có tiếng cười khẽ;
-Tôi vẫn là cha hiền, chồng tốt ở nhà, thưa cô.
-Nhưng theo tôi, không một người đàn bà nào, dù hiền đến đâu lại muốn chia xẻ tình yêu cho kẻ khác.
Hoàng Kỳ cảm thấy hàm ý đe dọa trong lời nói Dung Nghi:
-Chúng ta nên thành thật, hãy cho chú biết cháu muốn gì ở chú?
-Yêu cầu ông chấm dứt liên lạc với mẹ tôi, tôi muốn nói những lần hẹn hò tại nhà riêng, và khuyên bà nhận lời cùng xuất cảnh với ba tôi.
-Chú chỉ có trái tim cho mẹ cháu, còn chuyện ở, đi tùy thuộc mẹ cháu thôi.
-Tôi muốn sự tiếp tay của ông. Một cơ hội để ông chuộc lại lỗi lầm phá gia cang người khác.
Hoàng Kỳ cười nhỏ:
-Cô bé ơi, nếu có một hạnh phúc tan vỡ, thì đó là hạnh phúc gia đình tôi, mẹ và ba cô có còn hạnh phúc đâu mà phá?!
Giọng Dung Nghi lạc đi vì giận dữ:
-Chưa thấy ai khả ố như ông!
-Tôi chỉ nói sự thật.
Đột nhiên Hoàng Kỳ nghe âm thanh giọng nói bên đầu dây run và quen thuộc một cách lạ lung:
-Cám ơn anh đã cho tôi biết sự thật cần thiết!
Máy điện thoại dằn mạnh xuống tạo nên một âm thanh khô khốc. Hoàng Kỳ choáng người: chàng vừa nhận ra tiếng vợ mình! Hình dung ra Mai đứng cạnh Dung Nghi theo dõi trọn cuộc điện đàm vừa rồi, Hoàng Kỳ mướt mồ hôi trán, chàng buông người ngồi xuống ghế, lẩm bẩm:
-Độc thật!
Chàng chợt nhớ đến cuộc đối thoại với Mai cách đây hai ngày, vào buổi chiều trước khi chàng đến rạp, Mai đã nhìn chồng thay quần áo bằng ánh mắt khác lạ, rồi nàng vừa nói vừa cười:
-Càng ngày anh càng trẻ ra.
-Em thấy vậy à? Không có gì sung sướng bằng vợ thấy mình trẻ trung em nhỉ?
Gương mặt Mai đột nhiên nghiêm lại:
-Không phải anh trẻ ra vì em mà vì người khác.
Hoàng Kỳ chột dạ:
-Lại nói nhảm nữa rồi. Dạo nầy em hay bóng gió, phức tạp quá.
-Sợ rằng một lúc nào đó những câu bóng gió của em sẽ thành sự thật, và người phức tạp là anh chứ không phải em.
Chàng làm lành:
-Hôm nay em đến xem kịch nhé, vai diễn của anh rất xuất sắc.
Nàng hơi bĩu môi:
-Diễn cặp với nữ diễn viên Kiều Dung thì vai nào anh lại chẳng xuất sắc.
Hoàng Kỳ chưa kịp phản ứng, nàng đã tiếp:
-Nhất là những pha “cụp lạc”hai người xuất thần đến độ quên rằng mình đang ở trên sân khấu, trước mắt hàng ngàn khán giả…
Hoàng Kỳ nổi nóng:
-Em nói vậy mà nghe được? Nếu diễn kịch mà không như thật thì ai thèm coi. Em đừng quên chồng em là một nghệ sỹ, và nghệ thuật là hơi thở của anh.
Mai cũng không vừa:
-Đừng có mỗi chút anh mỗi đem nghệ thuật ra lòe tôi. Anh là nghệ sỹ nhưng tôi là vợ anh, tôi có trách nhiệm trong cuộc sống gia đình. Anh đừng coi thường, cho rằng tôi không hiểu biết gì về nghệ thuật. Chính vì yêu kịch tôi mới yêu anh. Nhưng cũng không phải anh muốn làm gì thì làm. Anh đứng trên sân khấu, đâu có nghe người ta phê phán dưới hàng ghế khán giả. Họ nói đào già kép trẻ mà mùi tận mạng, chắc thế nào cũng có gì với nhau? Nếu anh là tôi anh nghĩ sao?
