Quyên về tới khu tập thể, thì trời đã tối mịt.Mùa đông ngày ngắn đêm dài- mưa lất phất, rì rào, dai dẵng choáng ngợp chung quanh. Tiếng côn trùng đang râm ran tấu khúc nhạc đêm ẫm ướt buốt lạnh. Mới hơn 7h mà ở khu tập thể mọi người  đã đóng  kín cửa đi ngủ cả rồi. Đêm trở nên tĩnh lặng lạ thường.Chỉ có phòng Quyên và Chị Ngân là còn sáng đèn. Ngày nay Quyên dạy 9 tiết,sau đó Quyên còn dạy thêm một nhóm nữa, nên cảm thấy thấm mệt. Nhưng cô  vẫn cố gắng  ngồi chấm cho xong 2 xấp bài 1 tiết để ngày mai kịp trả cho học sinh. Niềm vui duy nhất của Quyên bây giờ là những đám học sinh quanh cô-chúng hồn nhiên, nghịch ngợm mà thật đáng yêu.

-Quyên ơi! Ăn cơm đi, Ngân đói lắm rồi-Tiếng Ngân vọng vào.

-Dạ! Gì chứ ăn là em ra ngay-Quyên tự cười với câu nói của mình.

- Quyên này, em dạy đến tối mới về vậy là nguy hiểm lắm em à...

-Học trò chở em đi mà chị- Quyên cười cười- không sao đâu. Đi một nhóm hơn 10 người, ai dám chọc mà chị lo.?Với lại em chị có võ mà-chị không biết sao?

Hai chị em Quyên cười vui vẻ.

Chị Ngân về trường trước Quyên một năm. Dạy cùng môn với cô, hai chị em cô ở cùng phòng đã hơn 10 năm rồi. Ai cũng nói 2 người dạy cùng môn, cùng phòng khó mà ở với nhau thân tình được, vậy mà ngược lại chị Ngân và cô tình thân thiết như chị em ruột trong nhà. Bản tính chị Ngân hiền dịu, ít nói và luôn cam chịu.Lúc Quyên về trường chị đang làm tổ trưởng, chị dạy khá giõi và chị đã giúp Quyên rất nhiều về chuyên môn. Quyên càm thấy mình được như ngày nay cũng nhờ sự chỉ bảo tận tình của chị.

Ông trời đôi khi cũng không được công bằng hay sao mà chị hoàn thành tốt công việc của một tổ trưởng,là mẩu người hết lòng vì học sinh thân yêu,nhưng không được lòng ông Phương- hiệu trưởng của trường.Ông tìm cớ cách chức tổ trưởng của chị và đưa cô Hạnh mới về trường lên thay. Cô Hạnh trẻ- xinh xắn, hát hay, năng nổ, nhưng chuyên môn thì còn phải học hỏi thêm nhièu nơi chị .Giáo viên trong tổ, trong trường không bằng lòng trước sự thay đổi  đột ngột ấy, phản đối ngay trong cuộc họp- nhưng ông Phương vẫn luôn giữ ý mình- ông lại nói "Tổ trưởng không có nghĩa là dạy giỏi"?

Chị Ngân bị cú sốc làm tổn thương nặng, vốn đã ít nói giờ càng câm lặng hơn. Chị dạy và ở luôn trên lớp,không xuống văn phòng vào giờ giải lao nữa. Chị ít nói chuyện với ai, ngoại trừ với Quyên thôi.Nhìn chị  sống cam chịu lặng lẽ  vậy Quyên cũng đau xót, bức rức lắm . Hạnh làm tổ trưởng được nửa năm,không hiểu vì lý do gì- cô cứ tìm mọi cách bắt bẻ để khiêu khích, châm chọc chị Ngân. Dù luôn nhẫn nhịn-chi Ngân cũng không thể im lặng trước nhưng lời xỉa xói ám chỉ mình. Và những cuộc họp tổ thường biến thành những giờ cải vả, to tiếng giữa hai người. Đỉnh điểm là cuộc họp tổ cách đây một tháng.

