- Đăng ngày 26 Tháng 3 2013
- Lượt xem: 1846
Dung ngó Dũng, đưa tay bụm miệng cười:
- Thưa ông hỏi ai ạ. Ồ xin lỗi, Dũng đấy hả!
Dũng đỏ mặt, nhìn Dung nhăn nhó:
- Bộ coi lạ lắm sao?
Dung chỉ cười cười không nói. Chợt Dũng thấy Phù Dung cũng có vẻ khác lạ, mái tóc mới uốn lại gọn gàng và một chút son hồng làm Dung trông đàm thắm hơn ngày thường. Dũng lấy lại bình tĩnh, hít một hơi dài:
- Thưa bà, xe và tài xế đã sẵn sàng!
Dung lườm:
- Lại sắp dở trò! Kêu chị Diễm chưa?
- Rồi. Mời chị hồi chiều, chị nói nhức đầu, và xin lỗi.
- Thật không? Dũng ba xạo, Dũng Cà Chua, Dũng …
Dũng đưa tay bịt miệng Phù-Dung:
- Dũng nói thật! Mình đi kẻo muộn. Khi về sẽ vào thăm chị Diễm, nếu chúng mình … còn biết đường tìm về.
Dung gở nhẹ bàn tay Dũng. Giọng nàng như hờn dỗi:
- Một ngày Dũng không … nói rỡn Dũng không chịu được hay sao?
Dũng không trả lời, chỉ mỉm cười nắm tay kéo Phù-Dung ra khỏi phòng. Cái lạnh làm Dung rùng mình. Nàng ngước nhìn Dũng nói nhỏ:
- Năm nay trời lạnh hơn năm ngoái. Dũng đi làm về khuya, cẩn thận không đau đó!
Lâu lắm Dũng mới lại được nghe một giọng nói ngọt ngào, lo lắng cho mình. Chàng cố dấu xúc động:
- Dũng khoẻ như voi! Với lại Dũng đâu có về khuya lắm. Hôm nào cũng thấy đèn còn sáng trong phòng Dung.
Phù Dung yên lặng đi sát vào Dũng hơn, như muốn chia nhau chút hơi ấm của hai người. Chiếc xe cũ kỹ của Dũng bừa bãi những sách vở, báo chí và CD nhạc. Dũng dọn dẹp ghế ngồi cho Dung, chàng phân trần:
- Ngó vậy chứ con ngựa già này chưa trở chứng bao giờ. Nếu có chuyện gì hôm nay là tại …Dung đấy!
Dung cười, nhìn vào mắt Dũng:
- Xe này có … cà chớn như Dũng là cùng! Dung giao phó số mạng cho nó tối nay.
- Tối nay, đêm nay, hay … mãi mãi?
Dung đập nhẹ vào vai Dũng, cố dấu một nụ cười.
* *
Phòng trà đã đông người. Dũng dẫn Dung đến một chiếc bàn nhỏ đã dành sẵn gần sân khấu. Chàng ghé tai Dung nói nhỏ:
- Dung ngồi đây sẽ nhìn thấy rõ ban nhạc. Để Dũng kêu nước uống cho Dung.
Dung e dè:
- Ngồi một mình, không có chị Diễm Dung thấy ngại quá.
Dũng chỉ tay lên sân khấu trấn an:
- Dũng đứng ngay đó, không xa chỗ Dung ngồi bao nhiêu. Ban nhạc họ sắp chơi rồi, ca sĩ Thu-Phương kia kià. Dũng đi nhé!
Dung thả hồn bay theo tiếng hát của Thu Phương. Đã từ lâu lắm nàng ‘mê’ tiếng hát ma-túy này mà mãi đến hôm nay mới có dịp nhìn tận mặt người ca-sỉ và ngất ngây nghe “Đánh rơi bên hồ”:
…Đi qua dòng sông
Nụ hôn em đánh rơi bên bờ
Dòng sông qua biết bao mùa lũ
Nụ hôn rơi biết đâu ai tìm …
Dung yên lặng ngồi nhấm nháp ly nước cam vắt, lắng nghe các ca sĩ hát. Khi đêm đã về khuya, Elvis Phương xuất hiện với ‘Niệm Khúc Cuối’, bài hát này Dung đã nghe nhiều lần nhưng chưa bao giờ Dung thất thấm thiá như đêm nay. Giọng Elvis buồn đến xót xa:
Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em … (N.T. M.)
