Chưa bao giờ tôi thấy câu nói của tiền nhân ; “ghét của nào trời trao của ấy”thấm thía như vậy!Số là tôi rất mê thời trang.Cũng chẳng có gì lạ,thời trang là hơi thở của con cháu Eva mà.Có cô gái nào chẳng một lần đứng ngẩn ngơ trước một shop thời trang,với những model du nhập từ khắp nơi trên thế giới.Có người phụ nữ nào,cả đẹp lẫn…không đẹp,lại không ngóai đầu nhìn lại khi đi qua những tủ kính trưng bày mỹ phẩm,vải vóc ?Tôi cũng chỉ làm cái việc ấy thôi.Khi có tiền thì mua,không thì nhìn…đõ vậy.

Vả trong những giấc mộng đầu cũng như…cuối đêm của mình,tôi thường gặp một hòang tử hào hoa,lúc nào cũng sẵn sàng “mở hầu bao” cho em sắm sửa thỏa thích.Đúng là những giấc mơ mà tôi không muốn…thức dậy bao giờ.

Vậy mà người con trai tôi “kết model”lại chẳng thích model chút nào.Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại thích hắn ?Có lẽ vì nụ cười “bất cần đời” ?Hay cách ăn mặc lè phè đến phát…ghét của hắn ? Chỉ biết sau vài lần gặp ở nhà anh họ tôi,tôi đâm ra…nhớ nhớ.Rồi khi hắn đến nhà “kèm tóan”thì tôi cảm thấy…khó quên.Nhưng…ưa hắn thì nhất định là …không!Tôi tự nhủ mình cả trăm lần như vậy.Ưa sao được khi hắn nhìn thấy những bộ thời trang đắc ý của tôi cứ như thấy bộ…da khủng long thời tiền ? Dĩ nhiên hắn không dám chê thẳng thừng ,nhưng cái cách hắn quay đi giấu…nụ cười mai mỉa cũng đủ làm tôi nóng mặt.Có lần hắn đến vừa lúc tôi sắp đi chơi.Nhìn bộ cánh áo tay hiệp sĩ…ngắn tới rốn,quần bó màu đen bóng mới của tôi,hắn không những quay đi mà còn nhăn mặt.Tôi hỏi gằn:

- Em kỳ quái lắm sao mà anh nhìn kỹ vậy ?

Giọng hắn nhỏ nhưng cương quyết :

-Không phải chỉ kỳ thôi,mà không đẹp chút nào.Nếu Kim cho anh nói thẳng thì những thời trang nầy hòan tòan không hợp với em.Nó dành cho các cô người mẫu trình diễn trên sân khấu.

Thế nầy thì quá lắm…chưa bao giờ có ai nói với tôi kiểu ấy.Mắt tôi quắc lên,nhưng  “đụng”phải nét nghiêm nghị trong mắt “đối phương”tự dưng tôi chùng lại.Tôi đành tỏ sự bất bình bằng cái bĩu môi:

-Anh rành thời trang ghê há ? Mấy cô người mẫu trình diễn làm gì nếu không để người ta mua ?Và nếu mua màkhông mặc thì để…triển lãm chắc ?

Tôi cáu chắc nhìn rất…khó ưa,nhưng hắn vẫn kiên nhẫn:

-Theo anh,có những kiểu được mặc trên sàn diễn nhưng chưa chắc đã được chấp nhận.Người Việt Nam mình lại không có chiều cao như người Tây phương (tôi lại cảm thấy…tự ái dồn dập vì mình chỉ thước năm lăm) nên có những kiểu không thích hợp.

Tôi vênh mặt:

-Vậy theo anh Huy,phải mặc thế nào mới thời trang ? Như anh ấy à ?

Tôi đắc chí được dịp trả đũa ,vì áo quần hắn mặc là lọai…tệ hơn đồ “sô”,lúc nào cũng quần sẫm màu với áo sơ mi trắng,hầu như hắn không thay đổi mà nếu có thì cũng chỉ quần jean bạc màu với áo pull ngắn tay nghiêm chỉnh.Vậy mà “ông cụ non” ấy lại lên mặt dạy tôi,một “dân model thứ thiệt” về thời trang.Tưởng hắn sẽ bị “nghẹn”sau cú knock-out ấy,nhưng hắn vẫn tỉnh queo;

-Thời trang và thanh lịch khác nhau.Em có thể rất model,nhưng đẹp thì…chưa chắc…

Hắn bỏ về,mặc cho tôi tức lồng lộn.Tối hôm đó,tôi trút giận lên ông anh của mình:

-Anh có ông bạn giỏi ghê,vừa là luật sư,vừa là giám khảo thời trang.

Anh tôi tròn mắt :

-Đứa nào ghê vậy ?Bọn bạn anh có đứa nào…bói ra một bộ thời trang đâu ?

-Vậy mới hay… “ông” Huy chứ ai.

Anh tôi vỡ lẽ , gật gù:

-Thằng Huy…à,nó thì tương đối có chút máu văn nghệ văn gừng.Em tin đi,nó là đứa có khiếu thẩm mỹ nhất trong đám tụi anh đó.