-Thôi em đừng quanh quẩn trong những ý nghĩ đen tối ấy nữa. Điều quan trọng là em phải tin anh. Bao năm chung sống anh chưa bao giờ phụ bạc em mà.
-Chưa chứ không phải là không.
-Em không tin anh?
-Nếu thích dối trá, em sẽ bảo tin!
Hoàng Kỳ lắc đầu:
-Mệt quá! Vợ với con!
Mai cười khẩy:
-Phải rồi, vợ con làm sao bằng tình nhân, nhất là một kịch sĩ nổi tiếng.
-Em đừng nói thế, lỡ ra có ai nghe mách lại Kiều Dung chị ấy buồn.
Câu nói xuề xòa vô tình của chàng nghe như một lời bênh vực lẫn thách thức. Đôi mắt vốn buồn buồn của Mai lóe lên tia lửa dữ dội. Nàng rít lên:
-Anh sợ bà ta buồn à? Bà ta hay là vợ con anh? Anh sống với ai? Gia đình anh là đây hay bên đó? Anh trả lời đi, chỉ cần một lời xác nhận của anh thôi, tôi sẽ trả tự do cho anh.
Nàng ngừng lại để thở rồi tiếp:
-Còn bà ta tôi cho anh biết là tôi sẽ không để yên đâu. Con tôi mà mất cha thì bà ta phải trả bằng một cái giá đắt đấy. Đừng tưởng phá hạnh phúc của người ta dễ dàng thế đâu!
Mặt nàng trắng bệch, hơi thở gấp như sắp ngất. Hoàng Kỳ biết mình bị hố. Chàng vội đến dìu vợ ngồi xuống giường, vuốt ngực nàng dỗ dành:
-Bình tỉnh lại em. Anh có ý gì trong câu nói đó đâu? Chẳng qua chị ấy lớn tuổi, mình không muốn người ta buồn tội nghiệp. Bộ anh điên sao mà gia đình yên ấm thế nầy lại…Cho anh xin…Anh yêu em mà.
Chàng hôn vợ. Mai quay mặt đi nhưng cơn giận đã lắng xuống. Hoàng Kỳ ôm vai nàng đặt đầu nàng xuống gối. Những giọt nước mắt lăn dài trên má người vợ trẻ khiến chàng xót xa. Hoàng Kỳ nằm xuống bên vợ, siết chặt nàng vào ngực mình, nước mắt Mai thấm ướt ngực áo chồng. Nàng tức tưởi:
-Anh không còn yêu em như trước nữa, em biết. Nhưng em có làm gì nên tội đâu? Em biết anh dan díu với bà ta, em đã đến tận nhà và xử rất đẹp, mong bà ấy hiểu đừng để em phải đối phó bằng cách khác…
Hoàng Kỳ chặn lời vợ bằng nụ hôn dài. Mai nằm co rút trong vòng tay của chồng. Môi nàng mặn vị nước mắt nhưng nụ hôn say đắm cũng khiến nàng mềm người. Những ngón tay thành thạo của Hoàng Kỳ khiến thân thể nàng bắt đầu nóng lên. Sự rạo rực từ lâu thiếu vắng bất chợt tìm về. Thiếu phụ rướn người lên rồi soải tay buông thả. Đôi môi người chồng đang lướt trên những vùng đất cấm. Mùi da thịt của những năm tháng đầu ấp tay gối thân thương mà quyến rũ. Họ làm tình say sưa như một cặp tình nhân khao khát đợi chờ sau bao nhiêu sóng gió!
Từ ngày đó Hoàng Kỳ dè dặt hơn. Chàng ở nhà với vợ con nhiều hơn trước, trừ lúc tập kịch hay đến rạp diễn, chàng dành thời gian nghiên cứu kịch bản ở nhà. Mai yên tâm, nụ cười trở lại trên môi người vợ trẻ. Hạnh phúc trong căn nhà xinh xắn dường như chưa rạn vỡ bao giờ.
