Gian truân đã nặng vai gầy
Đắng cay xẻ nửa cho đầy nhớ thương

Đó là chất tinh túy trong tâm hồn người vợ Á đông.Không thể phủ nhận sự đóng góp của phụ nữ trong sự nghiệp của chồng.Dĩ  nhiên,ngọai trừ số rất ít người vợ,vô tình hay cố ý,hủy họai sự thành công của người bạn đời,còn hầu hết,như một danh nhân đã nói “Khi người đàn ông thành công ngòai xã hội,anh ta đừng quên nhờ có một người đàn bà ở nhà”.
                                                                                                            *    *
                                                                                                               *
Duy đi làm về,vẻ mặt không vui.Anh lặng lẽ cởi áo , rửa mặt qua loa rồi ngồi vào mâm cơm đã dọn sẵn.Cơm dẻo , canh nóng với món cá rô kho tộ anh vẫn thích,nhưng hôm nay Duy ăn một cách uể ỏai.Hạnh vẫn ngồi bên cạnh,vừa dùng cơm vừa kiên nhẫn chờ tiếp cơm cho chồng.Nàng biết lúc nầy không nên hỏi bất cứ điều gì.

  Nhưng khi Duy uống nước xong,đi vào phòng,Hạnh không vội đi rửa chén.Nàng bê mâm để trên nóc tủ lạnh,đậy lồng bàn cẩn thận rồi rửa tay,theo vào phòng.

Duy nằm quay vào tường,nhắm mắt.Nhưng Hạnh biết chồng không thể ngủ trong tâm trạng bất an như thế.Nàng nằm xuống bên Duy , dịu dàng :


-Có chuyện gì không vui hở anh?

Duy trả lời , vẫn không quay lại:

-Chẳng có gì đâu.Em ngủ đi.

Bao giờ cũng là câuthóai thác đó: “chẳng có gì”, nhưng đã sống với Duy nhiều năm,Hạnh hiểu hơn ai hết là chồng mình đang gặp khó khăn,ít ra cũng là điều gì đó khiến anh phải lo nghĩ.Sự tinh tế của người đàn bà đã nhiều lần giúp Hạnh biết ứng xử trong những trường hợp như thế nầy. Và mặc dù lần nào Duy cũng muốn dấu vợ những phiền muộn mình gặp trong công việc,Hạnh không chịu thua. Nàng dịu dàng gạn hỏi,an ủi Duy, tìm mọi cách cho chồng thấy rằng không có sự thành công nào mà không có giá của nó.

Và mặc dù Duy chỉ ậm ừ cho qua chuỵên, Hạnh vẫn biết rằng lời nói của mình rất có trọng lượmg.Nhiều ý kiến của nàng được chồng ngấm ngầm thực hiện và hay bàn bạc trước những việc sắp làm. Nhưng luôn luôn Duy tự cho mình là người tìm ra giải pháp tốt nhất, và Hạnh sung sướng thấy mình đã giúp chồng được phần nào.Sự góp sức thầm lặng nhưng rất có hiệu quả.

Thấy vợ không nói gì,Duy đột nhiên quay lại :

-Sao em không ngủ một chút đi.

-Chưa biết điều gì làm anh lo lắng,em không ngủ được.

-Anh đã nói không có gì.

Hạnh chận một ngón tay lên môi chồng:

-Em chỉ muốn được chia xẻ với anh mọi điều.

Giọng nàng nghèn nghẹn như sắp khóc.Duy nhíu mày rồi thở ra:


-Anh vừa bị phổng tay trên trong chuyện làm ăn.Mình tính tóan đâu vào đó,kết cuộc bọn nó ôm hết.

Hạnh dịu dàng:

-Nhiều không anh?

Duy buông thỏng:

-Hai mươi triệu.

20 triệu!Bốn cây vàng.Con số khá lớn, Duy bực cũng phải.Nhưng đây đâu phải lần đầu Duy gặp chuyện nầy?Họ đang sống trong một thời đại bon chen,thực dụng.Ai nhanh một bước sẽ chiếm thượng phong.Hạnh biết tính chồng vốn thận trọng,làm việc gì cũng suy tính kỹ càng , có lẽ vì thế mà đôi khi thất bại trước kẻ dám liều , tính nhanh, làm vội…nhưng cũng nhờ thế mà Duy tránh được những vấp váp nặng nề.

Cố dấu sự luyến tiếc , nàng nhẹ nhàng nói với chồng:

-Thôi anh ạ,khi đồng tiền không phải của mình mới xảy ra chuyện như thế. Suy nghĩ chỉ thêm nặng đầu.