Khi Elvis Phương đã hát xong một lần Dũng chợt tiến ra giữa sân khấu, chàng huớng về phía Phù-Dung và tiếng kèn saxophone cất lên như quyện vào không gian, như gửi gấm tấm lòng. Phù Dung cúi đầu không dám nhìn Dũng, nghe tâm hồn mình bay bổng rộn ràng, và cảm thấy hình như là tình yêu len lén lên ngôi! Khi tiếng kèn đã rứt, người ca sĩ cất tiếng hát trở lại Dung thấy mình lấy lại được hơi thở. Nàng nhìn lên sân khấu và mỉm cười.
Dũng từ sân khấu xuống ngồi cạnh Phù-Dung:
- Xin lỗi phải để Dung ngồi một mình hơi lâu. Chúng mình về chưa?
Dung gật đầu:
- Dung chờ Dũng nãy giờ. Dũng còn phải thổi kèn nữa không?
Dũng lắc đầu, kéo Dung luồn lách qua những dãy bàn ghế kê sát nhau trên đường ra khỏi phòng trà:
- Đủ rồi! Dũng đã thổi xong bài ruột của mình.
Khi xe đã nhập vào xa lộ 22 trên đường về lại Fountain Valley Dũng hỏi Phù-Dung:
- Dung lạnh không?
Phù Dung lắc đầu, chỉ nhìn Dũng không nói. Dũng mỉm cười hát lại nho nhỏ một đoản khúc cuả bài ‘Niệm Khúc Cuối’:
… Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Dù có muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em.
Dung thấy tim mình đập nhanh trong lồng ngực, liếc nhìn Dũng nói trong hơi thở:
- Dũng … ăn gian, sửa lại lời!
Dũng cười:
- Dung có muốn Dũng ‘đưa đi đến cuối cuộc đời’ không?
- Dung chỉ muốn Dũng đưa Dung về nhà như là Dũng đã hứa là ‘chỉ đi nghe Thu Phương hát thôi’. Nói thì nhớ lấy lời, nghe chưa!
Dũng làm bộ đau khổ:
- Thế thì Dung ‘xé nát tim’ Dũng rồi.
Dung không trả lời, nghĩ thầm “Lại bắt đầu ‘ca cải lương’. Cứ làm như thật ấy”.
Xe ngừng trước nhà, Dung thở phào, nhìn Dũng:
- Cám ơn Dũng nhé. Hôm nay Dũng … ngoan ghê!
Dũng phì cười:
- Ngoan thế có được thưởng cái gì không?
Dung chỉ nhìn Dũng cuời bằng mắt. Phòng Diễm vẫn còn ánh đèn. Dung nói khẽ “Good night Dũng”, và trước khi Dũng kịp trả lời Dung chạy vụt lên lầu, gõ cửa phòng Diễm:
- Chị Diễm ơi, đỡ nhức đầu chưa?
Diễm mở cửa, nhìn Dung mỉm cười:
- Đỡ rồi! Sao về sớm thế. Không đi ăn phở Nguyễn Huệ hay uống café với ‘thằng bé’ sao!
Dung cười xoà:
- Không, nhưng ‘người ta’ đòi đưa em đi đến cuối cuộc đời đó. Chị xem có xạo không. Đúng là Dũng Cà Chua! Chị ngủ đi, Dung cũng đi ngủ đây.
Dung dón rén xuống lầu, qua cửa phòng Dũng Dung đi chậm lại nghĩ thầm “Nếu Dũng mở cửa, ừ nếu Dũng mở cửa thì mình …, thì mình …”.
Trong phòng Dũng vẫn đứng tần ngần, nghe tiếng chân bước nhẹ, đã định đưa tay mờ cửa nhưng rồi chỉ cúi đầu lắng nghe bước chân xa dần, tặc lưởi nói thầm:
- Mai chắc mình có thêm tên mới nữa: Dũng … Cù Lần!