Nhưng rồi những đêm trình diễn, ôm người đàn bà cô đơn nhỏ bé trong vòng tay, Hoàng Kỳ lại thấy thương nàng vô tận. Kiều Dung chịu đựng xa cách một cách dễ thương đến tội nghiệp. Nàng không hở môi than thở nửa lời. Họ vẫn yêu nhau trên sân khấu. Và chỉ trên sân khấu, cuộc tình của họ mới vượt qua được tất cả thử thách để lúc hạ màn, khán giả ra về, yên tâm với hạnh phúc đã đến với những nhân vật mà họ yêu thích, còn trong đời thường, họ đã bất lực trước sự ngang trái. Nước mắt họ rơi trên sân khấu cũng chính là để khóc cho sự khổ đau thực tế!
Một buổi chiều sau giờ tập, Hoàng Kỳ năn nỉ đưa Kiều Dung về nhà, nàng ngần ngại một lúc rồi gật đầu:
-Cũng được, nhưng anh về ngay nhé.
Nàng nói để mà nói. Bởi vì chàng đã ôm nghiến lấy nàng lúc vừa bước vào nhà, và bất kể nàng chống cự, chàng bồng nàng đặt lên giường.
-Kiều Dung, anh nhớ em quá. Đừng xua đuổi anh. Chúng ta yêu nhau. Anh cần em…
Chàng nói đứt quãng bởi những hơi thở gấp. nàng đẩy chàng ra:
-Tốt hơn anh về đi. Hãy nghe em.
-Anh yêu em…
-Dừng lại Kỳ ạ.
Chàng vẫn hôn nàng. Kiều Dung yếu đuối để mặc, nhưng nàng khóc. Nước mắt làm nỗi háo hức của Hoàng Kỳ dịu đi. Chàng bối rối:
-Kiều Dung, đừng khóc…Em không muốn thì thôi…Anh nghĩ rằng chúng ta yêu nhau…
-Em…Anh đừng buộc em phải nói. Xin cho em được sống yên như những ngày qua.
-Nhưng anh không quên em được. Không thể. Dù anh đã thử làm điều đó. Anh không thể xa em.
-Phải vậy thôi, không còn cách nào khác đâu anh. Chúng ta không sống cho mình nữa mà sống cho người khác.
Hoàng Kỳ lắc đầu thiểu não:
-Anh bất lục, Dung ạ. Anh không thắng nổi mình. Ở em có một sự lôi cuốn đặc biệt mà anh không thể xa rời. Hãy cho anh được có em.
-Vấn vương mãi rồi được gì, hở anh? Chỉ khổ thêm.
Đột nhiên Kiều Dung ngẩng phắt lên:
-Hay chúng mình không đứng chung một sân khấu nữa? Chỉ có cách đó…
Hoàng Kỳ hốt hoảng:
-Đừng. Em đừng nghĩ đến điều đó. Anh van em. Đừng bỏ đoàn. Không có em anh chỉ còn một nửa…
Nàng nhìn chàng trìu mến:
-Đừng bi quan thế anh. Hoàng Kỳ đã trưởng thành trên sân khấu và trong lòng người. Hãy đứng một mình.Rồi anh sẽ thấy mọi việc cũng sẽ tốt đẹp thôi.
-Không. Anh không để em làm thế. Thiết thòi cho bao nhiêu người. Bỏ ý định đó đi Dung.
-Em đề nghị với anh thế thôi. Mọi việc có muốn cũng không thể tiến hành ngay được. Em chỉ xin anh một điều- nàng nói một cách khó khăn- Đừng đến dây nữa. Chúng mình chỉ gặp nhau trên sân khấu thôi.
