- Đăng ngày 06 Tháng 6 2013
- Lượt xem: 2169
Ông Phạm vụt đứng lên để nhìn cho rõ. Đó là một chàng trai, cao ráo, tóc hoe, khuôn mặt thật điển trai Nước da ngả nâu, màu da của những người thích hoạt động ngoài trời. Anh ăn mặc chỉnh tề, trông bộ vest khá đắt tiền, cà-vạt ăn ý với màu áo sơ-mị Bàn tay anh thuôn dài, vẻ nghệ sĩ. Ông Phạm có tật xấu là hay để ý đến bàn tay khi đối diện với người lạ. Lần này, ông đặc biệt chú ý đến bàn tay của anh thanh niên vì mười móng tay được cắt tỉa gọn gàng, trơn mượt. Bàn tay như thế phải tốn rất nhiều thì giờ và công phu chăm sóc, gìn giữ. Thanh niên bảnh trai như anh ta mà lại đỏm dáng săn sóc quá lố hai bàn tay cũng là một điều khó hiểu.
Ông Phạm cắt lời chàng thanh niên:
- Đây là thư ký của ông Gray?
Sally lắc đầu:
- Không, thưa ông. Tôi không biết anh ta là ai ? Anh từ hạng ba lên đây bảo rằng anh là người giúp việc của sông Gray.
Ông Phạm chìa bàn tay ra:
- Xin anh cho biết quý danh?
Chàng trai bắt tay ông Phạm:
- Oscar Elgree. Tôi là người giúp việc của ông Gray. Ông cứ hỏi Frank Từ, thư ký riêng của ông Gray, ngồi ở hạng nhất. Frank sẽ cho ông biết tôi là ai ?
Giọng nói của chàng thanh niên lịch sự, nhỏ nhẹ gần như giọng con gái. Cử chỉ bặt thiệp cọng thêm giọng nói trong trẻo của anh khiến người đối diện có cảm tình ngay. Tuy có thiện cảm với chàng thanh niên nhưng ông Phạm cũng nhớ ngay đến công việc điều tra:
- Nhờ cô Sally hỏi giùm tôi được không! Luôn tiện nhờ cô bảo anh ta đến gặp tôi nhé. Đợi cô tiếp viên bước đi, ông Phạm quay sang chàng thanh niên:
- Xin anh cho biết làm thế nào anh biết là có tai nạn xảy ra cho ông Gray?
- Tôi nghe mấy cô tiếp viên kháo nhau ở hạng ba. Nếu ông Gray có bị...
- Ông Gray chết rồi!
Oscar trợn tròn mắt nhìn ông Phạm một lúc rồi mới buột miệng:
- Đứng tim?
- Không hẳn như vậy. Nhân tiện xin anh nhận diện ông Gray. Bác sĩ Trần sẽ ghi lời chứng nhận của anh vào biên bản.
Ông Phạm vén màn dẫn Oscar đến bên xác chết. Mở tấm chăn mỏng để lộ khuôn mặt nát bét của ông Gray để Oscar nhận diện, ông chăm chú quan sát chàng thanh niên với nét mặt sửng sốt khi nhìn người chủ chỉ còn nửa mặt.
Bất chợt, ông nghe tiếng Oscar lẩm bẩm:
- Terra es, terram ibis...
Oscar ngẩng lên, mặt ngẩn ngơ:
- Chuyện này xảy ra thế nào? máu ở đâu ra nhiều thế?
Thoáng đó mà tai nạn đã xảy ra rồi! Thật không ngờ... không thể ngờ được.
Vỗ vai Oscar, ông Phạm đứng lên:
- Đó là điều mà chúng tôi cũng muốn biết. Như thế anh đã nhận diện đây đúng là ông chủ của anh?
Oscar gật đầu, quay người bước đi. Ông Phạm chạy vội lên trước, bắt kịp chàng thanh niên:
- Anh làm việc cho ông Gray được bao lâu?
- Hai năm.
- Lúc nãy anh nói là người giúp việc, xin anh nói rõ hơn một chút được không?
- Nói rõ là thế nào. Tôi đã nói tôi là người giúp việc của ông Gray. Thế chưa đủ nghĩa sao?
- Tôi hiểu, nhưng tôi muốn anh cho biết thêm chi tiết. Cụ thể anh làm những gì?
- Tất cả. Tôi làm tất cả những công việc lặt vặt. Tài xế, cơm bưng nước rót, giặt giũ, sửa chữa những máy móc trong nhà. Tóm lại tôi là factotum của ông ta.
