- Đăng ngày 22 Tháng 6 2011
- Lượt xem: 1964
Ngày 15-2
Thần may mắn, thần hạnh phúc vốn không công bằng với mọi người,có người trong cuộc đời dường như có ai đó rải thảm đợi sẳn bước chân. Còn có nhiều người sinh nhằm ngôi sao xấu, lao đao lận đận cả đời.Giống như kiếp trước họ làm nhiều điều ác mà không trả hết, kiếp này phải trả tiếp vậy. Mà tôi là người như vậy đấy.
Anh, chị của tôi ai cũng xinh xắn, dáng người thon thả,mặt mày thanh tú, mọi người ai cũng mến yêu. Còn tôi không hiểu mình giống ai mà người quê kệch,mặt mũi không xinh xắn lại trổ đầy tàn nhang, da ngăm đen cộng với khuôn mặt luôn đờ đẫn như ở một cõi nào vậy?.
Ngày 20-6
Anh, chị và cha mẹ ai cũng thương tôi, nhưng chỉ là ở nhà, ra đường, hoặc ở đám đông họ không dám thừa nhận tôi- họ cảm thấy xấu hổ vì vẻ bề ngoài của tôi.không thanh lịch Tôi hiểu và cảm thấy thật tủi thân, không ai thích chơi với tôi, tôi chỉ có một mình- tôi thật cô đơn. Tôi chỉ biết chơi đùa cùng cỏ cây, hoa lá quanh nhà thôi.
Ngày 10-7
Anh chị tôi đã xinh xắn lại học giỏi, thi năm đầu mà đã đậu vào trường Đại Học Y Dược TP HCM với số điểm cao, anh, chị đúng là niềm tự hào của gia đình, của dòng họ.Tôi đã vậy mà chỉ số thông minh lại thấp, nên phải thi lại 2 năm, giờ mới đậu trường Đại học Sư Phạm, tôi sẽ cố gắng học để không phụ lòng cha, mẹ, anh chị của tôi.
Ngày 16-12
Tôi bắt đầu cuộc sống tập thể đã được 5 tháng,cuộc sống quá lạ lẫm, quá khác lạ, nhưng tôi cũng đã dần quen rồi. Tôi đã làm bạn được với một số bạn gái trong phòng, trong trường. Còn bạn trai thì tôi không dám tiếp cận, vì tôi nhìn thấy ánh mắt của họ dành cho tôi không mấy thiện cảm, thân thiết! Hôm nay là thứ 7, khu kí túc xá vắng lặng,một số người về quê, một số người đi chơi với bạn bè, người yêu.Tôi chỉ có một mình, tôi buồn nên đắm chìm trong những giấc mơ ngọt ngào,mà ở đó có chàng hoàng tử mà tôi yêu, có ngôi nhà nhỏ xinh xắn với đầy hoa thơm, quả ngọt.
Ngày 15-8
ôi tốt nghiệp loại khá,và ba tôi đã xin cho tôi về dạy ở Trường THPT Nam Dương này.Tôi yêu những học trò của mình, và cố gắng để trở thành một giáo viên mẫu mực trước học trò. Tôi có một vài bạn đồng nghiệp nhưng tôi vẫn không có một người tri âm nào,Tôi cảm thấy mình thật cô đơn. Ở khu tập thể nhìn ai cũng có đôi, có cặp phòng đầy ắp tiếng cười của trẻ nhỏ, tôi ước ao được như họ biết chừng nào. Tôi cảm thấy buồn, cảm thấy trái tim như nghẹt thở.
Ngày 5-6
Tôi đã hơn 35 tuổi mà vẫn phòng không lẻ bóng như thế này đây. Tôi không có người yêu, thậm chí chưa từng được nghe một lời tỏ tình, một lời đùa giỡn nào từ người khác phái. Tôi hàng ngày nén tình cảm của mình, vẫn cười nói, để giấu đi nỗi đau trần thế, nỗi đau của kiếp phù sinh.
Ngày 14-10
Ngày nay tôi rất vui. Anh Ninh ơi? Anh nói chuyện với em thật dịu dàng. Anh có biết gặp anh, em thích anh lắm không? Anh đẹp trai, là giáo viên dạy giỏi, sao lại thích một người vừa già, vừa xấu như em hả anh? Những lời anh tâm sự làm em cảm động lắm. Một người mà dám hi sinh hạnh phúc cá nhân của mình để nuôi 5 em nên người thì hẳn anh là người tốt bụng, và những lời anh nói với em hôm nay là thật lòng phải không anh?