Nàng nhìn chàng một cách xót xa:
-Anh khổ như thế nào thì em cũng vậy. Không phải em không khao khát yêu đương, nhưng cuộc tình vô vọng làm em mệt mỏi vô cùng. Em không muốn làm khổ một người đàn bà khác, cũng không muốn làm kẻ bên lề. Anh không thể nào hiểu được em đâu, mỗi lần nhìn anh ra khỏi căn phòng nầy để trở về với mái ấm gia đình, em lại cảm thấy mình vừa đáng thương, vừa khốn nạn. Em nhìn lại chăn gối rũ rượi và cảm thấy mình không hơn một con điếm! Đừng, để em nói, anh cần phải hiểu rõ tất cả ẩn ức trong em, em cảm thấy tởm chính bản thân mình. Đam mê đã lắng xuống chỉ còn chán chường! Xót xa! Anh đi khuất, có nghĩa là bỏ lại sau lưng tất cả, nồng nàn, yêu đương để đến với vòng tay khác, làn môi khác. Còn em chờ đợi, tủi thân!..Căn phòng ngủ đã trở lại với sự hiu quạnh và chủ nhân của nó vẫn chỉ là kẻ cô đơn. Tại sao lại phải đánh lừa mình bằng những phút giây quên đời sôi nổi? Những giây phút đó qua nhanh để sự trống trải càng kinh khủng hơn…Không! Em muốn thoát khỏi nó. Em muốn trở lại sự bình thản lúc chưa có anh. Lúc đó em cũ
ng cô đơn và sống được…
-Anh đến với em chỉ vì tình yêu, em không thể chối bỏ điều đó. Và với tình yêu không có biện luận. Nó là nó, có vậy thôi. Tình yêu anh dành cho em không phải chỉ có thể xác. Anh yêu em!
Nàng lắc đầu:
-Thật ra chúng ta chẳng yêu gì nhau cả. Mỗi chúng ta chỉ yêu có bản thân mình. Cả thế giới đều dùng chữ Yêu một cách chung chung và lệch lạc. Phân tích tình yêu có nghĩa là ngắt rời từng cánh của một đóa hoa đẹp, nó chẳng còn là nó nữa, nhưng sự thật vẫn là như thế, đúng không? Yêu, phải nhắm mắt, phải biết dối trá, đóng kịch- nếu không tình yêu sẽ chẳng còn gì! Anh yêu em? Không. Anh chỉ yêu anh, và cả em cũng thế. Vì em có nhưng dáng nét, tính tình hay gì gì đó làm anh thích, hợp ý anh. Anh yêu em vì ý thích của mình, có phải vì anh không? Đại loại như thế. Dù sao sự ngộ nhận cũng đáng yêu và cần thiết.
Nàng ngừng nói, nhìn chàng bằng ánh mắt bao dung:
-Những ngày qua của chúng mình quá đẹp rồi, em xin anh làm kỷ niệm để trang trải lên thời gian còn lại. Đời em không có nhiều kỷ niệm đẹp lắm đâu!
Hoàng Kỳ không nói, nhưng nhìn ánh mắt chàng, Kiều Dung hiểu rằng chàng sẽ còn tìm đến nàng, và sự khổ sở mềm yếu của nàng là sợi dây ràng buộc mãnh liệt hơn ngàn lời phân trần thuyết phục.
Và họ tiếp tục yêu nhau trên sân khấu và trong cuộc đời. Tình yêu thầm vụng cũng có cái thú riêng của nó. Nếu như họ tỏ ra lạnh nhạt với nhau trước mặt mọi người thì trong phòng ngủ họ quấn siết lấy nhau như hai con rắn. Mỗi phút ân ái trở nên quí giá bởi chờ đợi và nhớ nhung.
Hoàng Kỳ lại loay hoay trên ghế, chưa biết phải xử trí cách nào. Bên kia đầu dây là Mai vợ chàng và đứa con gái đáo để của Kiều Dung. Chẳng hiểu họ đã bàn tính gì với nhau, điều chắc chắn là điều đó hoàn toàn bất lợi cho chàng và Kiều Dung.
Liên tưởng đến nét mặt Mai lúc nói chuyện qua điện thoại sau khi đã nghe tất cả lời thú tội của chàng, Hoàng Kỳ rùng mình. Nàng đã một lần tha thứ, chỉ vì nàng chưa biết đích xác sự thật của chồng và tình địch đến mức độ nào, bây giờ nghe chính miệng chồng thú nhận, không biết phản ứng của nàng sẽ dữ dội tới đâu?