- Ông Gray mời anh đi chung chuyến bay?
- Dĩ nhiên.
Ông Phạm mỉm cười:
- Ông Gray coi bộ cũng phân chia giai cấp quá, anh thấy không?
Oscar ngạc nhiên:
- Phân chia giai cấp là sao? Ông nói gì tôi không hiểu.
- Thì rõ ràng như ban ngày. Ông ta ngồi ghế hạng nhất, còn anh ngồi hạng ba . Không phân chia giai cấp thì còn gì nữa.
Chàng trai chép miệng:
- Tôi chỉ là người giúp việc, ngồi ở hạng ba là tốt rồi. Hơn nữa, ông ta là chủ muốn thế nào thì tôi phải nghe theo thôi.
Ông Phạm đổi đề tài:
- Thế mối liên hệ giữa anh và ông Gray khá mật thiết chứ?
Oscar hắng giọng, có vẻ thận trọng chọn lựa lời nói khi nói về người chủ quá cố:
- Ông Gray là người chủ tiêu biểu. Ông ta tung hoành trên thương trường hầu như không có đối thủ. Nhưng ông ta vẫn là người trọng công bằng, lẽ phải. Ông chưa bao giờ lớn tiếng với tôi, còn tôi thật may mắn có một ông chủ như thế. Nhìn chung, ông là một người tốt.
- Ra là thế. Anh là người ở sát bên ông Gray, chuyên giúp những việc lặt vặt trong nhà mỗi khi ông cần. Tôi còn nhớ hình như ông ta vẫn sống độc thân phải không?
- Ông biết rồi, nếu ông ta lấy vợ thì vợ ông ta sẽ lo những việc lặt vặt chứ đâu cần đến tôi làm gì nữa. Tôi gần như làm hết mọi việc ông cần, từ cái máy hát bị hư đến cái tủ lạnh trong nhà. Cơm nước cũng tay tôi bưng đến tận giường. Tôi đã làm đến vậy thì ông Gray lập gia đình làm gì! Ông đoán đúng, ông Gray vẫn còn độc thân.
Ông Phạm liếc nhìn bàn tay của Oscar:
- Cám ơn anh. Xin tò mò một chút, việc sửa chữa tủ lạnh, máy hát cần phải có tay nghề; hay đúng ra cần bàn tay của những người lao động. Bàn tay anh thuộc loại nghệ sĩ, thế mà cũng sửa được sao?
Hứng khởi vì lời khen, khuôn mặt chàng trai sáng rỡ, giọng nói không giấu được vẻ hãnh diện:
- Đúng, thưa ông. Cái thú của tôi là sửa những máy móc nhỏ nhỏ như vậy. Tháo ra, xem xét, sửa rồi ráp vào là nghề của tôi.
- Anh giỏi quá! Tha lỗi cho tôi vì tôi đã đoán lầm. Theo anh thì ông Gray có nhiều kẻ thù không? Mặt Oscar chợt trở nên trầm ngâm:
- Người thao túng thị trường như chỗ không người cỡ Gray thì chắc chắn phải có nhiều kẻ thù. Ai mà không có kẻ ghét mình, thưa ông...
Oscar ngưng bặt vì ngay lúc đó, Sally bước đến, theo sau là một thanh niên. Ông Phạm biết ngay kẻ mới tới là anh thư ký của ông Gray. Vừa nhìn thấy chàng thanh niên, sắc mặt Oscar bỗng đỏ ửng và lớn giọng:
- ... có khi kẻ thù làm việc bên cạnh mà ông ta không biết vì nó che giấu chân tướng rất khéo.
Oscar quay sang ông Phạm, nét mặt hòa hoãn như chưa từng tức giận bao giờ. Trạng thái tâm lý qua sắc mặt và cử chỉ của Oscar không thoát khỏi đôi mắt nhà nghề của ông Phạm, chuyên gia tâm lý đã từng giúp sở cảnh sát liên bang tóm gọn bọn giết người hàng loạt. Giọng Oscar trầm hẳn:
- Cái chết của Gray có nhiều điểm nghi ngờ lắm không?
- Tôi chưa thể trả lời ngay được. Vâng, cám ơn anh đã hợp tác trả lời những câu hỏi của tôi, và xin mời anh về lại chỗ. Có gì mới lạ tôi sẽ cho người thông báo đến anh ngay.