**
Thư Dũng gửi về nhà.
Thưa chú,
Christmas này cháu đã không về thăm chú thím như mọi năm tại vì phòng trà nơi cháu làm việc có chương trình đặc biệt, cháu không thể nào xin nghỉ đêm chúa giáng sinh. Cháu lúc nào cũng nhớ tới chú thím, nhớ các em và không khí gia đình êm ấm.
Có lẽ cháu chưa bao giờ nói nhưng chú biết rằng cháu yêu quí chú không khác gì ba cháu khi xưa. Ngày ba cháu mất, cháu ngồi khóc sau hè, chú đến ngồi gần, không nói một lời, chỉ kéo đầu cháu tựa lên bờ vai chú. Từ ngày đó bờ vai chú là nơi cho cháu nương tựa cho đến lúc cháu thành người. Christmas không về được nhưng tết này cháu sẽ về lạy bàn thờ tổ tiên và thắp nhang cho ba mẹ cháu.
Cháu biết là chú rất mong nhưng cháu vẫn chưa xong luận án để làm ‘ông tiến sĩ’ đầu tiên của chi họ Trần-Đình! Không phải cháu lười biếng gì nhưng sự khác biệt tư tưởng giữa cháu và giáo sư đỡ đầu luận án càng ngày càng trầm trọng! Có lẽ cháu phải tìm một giáo sư khác và bắt đầu lại từ đầu. Xin chú đừng buồn, trước sau gì rồi cháu cũng hoàn thành tâm nguyện của ba mẹ cháu.
Cháu mới dọn nhà, địa chỉ ngoài phong bì thư này. Nơi đây gần trường UCI và cũng gần phòng trà nơi cháu chơi nhạc ban đêm nên rất tiện, nhưng điều thú vị nhất là tại nơi đó cháu gặp một cô gái rất dễ thương. Cô ta là con gái nhà giàu, nhưng bỏ ra ngoài thuê phòng sống tự lập, sau khi tốt nghiệp văn chương Mỹ tại đại học Columbia vì Tô Phù Dung, tên cô gái, không muốn giúp việc cho công ty địa ốc của gia-đình như bố mẹ nàng yêu cầu. Hiện nay Dung làm free lance writer cho tờ báo O.C. Register và theo đuổi mộng văn-chương. Dung viết chuyện ngắn và làm thơ, và bạn bè khen Dung là thơ nàng càng ngày càng ‘xanh mướt’ từ khi chúng cháu quen nhau.
Thực ra thì cháu không biết mình nghĩ sao. Tình yêu thì có lẽ vừa chớm nở, nhưng chuyện lứa đôi thì có lẽ còn xa vời vì cháu còn quá nhiều băn khoăn về đời sống và thân phận. Phù-Dung cũng ‘đồng bóng’ lắm. Có lúc thật dịu dàng dễ thương nhưng nhiều lúc bất cần đời như một triết gia! Đôi khì còn ‘mắng mỏ’ cháu vì cái tật ăn nói ‘cà chớn’, áo quần bê bối, cứ y như là thím ‘cằn nhằn’ chú mỗi lần chú đi giầy vào nhà hay cởi vớ vứt vào góc phòng! Nói thế thôi chứ mấy hôm nay không thấy Dung ‘mắng mỏ’ gì cháu lại đâm nhớ! Cháu nghĩ rằng bề ngoài coi vậy nhưng cả hai đưa đều rất là chân thật và coi trọng lẫn nhau, và hy vọng rằng ít ra chúng cháu cũng có một tình bạn thắm thiết.
Tuần trước em Bá có email cho cháu khoe là năm tới em sẽ được theo chú thím về thăm quê nhà. Mười mấy năm rồi chú nhỉ, cháu cũng ước ao sẽ có một lần về thăm mộ bố mẹ cháu, nhìn lại căn nhà xưa, trường cũ, tìm gặp bạn bè thời thơ ấu và ra thăm Hà-Nội, nơi quê cha đất tổ mà cháu chưa bao giờ được thấy một lần. Xin chúc chú thím và em Bá những ngày vui ở quê nhà.