Có thể nàng sẽ không bao giờ thứ tha lần nữa?
*********
Dung Nghi nhìn nét mặt xanh xao của Mai bằng vẻ ái ngại. Cô hiểu thiếu phụ đang bị sốc nặng. Sau những lời phản bội trắng trợn của chồng khó có người đàn bà nào giữ được bình tỉnh. Mai đã suýt ngất đi làm cô hốt hoảng nhưng nàng tỉnh lại ngay sau đó với làn da xanh tái đáng sợ. Dung Nghi hơi ân hận đã dàn cảnh cho Mai tham dự buổi điện đàm, nhưng cô tự an ủi mình rằng mình đang tìm cách cứu vãn sự tan vỡ của cả hai gia đình!
-Chị đã khỏe chưa chị Mai?
-Đỡ rồi, cám ơn em. Em tốt với chị quá.
Dung Nghi thở ra:
-Đáng lý em không nên cho chị biết.
Mai gượng cười:
-Chị phải biết. Điều đó rất cần, mặc dù nó thật đau lòng. Em đã làm đúng, Nghi ạ. Không ai trách em được, trừ những kẻ từ hỏa ngục lên.
-Chính em cũng không ngờ anh Kỳ dám trả lời những câu trơ trẽn đến như thế. Vậy là sao hở chị?
-Là họ yêu nhau sâu đậm chứ còn sao nữa.
-Anh Kỳ yêu mẹ em ấy hở?
-Em không nghe anh ấy nói đó sao? Đó là những lời chân thành từ đáy lòng anh ấy.
-Em không tin. Mẹ em hơn anh những mười lăm tuổi!
-Không quan trọng đâu em ạ. Em còn trẻ chưa thấy hết những phức tạp của tình yêu đâu. Trái tim có những lý lẽ kỳ lạ lắm.
Dung Nghi dậm chân:
-Cả chị mà cũng bênh họ nữa sao?
-Đừng có nói điên. Trong mối tình tay ba nầy chị là người đau khổ và thiệt thòi nhất, nhưng không thể phủ nhận rằng tình yêu của họ không chỉ là những phút đam mê ngắn ngủi. Nó lớn hơn nhiều. Lâu nay chị biết nhưng vẫn chủ quan. Mẹ em cao tay thật!
Dung Nghi cảm thấy nóng mặt:
-Đâu chỉ mẹ em có lỗi. Bà ấy rất cô đơn và yếu đuối.
-Thế mới chết!
Dung Nghi ngơ ngác:
-Ai chết hở chị?
-Không ai chết cả. Chị muốn nói chính vì mẹ em yếu đuối và cô đơn anh Kỳ mới chết. Đàn ông lúc nào cũng muốn làm hiệp sĩ che chở giai nhân. Chính sự yếu đuối của bà ấy khiến anh Kỳ nổi máu anh hùng. Thật ra thì hai người yêu nhau không có gì đáng trách, chỉ khi nào có kẻ thứ ba chịu hậu quả.
-Biết sự thật rồi chị sẽ làm gì? Có tha thứ không?
-Có một câu thơ chị rất thích “ Em hãy biết bao dung lời hối lỗi- Bởi chiên ngoan cũng có lúc sai đường”.Cay đắng nhưng rất hay. Cuộc đời người đàn bà thường lâm vào những tình huống buốt lòng, và tha thứ thường là chọn lựa sau cùng…nhưng chị cũng chưa biết phải làm gì nữa. Chị đang chán chường quá sức. Em thử ở cương vị chị mà xem? Đau lắm chứ!
-Em biết.
Mai thả chân tìm dép.
-Chị định đi đâu?
-Về nhà.
-Gặp anh thì sao?
-Giờ nầy họ đang bận diễn những màn yêu đương da diết lắm, em không phải lo.
-Đêm nay liệu anh Kỳ có diễn được không? Sau những lời chị nói qua điện thoại?
Mai cười buồn:
-Không có gì ghê gớm như em nghĩ đâu, cô bé ạ. Khi người ta đã phản bội thì gia đình có nghĩa lý gì!
Nàng đột nhiên khóc nấc lên:
-Anh Kỳ ác lắm. Cả mẹ em nữa….Họ muốn giết mẹ con chị mà!
