- Đăng ngày 10 Tháng 3 2012
- Lượt xem: 2259
Anh thương nhớ,
Mấy hôm nay phố mình trời mưa rỉ rích buồn lắm anh à! Riêng Út thì lại
buồn nhiều hơn vì Út trông thư anh ghê lắm mà chẳng thấy đâu.
Anh thương ơi, cứ sau mỗi lần tan học là Út tất tả đạp xe nhanh về nhà
để mong sẽ nhận được thư anh.
Anh biết quá rồi đó, trường Trinh Vương của Út thì gần như ở cuối
đường Gia Long, khá xa nhà Út ở đầu con đường này trong khu Trụ Đèn Đỏ
dưới Tháp Đôi một chút. Gia Long chỉ là một con phố nhỏ thôi nhưng dễ
thương làm sao, nó rất quen thuộc với bước chân của hai mình vào những
chiều cuối tuần, phải không anh.
Nói anh đừng cười nha, Út trông đứng trông ngồi thư anh lắm đó! Biết
anh có sao không mà vắng thư anh lâu quá!? Út lo cho anh và nóng ruột
lắm anh à! Anh có hiểu cho Út của anh hông?
Hay là anh… ? Ui… Cái tính bay bướm lả lướt hào hoa phong nhã của anh
đó mờ… ! Ghét quá hà! Út gh… lắm đó nghen… !
Anh của Út ơi! Nói anh nghe nè, ngộ lắm nhen! Có lẽ hiểu ý Út, nên mỗi
lần sắp đến nhà mình mà không có thư cho Út thì từ xa chú đưa thư lại
bước lánh qua bên kia đường. Riết rồi vào giờ thư thường đến Út hổng
dám đứng trước nhà để trông thư anh nữa. Rồi Út có một chút hờn anh…
một chút giận anh… Có tội nghiệp cho Út không, hã anh!?
Nhưng sáng nay thật bất ngờ, chú đưa thư lại xộc thẳng vào nhà, tay
vẩy vẩy cái thư, miệng reo lên: “Cô Thắm… Cô Thắm… ! Cô có thư nè… Cô
có thư nè… !” . Mừng quá Út đón lấy cái thư mà quên cả cám ơn chú ấy.
Chắc chú ấy cũng thông cảm cho Út, anh há !
Anh ơi! Anh có biết Út của anh vui, Út của anh mừng đến dường nào
không? Nhưng Út chưa vội bóc thư ra ngay, Út áp lá thư vào ngực mà
nghe hạnh phúc tràn ngập vào lòng mình đó anh.
Ôi lá thư của anh! Lá thư từ mặt trận gởi về, Út nghe như còn thoang
thoảng mùi hoa sim cỏ dại của rừng sâu núi thẳm lẫn mùi thuốc súng đó
anh.
Anh biết không, vừa mở thư anh, Út vừa tưởng tượng những dòng chữ
thương yêu vui vui lẫn đằm thắm thật lòng -- những dòng chữ làm sao mà
quên được ấy -- mà anh thường dành cho Út của anh đó.
Nhưng anh ơi, Út sững sờ, thật sự sững sờ vì mấy dòng thư đầu anh viết
toàn là chuyện đau lòng không hà! Út bị hụt hẫng anh ơi! Út bị chới
với anh ơi!
Tiếng vợ anh Nghệ gọi chồng và khóc than thảm thiết khiến Út rùng
mình, lạnh buốt cả người. Có lúc Út phải buông thư xuống, hổng dám đọc
tiếp nữa. Nhưng trước tình cảnh quá đau lòng này Út lại ráng đọc tiếp
để coi coi sự việc diễn tiến như thế nào.
Chuyện anh kể làm Út xúc động quá. Út đọc đi đọc lại thư anh mấy lần,
mà lần nào Út cũng rươm rướm nước mắt đó anh.
Anh ơi! Út không ngờ hình ảnh vợ con anh Nghệ ruột đau quặn thắt, thất
tha thất thểu, khóc sướt mướt ấy đã khiến anh liên tưởng đến Út như
thế sao! Ôi, hình ảnh của Út đã in sâu vào tâm trí anh đến vậy sao! Út
xin cám ơn anh, cám ơn nhiều lắm anh ơi! Út rất cảm động và ràn rụa
nước mắt đó anh.
Giờ thì Út nói về chuyện của bạn anh -- người lính viễn chinh David --
mà anh đã kể cho Út nghe đó, nghen anh.
David trông chờ thư người yêu chắc là mòn mỏi lắm anh há! Hai mình ở
trong nước đây mà cũng… mòn mỏi huống chi anh ấy. Tội nghiệp cho David
quá, người yêu của anh ấy ở tận bên kia nửa vòng trái đất lận mà!
Hạnh phúc nhất của David ở nơi đây là khi thấy chiếc máy bay nhỏ liệng
hai vòng trên đồn, thả xuống cái túi thư màu vàng -- Ôi cái hạnh phúc
đơn giản ấy của David sao Út thấy to lớn biết bao đó anh!