Vài hàng thăm chú và các em. Cháu không viết thường nhưng chú biết là cháu bao giờ cũng thiết tha với họ hàng thân quyến. Xin chú thím bảo trọng.
Cháu Dũng, thằng bụi đời.
Buổi sáng trời trong và chỉ hơi lành lạnh. Dung ngả người trên ghế tựa, mắt lim dim phơi nắng sau vườn, chợt có bàn tay vỗ mạnh lên vai và tiếng hét ‘Got you!’ bên tai. Dung giật nảy mình mở mắt, đưa tay chặn ngực, và tức bực nhìn thấy Dũng đang nhăn răng nhìn mình cười xoà.
Nàng giơ cao nắm tay như muốn đánh Dũng:
- Dũng cà chớn, Dũng cà-chua, Dũng cù-lần, Dũng làm Dung sợ muốn đứng tim! Muốn Dung chết để đi với … người khác hả?
Dũng kéo một chiếc ghế khác, ngồi sát bên Dung:
- Dung chết thì Dũng cũng đập đầu xuống … gối chết theo! Nhưng thôi, sorry. Dũng có chuyện này muốn nói với Dung.
- Nếu là chuyện cà-chớn thì Dung không muốn nghe đâu.
- Chuyện đàng hoàng và hơi tế nhị Dung à.
Giọng Dũng trầm xuống và như có chút buồn. Dung hơi ngạc nhiên, ngồi thẳng người, nhìn Dũng dịu dàng:
- Có chuyện không vui hả Dũng? Nói Dung nghe!
- Dũng tính tìm nơi khác ở.
Dung ngạc nhiên:
- Sao vậy, bộ Dung làm gì khiến Dũng không vui sao?
Dũng thở dài:
- Không phải Dung, nhưng hình như chị Diễm không muốn cho Dũng thuê phòng nữa.
- Hả?
- Tuần trước tình cờ Dũng nghe thấy chị Diễm lầm bầm “đàn hoài nghe rác cả tai”, và có gặp nhau Dũng chào chị cũng chỉ gật đầu chứ không bông đuà vui vẻ như xưa.
Dung lo lắng:
- Chắc là Dũng hiểu lầm, hoặc chị Diễm có chuyện gì buồn, muốn yên tĩnh nên lỡ lời!
- Không phải thế đâu. Chị Diễm cũng đánh tiếng với bà Ba bên hàng xóm là nhà lại có phòng cho mướn. Gặp nhau ở ngoài Mile Square Park bà Ba kể lể đủ mọi chuyện. Dung biết là bà ấy hay nói, nhưng được cái không đặt điều bao giờ.
Ngừng một lát Dũng bỗng nhiên trở lại bản tính bông đùa:
- Cũng có thể chị ấy thấy chúng mình quấn quít nhau quá nên chị ấy … ngứa mắt.
Dung nhíu mày lườm Dũng:
- Làm gì đâu mà ‘quấn quít’. Để Dung hỏi chị Diễm cho rõ ràng.
Dũng can:
- Đừng Dung ạ. Có những qui luật bất thành văn nhưng mình phải hiểu. Mình phải biết vị trí của mình. Có lẽ Dũng đã bước ra ngoài phạm vi của người thuê nhà vì đôi lúc Dũng tưởng như mình tìm được một gia-đình! Dung hỏi chỉ làm cho vấn đề thêm rối rắm!
Dung thực sự lo lắng:
- Thế Dũng định dọn đi đâu
Dũng khẽ thờ dài:
- Dũng cũng chưa biết. Có lẽ Dũng sẽ tìm một studio vừa túi tiền, dù có phải ở xa. Chán share phòng rồi.
Dung nhìn Dũng buồn bã:
- Thế rồi chuyện chúng mình ra sao.
- Thì Dung cứ ở phòng Dung. Chúng mình vẫn có thể gặp nhau thường. Gặp nhau ở thư viện trong trường, và tối nào Dung cũng có thể tới phòng trà nghe Dũng chơi nhạc.