Ngày 4-2
Em biết hôm nay mình làm anh khó xử trước bạn bè, nhưng ngoại hình của em là do tạo hóa chứ không phải do em anh ơi? Em sẽ tránh ra đường, tránh đám đông để anh không khó xử nữa. Anh có biết em yêu anh lắm không? Rất yêu.
Ngày 5-6
Em biết mình không sinh thêm được con. Trong nỗi bất hạnh, Ông Trời vẫn còn dành cho kẻ xấu số một niềm an ủi tưởng không bao giờ có? Nhờ có bé Misa mà em còn cảm thấy cuộc đời mình còn có chút ý nghĩa để tiếp tục sống anh à! . Misa là phần máu thịt anh dã gởi cho em-em vô cùng biết ơn anh! Em vừa già , vừa xấu -lại đau yếu hoài nên anh chán em mà đi suốt đêm không về? Anh lại thường nhậu say khướt và dùng những lời lẽ thật khó nghe, cay đắng mà nói với em Nhưng đó không phải là sự thật phải không anh? Anh vẫn yêu em đúng không? Em luôn tin vậy để gắng sống mà nuôi con anh ơi!
Ngày 10-2
Vậy là anh đã chở trả mẹ con em về nhà cha mẹ em như anh đã nói rồi !,Sáng nay em thu xếp đồ để đi mà em cứ muốn chết đi cho xong, sao em lại đau lòng như thế này hả anh? Giá mà bên em lúc này không có Misa-giọt máu của chúng ta thì em đã tự hủy hoại đời mình rôi!- Em biết cô ấy trẻ đẹp hơn em, nhưng có một điều em dám đoan chắc là cô ấy không yêu anh bằng em đâu? Anh Ninh ơi? Sao anh lại nỡ đối xử với mẹ con em như thế này hả anh? Ba em nói một câu khiến lòng em đau nhói. " Con ơi, lò than còn một đóm than, con ngồi con quạt, lò than sẽ hừng lên, nhưng lò than đã tắt rồi, càng quạt càng lạnh thôi con" Anh biết không? Dù anh đã dứt tình nhưng trái tim em, linh hồn em đã gởi cả cho anh rồi. Đời này, kiếp này em sẽ vẫn là vợ anh, dù anh có thừa nhận hay không?
Ngày 6-7
Em biết anh buồn lắm đúng không? Cô giáo sinh thực tập đã rời xa anh, để bay theo một mối tình mới. Hấp dẫn hơn. Giàu sang hơn. Em rất muốn đến bên anh, an ủi anh, nhưng em không dám làm điều đó. Anh ơi! hãy về bên em? Anh Ninh ơi?
Ngày 16-8
Em đau bụng kinh khủng nhưng em uống thuốc giảm đau mỗi ngày, Và hôm nay-giấy khám nghiệm đã kết luận em bị ung thư Đại tràng, và viêm gan nặng anh à. Em sẽ không vào Sài Gòn vì em muốn những ngày cuối cùng được sống bên anh, và được chết trong vòng tay anh. Em nghĩ chắc ba, mẹ em nói cho anh biết phải không? Anh về với em, và anh đối xử với em thật dịu dàng. Anh chìu em hết mực. Anh biết không? Anh ở trước mặt em mà em vẫn nhớ anh đến se thắt tim, anh có tin không?
Ngày 5-10
Anh Ninh ơi? Em biết em sắp rời xa anh mãi mãi rồi, Anh đừng buồn, đừng khóc vì em. Anh hãy tìm cho mình một bến khác, ở thế giới bên kia em sẽ cầu chúc anh được hạnh phúc.
Anh biết không? Anh là người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời em, anh đã cho em biết thế nào là tình yêu? Thế nào là nghĩa vợ chồng. Nếu có kiếp sau em cũng vẫn là vợ anh.
Ông Ninh đặt quyển nhật kí lên bàn thờ của Nga,Ông nói trong nước mắt.: “ Nga ơi! Lúc anh nhận ra em là người vợ hiền thủy chung, son sắc của anh- người yêu anh hơn cả bản thân mình ,thì cũng là lúc anh mất em vĩnh viễn. Trời ơi!”
Tiếng niệm kinh từ chiếc máy nhỏ vang lên đều đều, Ông Ninh đưa tay sửa lại bài vị của vợ trên chiếc bàn thờ đặt giữa nhà đang nghi ngút trầm hương . Tấm ảnh Nga được phóng lớn, đôi mắt to đen-như mãi nhìn Ninh không chớp!
Tiếng nấc nghẹn ngào của Ninh bật lên:
-NgaơiEm hãy tha thứ cho anh! Anh sẽ mãi mãi là của em! Tình Yêu của chúng ta không có gì có thể thay thế! Bé Misa là em!
Trần Minh Nguyệt