Duy hậm hực:

- Vẫn biết không phải là một số tiền lớn,nhưng anh tiếc công xoay xở của mình rồi cuối cùng xôi hỏng bỏng không.Vả lại cơ hội cũng đâu có đến hòai…

Hạnh mỉm cười, cắt ngang:

-Nếu không có nhiều cơ may,làm sao vợ chồng mình có cuộc sống sung túc như hiện nay?Anh không phải là kẻ bất tài.Còn trong cuộc sống,thành bại là chuyện thường,mình ạ.

Nét mặt Duy dịu đi.Những nếp nhăn trên trán giãn ra khiến anh như trẻ lại.Hạnh xích lại gần Duy,đan năm ngón tay vào tóc chồng,vuốt nhè nhẹ.Duy nằm yên và Hạnh biết tâm hồn anh cũng đang bìnhyên trở lại.

Hạnh không rời tay mặc dù Duy đã ngáy đều.Giấc ngủ yên lành như không hề có điều lo nghĩ.Nỗi bực dọc đã san sẻ chongười bạn trăm năm,Duy trở lại là đứa con trai chưa trưởng thành,tìm sự che hở trong vòng tay mẹ.

Hạnh mỉm cười,muốn hôn chồng rồi lại thôi.Nàng vui vì thấy mình đã làm được điều gì đó cho chồng.Bất cứ lúc nào hưởng sự thành công nàng cũng tự nhủ sẵn sàng chờ đợi một bất trắc nào đó.Và khi nó đến, nàng chấp nhận một cách dũng cảm và kiên nhẫn.

Hơn ai hết ,Hạnh biết trong cái thân thể cao lớn dềnh dàng kia,với một cái đầu thông minh,giỏi tính tóan,Duy vẫn có một đứa trẻ con ẩn náu trong tâm hồn.Đứa trẻ lớn xác đó luôn luôn cần những lời khuyên lơn,an ủi đầy kiên nhẫn ở người bạn đời mà một lúc nào đó,thay thế người mẹ anh ta.Và Hạnh chẳng ngạc nhiên gì khi thấy chồng “tha”bao nhiêu bực dọc về nhà,đôi khi không phải của chính anh mà là của một ai đó.Và bao giờ nàng cũng chia sẻ,phân tích hoặc tìm gỉai đáp khi cần.

Nhưng không phải thất bại nào cũng dễ dàng tháo gỡ hoặc cho qua.Đã có lúc sự bi quan súyt làm chồng nàng qụy ngã.Anh suy sụp khiến nàng hỏang hốt.Phải vận dụng tất cả sự kiênnhẫn,suy nghĩ nhiều đêm,chia sẻ với Duy từng tiếng thở dài ,nàng mới vực được anh đứng vững.

Trong thể xác yếu đuối của người đàn bà tiềm ẩn một sức chịu đựng dẻo dai và lớn lao hơn họ tưởng.Chính trong những cơn lốc cuộc đời,Hạnh mới nhận ra điều đó.Nàng không yếu đuối như chồng nghĩ.Đôi khi , chính sự quyết đóan của nàng đã giúp chồng có được những quyết định kịp thời.

Người đàn bà là người vợ,người tình,người mẹ và là bóng mát của người đàn ông.Đó là nơi trú ẩn tuyệt vời mà người đàn ông tìm về sau những mệt mỏi đối đầu với cuộc sống.Người đàn ông vốn nhiều tự ái, ít khi thừa nhận khả năng của vợ,họ cho rằng mình vượt qua được chướng ngại là do chính khả năng mình.Họ không nghĩ rằng đôi khi mình đứng vững nhờ…đôi chân của vợ.

Nhìn Duy ngủ ngon lành,thanh thản,Hạnh yên tâm rằng mọi việc đã qua.Lát nữa tỉnh dậy, anh sẽ vui vẻ với những dự tính mới.Anh lại tin tưởng mình làm được mọi điều,là cột trụ gia đình,là chỗ dựa vững chắc nhất cho vợ con.Còn nàng thì vẫn với sự kiên nhẫn,dịu dàng cố hữu,chờ đợi những gập ghềnh trong cuộc đời còn rất dài của họ.Và nhiều lúc Hạnh nghĩ,chính những thử thách của cuộc sống đã làm cho họ cần nhau và gắn bó hơn trong cuộc sống lứa đôi…

  Lý Thuỵ Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.