Dung Nghi lính quýnh:
-Kìa chị Mai. Bình tỉnh. Em tin sau vụ nầy hai người sẽ xa nhau.
-Không bao giờ!
-Thật mà.
-Đừng an ủi chị nữa.
-Em nói thật, chị Mai. Bởi vì cả hai người đều không phải những kẻ thiếu lương tâm.
-Thôi chị về.
-Em gọi xe cho chị.
Mai xua tay:
-Để chị. Yên tâm, chị tỉnh như sáo>
Dung Nghi đưa Mai ra cổng. Một chiếc cyclo trờ tới, nàng vẫy chào Dung Nghi, bước lên rồi ngả mình xuống nệm xe. Gió chiều mơn man mái tóc, Mai lẫm bẩm “ Ta sẽ làm gì bây giờ”?
Thành phố bắt đầu lên đèn, cuộc sống về đêm sẽ dần sôi động hơn. Người ta vẫn thản nhiên sống, lao vào các trò vui trong đó có bao nhiêu kẻ ngoại tình, bao nhiêu người đau khổ! Giòng đời trôi lạnh lùng trên những dòng lệ của người vợ khổ đau, trên nụ cười của những người gây đau khổ! Những lương tâm đã quen dần gian dối, những lời thề đã nhiều bận điêu ngoa! Và mình đây-Mai nghĩ thầm- Mình đã biết một sự phản bội không bao giờ muốn biết!Vậy mà tất cả đã xảy ra. Ta đã từng yên tâm tin vào lòng người, vào phẩm cách người chồng chưa một lần lừa dối. Điều đau đớn là chàng đã không lừa dối ta để đuổi theo một cô gái trẻ, đẹp hơn ta, mà vì một thiếu phụ đã về chiều. Sao vậy nhỉ? Đàn ông thật kỳ quái. Mai nhớ đến lần trước chồng nàng đã thề thốt đủ điều và nàng đã tha thứ. Hòa bình sẽ lập lại lần nữa chăng? Sau những cuộc thương thuyết đầy dục tính! Không bao giờ! Nàng về nhà bây giờ để nhìn thấy gương mặt dối trá của chồng ư? Chắc chắn Hoàng Kỳ sẽ về sau giờ diễn, và cái màn năn nỉ, ỉ ôi được lập lại. Mai rùng mình
! Cũng vòng tay, đôi môi đó, cũng thân thể đó…tất cả của nàng mà không còn là của nàng nữa, nó còn là của một người đàn bà khác. Và thật tế mà nói, có lẽ người đó còn chiếm lĩnh chồng nàng nhiều hơn cả nàng. Những mối tình thầm vụng thường mãnh liệt. Tim Mai chợt thắt lại. Hết rồi, giữa nàng và người đàn ông mà từ lâu nang hãnh diện cho là của mình. Mai quyết định không về, ít ra là đêm nay, để cả hai cùng có thời gian suy nghĩ, để nàng không phải nhìn thấy mặt Hoàng Kỳ, không nghe những lời dỗ dành càng làm cho nàng thêm đau khổ.
Nàng quay lại bảo bác cyclo:
-Bác cho tôi về Phú Nhuận.
-Ủa…cô Hai…
-Tôi đổi ý, sẽ trả thêm tiền cho bác.
Chiếc cyclo quay hướng, Mai lại cảm thấy có thêm một khoảng thời gian thanh thản. Lúc nầy nàng không muốn gặp mặt bất cứ ai, kể cả mẹ và em mình. Nàng sợ phút đối diện phải nói cách nào để đừng bị tò mò hỏi han. Mai muốn chịu đựng một mình để không ai biết hạnh phúc của mình tan vỡ. Nàng nhớ đế Dung Nghi, đến vẻ mặt con bé lần đầu đến tìm nàng. Cô bé nói trước:
-Xin giới thiệu với bà, tôi là con gái nghệ sĩ Kiều Dung.
Mai hơi ngỡ ngàng:
-Chào em, em vào đây. Chắc em đến gặp chị có việc gì?
