alt

Tôi lững thững đi trên con đập tràn, mùa ít nước nên nước chỉ tới mắc cá chân. Người đàn bà đi trước vướng víu chiếc xe đạp nên có vẻ lúng túng, trượt chân vào đám rêu trơn và ngã nhào. Phản xạ tự nhiên tôi vươn tay chụp cổ tay cô ta và kéo mạnh tạo thế cân bằng giúp người đàn bà khỏi ngã nhào xuống đập. Đôi mắt còn ánh lên nét hốt hoảng. tôi cười trấn an và nét ngượng ngùng bẽn lẽn làm tôi có cảm giác thân quen kỳ lạ. Tôi giữ yên sau xe đạp đưa người đàn bà qua hết đập tràn, cô ta thở phào như trút hết nỗi âu lo. Tôi quay đi định tiếp tục đi về nhà anh Khiêm thì người đàn bà nói vói :

-Cám ơn anh. Anh có phải con cô Bốn Xe không?

-Sao mà cô biết?

-Anh giống cô bốn quá, tôi ngờ ngợ nhận ra ngay.

-Tôi có biết cô không nhỉ?

-Hơn 30 năm làm sao anh nhìn ra con bé Hà năm nào...

-Trời đất em là "Hà nhõng nhẽo"! Đúng là anh nhìn không ra, giờ thì em đã non 50 rồi còn gì.

-Ừ, 48 tuổi rồi anh trai ơi.Ngồi đây nghỉ chân cái đã.

Liệng chiếc xe ngã dài bên bờ cát, Hà quệt mồ hôi trên trán nhìn tôi cười thật rạng rỡ. Con bé Hà nhõng nhẽo hồi nào giờ là người đàn bà đằm thắm,sắc nét. Tôi cứ nhìn chăm chăm vào mặt Hà. Chỉ hai lúm đồng tiên là tôi nhớ rõ, bây giờ tuy đã lớn nhưng khi cười hai đồng tiền vẫn khiến tôi nao nao. Hà nhìn tôi trêu:

-Dân Qui Nhơn đi đâu mà lạc vào đây?

-Anh về giỗ ngoại mà.

-Mới về?

-Từ hôm qua nhưng có công việc nay mới về nhà anh Tám Khiêm dự đám giỗ.

-Gặp anh em mừng quá, cứ nghĩ tới ngày ở Nông trường Sơn Thành là em nhớ anh.

Tôi lặng đi khi Hà nhắc nhở về một thời tôi không muốn nhớ nhưng lại không thể quên. Tháng sáu năm 75 cậu tôi hồi kết vào tiếp quản miền nam, ông về công tác tại tỉnh Phú Yên. Lúc ấy ông xin phép mẹ tôi cho tôi đi với ông, mục đích là lo việc làm cho tôi. Tôi theo ông vào Phú Yên và "được" ông cho lên nông trường khai hoang sản xuất. Theo ông đó là bước đầu của lao động  Vinh Quang, rồi bước sau hãy tính. Chính cái quyết định này làm lỡ cả cuộc đời tôi, thầy không ra thầy, thợ không ra thợ. Tôi khăn râu đội nón lên nông trường theo lời cậu. Đón tiếp tôi là gần 80 con người dồn về trên hai chuyến xe ộc ệch, đỗ bỏ chúng tôi xuống một trảng cỏ tranh rộng mênh mông. Câu đầu tiên của cán bộ là "hãy mang rựa vào rừng chặt cây làm nhà: nam, đi cắt cỏ tranh dệt tranh lợp: nữ". Chúng tôi những con người xa lạ từ thành phố đến có biết gì đâu, họ cử mỗi đội hai người hướng dẫn vào rừng lo chuyện nhà ở. Đêm ấy chưa xong nhà tranh chúng tôi tự tìm chỗ ngủ, một đêm buốt lạnh tê người. Tôi cắt ngang suy tư hỏi Hà:

-Em có nhớ cái đêm đầu ở nông trường không?

-Cho đến chết em cũng không quên- Nói xong Hà lè lưỡi trông ngộ nghĩnh chi lạ- Gặp lại anh càng nhớ rõ hơn.

-Anh cũng vậy

-Sao anh không hút thuốc?

Tôi nhìn Hà cười như mếu, cô bé này nhớ kỹ lạ lùng. Đêm ấy tôi đốt thuốc liên miên và Hà co ro bên cạnh bị khói thuốc làm cho cô ho sặc sụa. Tôi và Hà lúc ấy chưa biết nhau, nhưng từ đêm ấy có cảm giác như anh em một nhà. Hỏi thăm té ra nhà Hà ở sát bên nhà ngoại tôi. Chúng tôi càng thân hơn trong cái cảnh lao đao dở khóc dở cười này. Rồi hai ngày sau chúng tôi cũng có hai căn nhà tranh để ở, nam một căn, nữ một căn. Chúng tôi lúc ấy sợ những con muỗi rừng chết khiếp, vì căn bệnh "sốt rét" làm gầy rộc biết bao người ở nông trường này, có người ngã xuống vì thiếu thuốc trị liệu. Mà những năm tháng ấy có thuốc men gi đâu, chỉ vài ba viên ký ninh là xong.