Hạnh tự đắc- giọng sang sảng: :" Tôi đã được tín nhiệm của Ban Giám hiệu cử  làm tổ trưởng, còn chị không có năng lực- tốt hơn hết là  nên cầu  chữ" bình an "đi !"

Chị Ngân bàng hoàng-nét  mặt tái xanh- nói lớn: " Tôi đã làm việc hết lòng, đưa tổ đi lên,mỗi năm tỉ lệ tốt nghiệp đều cao so với mặt bằng chung của tỉnh, dựa vào đâu  cô nói tôi không có năng lực"

Hạnh đốp lại  :" Chị thì làm được gì,chẳng qua tại học sinh học giỏi thôi,Tôi không tranh luận với chị nữa, chị chỉ đáng nói với con của tôi thôi." Hạnh " bồi thêm": " Đồ dốt.".  Chị Ngân nghẹn lời- ngồi lặng lẽ trước sụ an ủi, can ngăn-và  bất bình của vài bạn đồng nghiệp.  Tối hôm đó chị Ngân khóc thật nhiều và cả đêm trằn trọc không ngủ được. Giọng nói rổn rảng của Hạnh như cứ vang dội trong đầu...

Bài kiểm tra số 3 được phát ra, và sau đó- chị Ngân phát hiện  trong tiếng xầm xì , to nhỏ. của đám học sinh- Chị nghiêm giọng :

-Thủy! Sao em hỏi bài bạn?

-Thưa cô em không có hỏi, em chỉ thấy không công bằng về đề kiểm tra.Sao có một số bạn biết trước bài kiểm tra vậy cô?-Thủy nhỏ nhẻ đáp.

Chị Ngân giật mình: " Em nói sao?Ai biết đề? Cô  vừa mới lấy đề ở phòng vi tính nhà trường mà ? "

- Thưa cô, nếu Cô không tin em thì xem bài bạn Nam ...?- Giọng Thủy vẫn rắn rỏi.

- Nam! Sao em biết trước đề? Ngân đến bên cạnh-giọng nghiêm khắc.

- Thưa cô, em không biết đề trước - em tự làm mà ...Nam ấp úng đáp.

- Vậy vở này ở đâu ra? Quyên cầm tập vở trên bàn của Nam lên nhìn lướt qua -Em mà không nói thật, em không là học sinh của cô nữa- Giong Ngân buồn buồn.

-Dạ!-Nam dò xét nhìn lên gương mặt Ngân- Cô tha lỗi, vở này em học thêm ở nhà cô Hạnh cô à...

Ngân điếng người . Kiểm tra xong, Ngân gặp Hạnh ở văn phòng. Cô đến ngồi bên Hạnh - giọng trách cứ nhẹ nhàng: " Cô Hạnh! Sao cô dạy thêm mà dạy đề kiểm tra vậy?"

-Em dạy bao giờ? Hạnh nhìn đứng vào mặt Ngân-Chị đừng ngậm máu phun người, chị tưởng làm vậy là hạ được uy tín của tôi sao? Hạnh- nhếch cười- Chị làm mất danh dự của tôi, tôi sẽ kiện chị lên hiệu Trưởng..."

Buổi họp tổ căng thẳng vì có sự tham dự của ông Phương- hiệu trưởng và cô Thảo, thanh tra của trường.

Mở đầu-  ông Phương nói :" Cô Ngân vì trả thù cá nhân mà kiếm chuyênj nhằm hạ uy tín, và làm mất danh dự của tổ trưởng - Ông nhìn quanh một lượt -Tôi  thay mặt nhà trường -yêu câu cô phải xin lỗi cô Hạnh và chịu kỷ luật cấp trường! "

Chị Ngân  uất nghẹn không nói được lời nào. Nước mắt bỗng long lanh.

Thầy Phương lại hỏi-giọng đầy quyền uy: :" Mấy thầy cô trong tổ thấy tôi quyết định vậy có được không?"