Cả hai người đều ngồi yên như không biết nói gì hơn. Bỗng dưng Dũng nói thật chậm trãi:
- Hay là Dung move-in với Dũng sau khi Dũng tìm được studio?
Dung đã định đưa tay đập lên vai Dũng và mắng Dũng ‘cà chớn’ như thường lệ mỗi khi Dũng bông đùa nhưng chợt sững người vì mắt Dũng nhìn nàng thật thiết tha và không có nụ cười đuà cợt trên môi. Giọng nàng run lên:
- Không được Dũng ạ. Dung … Dung …
Nàng đưa hai tay ôm lấy một bàn tay Dũng như ấp ủ, và mắt long lanh ướt, thấp giọng như thì thào:
- Cám ơn Dũng. Cám ơn Dũng nhiều lắm. Dung hiểu, nhưng chưa được Dũng ạ.
Dũng cười buồn, đưa tay chùi giọt nước mắt đọng trên khóe mắt Dung:
- Dũng biết và Dũng chỉ muốn Dung biết tấm lòng chân thật của Dũng thôi.
Dung xoa nhẹ bàn tay Dũng. Hai người ngồi như thế rất lâu, chợt Dung cúi đầu ngập ngừng:
- Hè này Dung về Dallas thăm nhà. Dũng … Dũng có muốn đi cùng không?
Đến lượt Dũng giật mình, ngạc nhiên nhìn Dung đăm đăm. Dung vẫn cúi đầu, hàng mi cong rủ che đôi mắt và cặp má nàng đỏ au. Dũng nghe tim mình đập nhẹ trong lồng ngực, và lòng giấy lên niềm hân hoan. Chàng thì thầm:
- Dung đẹp như trái táo. Dũng muốn cắn một miếng!
Dung rụt hai tay về che đôi má, nửa như hờn dỗi, nửa như nũng nịu:
- Dũng lại sắp sửa giở trò ‘cà chớn’ nữa rồi. Dung bỏ đi đây!
Dũng chỉ nhẹ mỉm cười, và Dung không bỏ đi. Nàng xích lại gần Dũng hơn và dựa nhẹ lên vai Dũng. Có tiếng chim kêu. Cả hai đưa mắt nhìn đôi chim sẻ vừa bay tới. Chúng hình như không biết sợ người, vừa nhẩy nhót vừa kêu lách chách như cãi nhau, hay là như âu yếm dặn dò nhau điều gì.
**
Từ lúc ngỏ ý tìm kiếm một chỗ cư ngụ khác càng ngày Dũng càng thấy thiếu tự nhiên với Diễm nên ít trở về nhà, và thường lang thang đâu đó với bạn bè. Đêm đêm Dũng vẫn chơi nhạc tại phòng trà, tiếng đàn có vẻ như lắng buồn, và lâu lâu tiếng kèn của Dũng thiết tha như những người yêu nhau lúc chia tay.
Dung cũng bắt đầu thấy lo lắng và bực bội vì Dũng hầu như ít còn để ý đến nàng như trước đây. Mỗi lần gặp nhau Dũng như có gì suy tư chứ không còn vui vẻ chọc ghẹo nàng như xưa. Hôm qua Dung nhận được điện thoại của một cô bé gọi tới nhà:
- May I speak to Micheal, please.
Dung trả lời nhẹ nhàng:
- You got wrong number. There is no Micheal living in this house!
- Yes. His Vietnamese name is ‘Zung’. Oh, I’m sorry, I never can pronounce his name correctly.
Dung tự nhiên cảm thấy khó chịu:
- You meant Dũng? He’s not home.
Một giây yên lặng rồi giọng người con gái ngập ngừng:
- Do you know where I can find him? I haven’t seen him at school for days. Is he OK?
Tự nhiên Dung thấy tò mò:
- I don’t know where he is. Who are you anyway?
- My name is Lianne Cheung, his … friend. Just tell him that I miss him!
Giọng Dung lạnh lùng:
- Well, I’ll make sure he gets your message.