Nhìn Tân chìm trong suy tư Hà có cảm giác kỷ niệm xưa như sợi nắng ban chiều lấp lánh mơ hồ. Trong khuôn nét gầy cao, khuôn mặt xương xưong, người đối diện vẫn thấy một thoáng lấp lánh giễu đời như ẩn hiện ngọt ngào đằm thắm. Chân mày cau lại như một nét tò mò, hỏi han ân cần mà khuất lấp đâu đó tiếng cười thoáng đến. Hà nghe tiếng nước chảy của con đập, nhẹ nhàng như tiếng vang xa được lọc qua tầng thanh khí trong vắt vẳng im. Nghe xa vời như một cõi vọng vang, vừa gần gũi vừa thủ thỉ kề bên một thời gian nan Nông trường.

Cái buổi chiều và đêm đưa anh từ rừng sâu trở về cầu Đồng Bò chờ xe về Tuy Hòa. Trong mắt Hà dường như ẩn hiện thênh thang trong sương, hình dáng anh ủ rủ trong cơn sốt uá tàn. Hà nhớ trong cơn mê sảng môi anh mấp máy, đôi mắt anh mơ hồ xa tắp trong cảm nhận mịt mùng lênh láng tuyệt vọng.Lúc ấy trong mắt Hà anh nhỏ lại như một bé thơ đang chống lại cơn sốt hoành hoành. Nhập nhòa trong ký ức là tiếng khóc thầm tỉ tê trong đêm mưa rỉ rích, ngoài mái hiên nhà tranh chơ vơ bên đồng vắng. Khi Hà và anh đến được ngôi nhà tranh, vừa là cái quán nghèo hiu quạnh trời lất phất mưa. Trời nhuộm một màu sáng bạc như báo hiệu cơn giông lớn về đêm. Hai gói mì tôm đỡ lòng, anh ăn sau một tiếng đồng hồ rồi ói ra lênh láng. Hà trùm chặt anh vào chiếc mền và ôm chặt anh cả đêm.. Trong đêm ấy loáng thoáng những đọt cây lô nhô trong cơn giông như nhũng bầy rắn nhỏ đang tìm dường trốn chạy khỏi cơn mê hoang lạnh lẽo bốn bề. Tiếng mưa từng sợi chảy từ mái tranh xuống mặt đất, âm vang buồn bã xa lạ và lạnh buốt. Nước mắt Hà rơi rơi trong cõi nào cách trở và huyễn hoặc, không bao giờ chấm dứt.

Sáng sớm mờ mờ sương Hà trở giấc trong vòng tay Tân, cơ thể anh đã bình thường trở lại không còn nóng bỏng như hồi khuya. Sương sớm mai phủ mờ không gian tựa cảnh thần tiên mộng mị. Những giọt sương trên mái tranh long lanh như những hạt ngọc trong suốt tinh khiết. Hà cứ ngỡ mình đang lạc vào cõi tiên ban sơ ấm áp lạ thường. Anh ngủ say sưa như một đứa trẻ lên mười, khuôn nét cau lại như đang mộng giấc mộng nào đó hoang mang lăng lắc. Hà ngồi im lắng nghe nhìn anh ngủ thật thú vị, cái cảm giác âu lo cả đêm tan biến đâu mất. Hà thảng thốt khi tiếng anh vang bên tai:

-Em lại nhớ đêm ở cầu Đồng Bò hả?

-Ừ, sao anh biết?

-Linh cảm trong anh đấy thôi.

-Hơn ba mươi năm anh vẫn thế à!

-Thì vẫn vậy...

-Em nghĩ thời gian 30 năm có bao giờ anh quên cái đêm ấy không?

-Cứ như mới hôm qua. Nhưng ký ức anh hổn mang lắm Hà ơi

-Chắc là vậy, vì hôm ấy anh như chết đi và em khóc cả đêm...

-Giờ còn khóc không ?

-Gặp anh đây chắc cũng muốn khóc và đừng chọc em nghe anh

Tân im lặng, những tia nắng len qua lùm tre dọi trên tóc Hà thấp thoáng xa xôi. Tân không nói thêm lời nào dù trong xa vắng Tân cảm nhận hết nỗi quạnh hiu của tuổi già chồng chất. Nửa đêm hôm ấy Tân đã tỉnh trong cơn sốt rừng khốc liệt, Hà nằm co như con mèo trong tay anh. Hai tay bám vào vai anh như gìn giữ như sợ mất đi điều quí gía nhất nàng đang gìn giữ. Hai giọt lệ nhỏ còn vương trên má tựa sương đọng trong cánh hồng nhung buổi sáng. Không dám trở mình Tân giữ cho giấc ngủ bàng hoàng của Hà thêm dài trong đêm giông bão. Hơi sức của Tân hình như biến đi đâu mất, bụng cồn cào quặn đau. Rồi lại thiếp mê man cho đến sáng.

-Này anh thôi nghỉ đi, hẹn gặp anh ở đám giỗ.

-Em đạp xe đi trước đi, anh đi sau.

-Ừ em đi trước nha anh.

Hà lên xe đi khuất rặng tre xanh trước mắt. Tâm tư Tân như ào ạt như nước sông tuôn chảy, hơi nước len trong bềnh bồng ngày xưa ấy. Thôi để khi khác tâm sự cùng Hà.

Bây giờ Tân như hóa kiếp một khoảnh  khắc chìm đắm trong một thời đã qua...

(Còn tiếp một kỳ)

 Mai Trần
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.