Thấy mặt tôi hầm hầm,anh cảm giác có gì không ổn,nhỏ giọng:

-Nó nói gì em hả ?Hay nó…chê ?

-Dám…Nhưng cái kiểu dạy đời của ổng thấy ghét.





8888***8888



Hắn vậy đó,mà tôi cứ vương vướng thế nào…Hắn không đến vài ba ngày là tôi thấy…thiêu thiếu cái gì…Dĩ nhiên tôi vẫn làm mặt lạnh,bởi vì cho dù hắn tận tâm kèm tôi môn tóan,cho dù hắn để ý đến cả những sở thích nhỏ nhất của tôi để chìu thì hắn vẫn không bỏ cái tật khó chịu mỗi khi thấy tôi trong những bộ thời trang đắc ý nhất.

-Sao Kim không thử mặc áo dài ?

Tôi nhìn hắn,tưởng mình nghe lầm

-Anh vừa nói gì ? Áo dài?Thì ngày nào Kim không mặc đi học…

-Anh muốn nói lúc đi chơi kia.Kim mặc áo dài đẹp nhất đó.Nhất là áo dài trắng.

-Và một mái tóc thề ?Haynón lá bài thơ ? Sao anh không nói tiếp đó là hình ảnh của nàng thơ trong tim thi sĩ ?

-Anh chỉ nói một con người bình thường.Kim mặc áo dài trắng đẹp vô cùng.Dù tóc Kim à la  garcon…và không đội nón lá bao giờ.Anh không cường điệu rằng áo dài là tinh thần dân tộc,bản sắc quê hương gì gì đó…chuỵên đó mấy người thiết kế…độc quyền,mà chỉ nói về Kim,áo dài rất hợp , thế thôi.



8888***8888



Đời nào tôi nghe lời hắn.Hắn là cái…đinh gì mà tôi phải bỏ tất cả sở thích của mình để nghe lời chứ ?Chẳng qua…

-Ôi…trời ơi!Phải Kim đó không ? Sao hôm nay lạ thế ? Đẹp thế ?

Mỹ Yến chỉ vào chiếc áo dài gấm trắng tôi mặc:

-Tuyệt vời…tuỵêt quá sức…Bộ áo dài gấm trắng nầy làm Kim nổi như một nữ hòang…Đẹp hơn bất cứ bộ thời trang nào Kim từng mặc…Chắc tao cũng phải may một bộ quá.

Như Anh tấm tắc:

-Ừ nhỉ,sao bọn mình tòan may thứ gì đâu không , trong khi những trang phục bình thường lại đẹp đến vậy.Kim ơi,có ai “chỉ đạo”cho mày thay đổi cách ăn mặc thế ? Tao không tin là đầu óc nặng mùi “Âu-Mỹ” của mày lại nghĩ ra.

Mặc cho tụi bạn nói,tôi chỉ tủm tỉm cười .Làm sao tụi nó biết được đây là vải do hắn tặng tôi nhân ngày sinh nhật ? Và tôi đã chê,để thật lâu trong tủ,mặc dù may rồi.Đến hôm nay ,để “thử thời vận”,và cũng để “đổi món”tôi muốn gây “sốc”bằng trang phục mà tôi biết chắc bọn bạn mê model của mình không bao giờ nghĩ tới.Thế mà…

Chưa hết,khi về nhà, tôi đã chứng kiến một đôi mắt mở hết độ lớn ,một gương mặt rạng rỡ tôi chưa bao giờ thấy của hắn.Và hắn reo lên không cần giấu diếm:

-Tuỵêt vời…Kim tuyệt chưa từng thấy.

Tôi hơi hãnh diện,nhưng làm tỉnh,nói bâng quơ:

-Cũng…tàm tạm…

-Anh không tin .Chắc chắn bao nhiêu con mắt sẽ đổ dồn về Kim trong  bữa tiệc hôm nay.

-Anh muốn khen vải của anh tặng chứ gì?

Huy lắc đầu:

-Khen người mẫu.Bộ áo dài nầy chỉ đẹp nếu người mặc là Kim.Cũng như những bộ thời trang trước đây sẽ đẹp nếu…ai đó mặc…

Cũng vẫn cái giọng “khó ưa”,nhưng chẳng hiểu sao tôi không còn hứng thú trả đũa.Dù gì hắn cũng có công khám phá ra thời trang hợp với tôi…Nhưng hắn đừng tưởng bở,tôi chưa chịu “hàng phục”hòan tòan đâu.Tuy nhiên tôi phải thừa nhận rằng hắn có lý:không phải lọai thời trang nào cũng đẹp và cũng hợp với tất cả mọi người,dù đó là kiểu mà Claudia Schiffer trình diễn rất thành công…

Tôi còn quên chưa nói với bạn là cũng không biết từ bao giờ,tôi chợt thấy đàn ông con trai ăn mặc  “lè phè”lại…hay hay…


 Lý Thuỵ Ý 

Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.