Hình ảnh David đem thư người yêu lên tận đỉnh đồi để đọc sao mà dễ
thương quá, lãng mạn quá! Út nghĩ, chắc anh ấy muốn lên tận đỉnh đồi
để vừa đọc thư người yêu vừa có thể nhìn thấy quê hương vạn dặm và
bóng dáng người yêu bé nhỏ của mình ở nơi ấy.
Chắc hình ảnh anh khi đọc thư Út cũng không kém phần dễ thương, lãng
mạn đâu, anh há! Mà anh thường đọc thư Út ở trên đỉnh đồi hay bên giao
thông hào, dưới hầm sâu, hã anh?
Út biết -- ở nơi mà cái sống và cái chết chỉ cách nhau một sợi chỉ
mành như anh thường nói với Út đó -- anh trông thư Út ghê lắm. Út nơi
này cũng vậy, trông thư anh lắm, trông tin anh lắm. Cứ nghe tin tức
chiến sự đánh chỗ này đánh chỗ nọ mà Út đứng ngồi không yên, Út lo cho
anh quá hà! Anh có hiểu cho lòng Út không!?
Anh ơi! Nhớ lắm cái lần Út đánh bạo rủ nhỏ bạn -- là người yêu của anh
Thắng ở cùng đơn vị với anh -- đến thăm anh vào một chiều đông dưới
cơn mưa dầm nơi anh đóng quân. Út thấy rõ lắm vẻ xúc động trên nét mặt
phong sương rạm nắng của anh đó, và lần đầu tiên Út thấy anh… khóc khi
anh cứ nhìn đăm đăm vào mắt Út mà hát cho Út nghe -- và bài hát ấy đã
không được hát trọn vẹn trong tiếng hát ướt đẫm nước mắt của hai mình:
Em đến thăm anh một chiều đông
em đến thăm anh một chiều mưa
mưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điều
… … …
Em đến thăm anh trời mưa gió
đường xa lạnh lùng
Và đây cũng là lần Út cảm thấy rất sợ ánh mắt anh nhìn Út đắm đuối sâu
thẳm, anh ơi! Ánh mắt ấy đã theo Út vào giấc ngủ mấy đêm liền đó anh!
… Cảnh vật quanh mình như mờ dần mờ dần rồi biến mất trong ánh mắt của
hai mình…
- Hu… hum… mm… ! Anh tha… am quá hà… ! Cá… ám ơn anh… !
Út chào anh ra về, anh lại giữ tay Út chặt quá để thì thầm:
- Khoan về đã Thắm… ! Nán lại với anh xíu nữa đi mờ!
Út phải năn nỉ:
- Hổng được đâu anh! Giờ này chỉ còn một chuyến xe chót cuối ngày đang
chờ khách thôi đó anh! Út sẽ lên thăm anh nữa mờ!
Em với nhỏ bạn xuống ngang lưng chừng con dốc thì lại nghe có tiếng ai
hát văng vẳng đâu đây:
… … …
Lòng bồi hồi nhìn theo chân em
chìm trong ngàn xanh
Anh ước mơ một chiều thêu nắng
em đến chơi quên niềm cay đắng
... và quên... đường về
Út không dám quay mặt nhìn lại nơi anh đang đứng dõi theo bóng Út vì
sợ mình chân bước không rời đó anh!
Anh biết không, trên đường về Út rấm rức khóc khi nghĩ tới anh. Trời
ơi! Anh của Út gian khổ quá, sương gió quá vậy sao!
Ôi! Anh của em vóc dáng rắn chắc chai lì phong sương thế mà dễ… mềm
lòng vậy sao!? Thương quá hà!
Nói thì nói vậy thôi chớ Út biết tính anh lắm mà. Từ khi quen anh, Út
đã biết anh rắn rỏi đầy nam tính nhưng gặp lúc… thì anh cũng dễ xúc
động mủi lòng lắm.
Út ghẹo cái tính mủ mỉ mít ướt của anh một miếng đó nghen.
Thôi, thư đã khá dài Út xin dừng bút nha!
Vẫn luôn chúc anh của Út luôn mạnh khỏe với mọi chuyện an lành!
Út mong thư anh từng ngày đó nghen!
Thương nhớ anh nhiều lắm,
Út Thắm của anh.
TB: À… Nói nhỏ anh nghe, chẳng hiểu sao Út lại ưa lén mấy Soeur đọc
thư và viết thư cho anh trong lớp. Viết mỗi bữa mỗi chút thôi, nhưng
Út thích lắm. Hèn gì vị thứ hằng tháng của Út cứ luôn ở nhóm… “đội sổ”.
Tại anh đó… Út bắt đền anh đó nghen… !
Lê Huy
( Đặc San Trinh Vương-La San 2011)