Nàng dằn mạnh điện thọai và buông mình ngồi xuống chiếc arm-chair. Ngay lúc đó Dũng trở về, nhìn nét mặt cau có của Phù-Dung chàng ngạc nhiên:
- Có chuyện gì đó Dung? Trông Dung có vẻ khó chịu.
Dung nhìn như xoáy vào mắt Dũng:
- Bồ ‘ông’ vừa gọi. ‘Ông’ đi đâu mà để ‘con nhỏ’ nhớ thương tìm kiếm mấy ngày nay rồi?
- Hả? Dung rỡn hả. Bồ nào? Ai tìm Dũng?
- Lianne Cheung – Dung uốn lưỡi, bắt chước giọng Lianne – Just tell him that I miss him! Nghe sướng chưa?
Dũng bật cười, nghĩ tới Lianne, cô sinh viên bé như cái kẹo, vẫn thường hay tới hỏi bài, và đôi khi nhờ Dũng đưa về khi trời mưa. Biết Dũng thổi kèn tại Ritz nhưng chưa đủ tuổi vào vũ trường nên Lianne đã có lần rụt rè xin Dũng thổi bài tủ của chàng ‘Forever in Love’ cho cô ta nghe, và Dũng đã hứa nhăng hứa cuội nhưng chưa bao giờ làm. Chàng trêu Dung:
- Bộ con nhỏ Tàu xinh xắn đó nói là ‘bồ’ Dũng hả?
Dung hét lên:
- Chứ còn gì nữa! Dũng cà chớn, Dũng Chen-Clay! Cheung với Chén , các người mang nhau về Tàu cho khuất mắt.
Thấy Dung giận thật sự, Dũng bèn hạ giọng dịu dàng:
- Không phải thế đâu Dung. Lianne chỉ là quen biết trong hội sinh viên Á-Châu. - Chàng chỉ chiếc ghế sofa đang ngồi – Qua đây với Dũng.
Phù-Dưng bĩu môi:
- Tôi mà thèm ngồi với ông!
Dũng sửng sốt và có chút bực bội vì từ ngày quen biết nhau chưa bao giờ thấy Dung xưng ‘tôi’ với mình. Chàng gằn giọng:
- Làm tàng! Không thì thôi. Đây cũng ‘đách’ cần. Chỉ sợ mai mốt ế chồng lại ..
Dũng không nói hết câu. Chàng biết mình đã lỡ lời. Dù có giận đến đâu cũng không nên thiếu tế nhị như thế với đàn bà. Chàng muốn nói lời xin lỗi nhưng Phù Dung đã đứng lên, mặt nàng tái nhợt:
- May mà ‘đách’ sớm. So long, Dũng!
Để mặc Dũng một mình, Phù-Dung đóng chặt cửa phòng, tránh gặp mặt mọi người từ buổi tối hôm đó. Dũng suy nghĩ và buồn rầu nhận ra rằng có lẽ mình đã yêu thương và ngọt ngào với Phù Dung rất nhiều nhưng hình như nàng chẳng bao giờ nhiệt thành bày tỏ tâm tình với mình. Có thật Dung yêu mình? Dũng thở dài nghĩ đến tình trạng khó xử của mình với cả hai người đàn bà trong căn nhà. Hình như không còn lối thoát nào hơn con đường ra đi. Hôm sau Dũng lặng lẽ email cho người con gái chàng vẫn còn rất yêu thương:
“Yes, so long Dung-nhi. Chia tay nào cũng có chút buồn (ít ra là với Dũng) nhưng Dũng thấy có lẻ như vậy tốt hơn là đi mãi trên con đường một chiều. Dù sao cũng xin cám ơn cho những ngày vui, và những kỷ niệm quí giá. Hy vọng rằng chúng mình vẫn còn giữ được một chút tình bạn đơn sơ, như Đinh Hùng:
Gần nhau còn lạ nét môi cười.
Em đến như người bạn cũ thôi.
Trận gió năm nào chưa hết thổi.
Mà nghe hồn gió lạc xa khơi.
Dững sẽ đi tìm một nơi chốn khác để gói ghém đời mình. Bye, Dung-nhi.
Dũng Kèn (và ba cái lăng nhăng)”.
(còn tiêp)
Trần Quang Thiệu