Giáo viên trong tổ ai cũng thương cho chị Ngân vô tội nhưng không dám đứng lên phản đối. Họ đều biết được rằng sự chống lại ý của hiệu trưởng là một chuyện không dễ dàng, yên ổn chút nào? Họ đành miễn cưỡng chọn sự im lặng .Quyên cũng lặng im và cảm thấy nỗi buồn cuồn cuộn trong lòng . Cô  đã xem Ngân như là chị ruột của mình nhưng nếu phản đối lại quyết định  thiên vị của hiệu trưởng thì sau này cô biết chống đỡ làm sao? Nếu cứ tiếp tục im lặng- có nghĩa là đã đồng ý-  thì lòng cô ray rức không nguôi. Mặt Quyên nóng bừng lên- cô nghĩ thầm: " Tình nghĩa chị em bao năm chia sẻ-sống chung, lẽ nào ta sớm quên đi chỉ vì miếng cơm manh áo? "

" Quyên! Cô nghĩ sao?" Tiếng ông Phương vang lên- cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.

Cô giật mình nhìn ông Phương, cô Thảo, rồi nhìn qua chị Ngân. Quyên đưa mắt nhìn quanh các bạn đồng nghiêp thật châm. Bỗng dưng Quyên  có càm giác như chị Ngân chị giống như một " tội đồ" sắp bị đem đi hành hình vậy.Quyên thấy xót xa thương chị .

Giọng Quyên to-rõ:

-Em không đồng ý với cách giải quyết của thầy-Quyên nói chậm rải- Tại sao cô Hạnh làm lộ đề, mà chị Ngân thì bị chịu kỉ luật vậy -thưa thầy?

Ông Phương đập bàn :" Sao cô dám chắc chắn cô Hạnh làm lộ đề? Cô có bằng chứng gì không? -Ông cười gằn-Hay  cô lại đố kị với cô Hạnh  nữa?"

Cơn tức giận trong lòng Quyên đã làm tan biến  nỗi  lo sợ ban đàu. Cô nghe giọng mình nói rất rõ:  " Nếu thầy cứ quyết định đem chị Ngân ra kỉ luật, em sẽ gởi tất cả bằng chứng về chuyện này xuống thanh tra sở Giáo Dục trong ngày mai..."

Ông Phương lặng im-  mặt tái nhợt -giây lâu ông nói: " Tôi là người giải quyết, cô không được đưa đi đâu cả. Cô trình bằng chứng cụ thể ra, nếu không cô là người vu cáo  và sẽ bị lãnh kỷ luật nặng hơn cô Ngân thì dừng có kêu..." .Cuộc họp tạm kết thúc mà chưa có quyết định nào...

Tối về- nghĩ lại, Quyên cảm thấy rất lo ngại. Sáng hôm sau, cô và chị Ngân lên lớp sớm hơn thường lệ để  lấy chữ kí của học sinh xác nhận là cô Hạnh đã dạy trước ở nhà nội dung của đề kiểm tra. Nhiều em đã rất đồng tình xác nhận . Chúng hồn nhiên ký vào tở " báo cáo" như đang làm một việc tốt đẹp. Quyên đem bằng chứng này trình cho hiệu trưởng và cũng không quên pho to lưu lại một bảng. Sau đó- ông Phương đã phải đọc kỉ luật cấp trường với cô Hạnh.  Nhưng Quyên và chị Ngân cảm thấy một nỗi buồn không tên gọi len nhẹ vào lòng mình. . Cũng từ buổi sáng hôm đó- chị em cô dù có nổ lực làm việc đến đâu cũng không hê được công nhận .Danh hiệu" lao động giỏi" cuối năm cũng bị cắt với lời buộc tội đã " Gây chia rẽ nội bộ" ?

Quyên và chị Ngân cũng đã hiểu ra, chọn cho chính mình một niểm vui-an ủi chính đáng mà không có danh hiệu gì! Cà hai đều  tận tâm hơn- giúp đỡ- dạy dỗ cho học sinh thân yêu của mình. Đó là niềm vui-niềm hảnh diên không bao giờ mất!

 Trần Minh Nguyệt
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.