-Vâng. Rất hệ trọng. Liên quan tới hạnh phúc gia đình bà.
Mai ngồi xuống đối diện Dung Nghi. Nàng thầm khen Kiều Dung có cô con gái xinh đẹp;
-Nói đi em. Cứ gọi tôi là chị. Tôi tên Mai.
Dung Nghi nhỏ giọng:
-Em nói điều nầy chắc chị sẽ ngạc nhiên và không tin. Nhưng em muốn chị giúp em đưa mẹ em trở về con đường chân chính.
Mai mở to mắt, nàng linh cảm một điều không lành:
-Chuyện gì vậy em? Em làm chị lo quá. Mẹ em làm sao?
-Chị có tin em không?
-Em cứ nói.
-Một đứa con nói điều không phải của mẹ mình, có đáng trách không hở chị?
-Cũng tùy, nếu là chuyện đứng đắn, làm tốt cho mẹ thì có gì đáng trách đâu.
Dung Nghi cúi mặt:
-Em cũng nghĩ thế. Thật ra em rất khổ tâm.
Mai yên lặng chờ đợi. Dung Nghi xoắn hai ban tay vào nhau. Sau cùng, cô quyết định ngẩng lên:
-Anh Hoàng Kỳ, chồng chị…
Mai chồm tới:
-Anh ấy làm sao?
-Anh ấy…với mẹ em…
Mặt Mai tái ngắt:
-Với mẹ em?
-Phải, mẹ em. Hai người có những thân mật…không thể chấp nhận được!
-Chính em nhìn thấy.
Dung Nghi im lặng gật đầu.
-Ở đâu?
-Tại nhà em.
-Chị không ngờ!
-Chính em cũng không tin vào mắt mình.
Cô hơi ngập ngừng:
-Cũng có thể là hai người tập chung một pha kịch tình tứ. Dù sao thì em cũng không muốn mẹ bị mang tiếng nếu người khác nhìn thấy. Em nghĩ rằng chị nên bảo anh Kỳ thận trọng.
-Tại sao chính em lại không nói với mẹ? Nếu chị là em, chị sẽ phản ứng với mẹ mình, và như vậy khỏi có người thứ tư biết chuyện. Nếu là tình ngay lý gian sửa sai cũng dễ thôi.
-Em…em không muốn mẹ biết em nhìn thấy- Cô bé nói dối- Vả lại em ít chuyện trò với mẹ những vấn đề ngoài phạm vi ăn học.
-Lạ thật, chị tưởng con gái thường gần gũi mẹ.
-Em thì trái lại. Mẹ em lúc nào cũng bận việc.
Mai gật gù:
-Phải rồi, anh Kỳ nhà nầy cũng vậy. Hình như họ không có thời gian riêng cho gia đình nữa.
Giọng nàng đanh lại:
-Vậy mà họ có thời gian dành cho nhau. Được, chị sẽ có biện pháp đối phó.
Đột nhiên Dung Nghi nghĩ đến những trận đòn ghen. Cô hỏi với vẻ đầy lo âu:
-Chị định làm gì mẹ em?
Mai lắc đầu:
-Không có gì đâu, em đừng lo- nàng cười khi nhìn vẻ hốt hoảng của cô bé- với lại mình phải chứng minh được sự thật…có lẽ phải dựng một màn kịch, bây giờ thì em phải giúp chị…chị hứa mọi việc sẽ được giải quyết nhẹ nhàng.
Dung Nghi thở phào:
-Cám ơn chị. Lẽ ra em không nên tìm chị để báo một điều còn trong nghi vấn, nhất là người trong cuộc lại là mẹ em. Nhưng em nghĩ chỉ có chị mới đủ tư cách khuyên họ chấm dứt.
…Và nàng đã biết điều cần biết! Được nghe đích danh chồng thú nhận tội lỗi.Mai cảm nhận một sự thật chua xót: Họ yêu nhau sâu đậm hơn nàng nghĩ. Nếu không, vì danh dự, vì hạnh phúc gia đình, Hoàng Kỳ sẽ chối bay chối biến tất cả. Nàng cảm thấy mình thua cuộc!
(còn tiếp)
Lý Thụy Ý