Oscar quày quả bước đi không thèm chào anh thư ký vừa bước đến. Anh chàng này cũng tỏ vẻ lãnh đạm không kém, đôi mắt sụp xuống gần như muốn tránh ánh mắt của Oscar. Hai kẻ xa lạ hay hai kẻ thù? Sally giới thiệu:
- Đây là anh Frank Từ. Anh cùng đi với ông Gray.
Lúc gặp Frank, Sally hơi ngạc nhiên về họ của anh ta. Mặc dù khá quen thuộc về văn hóa Việt Nam, Sally chưa từng nghe thấy họ Từ. Mãi đến hôm nay, trong chuyến bay định mệnh, nàng lại gặp một người mang họ Từ, làm nghề thư ký có liên quan đến cái chết của tỷ phú Gray.
Dáng Frank Từ dong dỏng cao, khoảng gần bốn mươi, tướng tá anh chàng này bình thường chứ không sáng sủa, đỏm dáng như Oscar. Nước da Frank tai tái, tóc tai khá bờm xờm lại để chỏm râu dệ Khuôn mặt bị che kín gần hết bởi cặp kính cận to bản, kiếng dày cộm, gọng thô, loại rẻ tiền. Anh chàng này có vẻ không chú ý gì đến việc ăn mặc. Thư ký của ông Gray, nhà tỷ phú mà ăn mặc xoàng xĩnh như thế kia kể cũng lạ. Hoặc ông Gray hoàn toàn tôn trọng sở thích của mỗi người?!
Đưa tay vẫy Sally đứng bên ngoài để chận những ai tò mò muốn bước vào khu vực cấm, ông Phạm quay sang Frank:
- Anh là người Việt?
- Vâng! Thế còn ông?
- Thì tôi cũng như anh.
Frank chợt đổi giọng:
- Ông ta chết rồi, phải không?
Giọng Frank lãnh đạm, không lộ chút thương tiếc gì đến người chủ. Hai bàn tay anh xoắn vào nhau, vặn vẹo lộ tình trạng bất an:
- Trước sau gì nó cũng đến. Có ai tránh được cái chết đâu!
Ông Phạm khá ngạc nhiên về lời bình phẩm của Frank:
- Anh biết ông ta bị bệnh? Frank đưa tay lên rồi buông thõng xuống cứ như định nói cái gì đó rồi đột nhiên đổi ý không muốn nói nữa.
Ông Phạm chú ý đến bàn tay sần si, thô tháp, ngón tay rung rung như người mắc bệnh Parkinson. Hai ngón tay trỏ và giữa ám khói vàng khè, móng tay có lẫn chút ghét chưa rửa sạch.
- Ông ta bị... suyễn, suyễn nặng chứ không phải suyễn thường. Bác sĩ nói cũng do sự căng thẳng thần kinh khi làm việc quá độ.
- À! Ra thế, ông Gray bị suyễn...
- Xin ông đừng nói ra chuyện này. Đây là một trong những bí mật của công tỵ Tôi lỡ miệng cho ông biết.
- Anh không tỏ vẻ gì thương tiếc đồng nghiệp của anh sao?
Frank bỗng nổi giận: - Đồng nghiệp? Ông ta là chủ của tôi. Gray không bao giờ để cho nhân viên dưới quyền quên rằng ông ta là chủ, chủ tuyệt đối của họ. Cho dù đó chỉ là người gác cửa, hoặc phó giám đốc, ông ta đều đối xử như nhau và mọi người phải phục tùng một ông chủ duy nhất, đó là Kinloch Gray. Nếu ông ta không thích anh, một phút sau anh bước ngay ra khỏi hãng, không lôi thôi gì cả, cũng không cần biết anh làm việc cho hãng đã bao lâu. Bị đuổi mà không ai dám đâm đơn kiện vì ông Gray có hàng trăm luật sư lừng danh đại diện sẵn sàng hy sinh sự nghiệp cho thanh danh của ông ta . Con người ông ta tóm gọn lại bằng hai chữ: không tim.
Dựa người ra sau, ông Phạm khoanh hai tay trước ngực, chăm chú nghe lời lẽ hằn học của anh thư ký:
- Nếu vậy ông ta là người có rất nhiều kẻ thù?
- Ông ta là người không hề có bạn bè.
- Thế anh làm việc cho ông Gray được bao lâu?
- Mười năm rồi thưa ông. Năm năm trở lại đây, ông cất nhắc tôi trở thành thư ký riêng.
- Chắc anh làm việc cần mẫn, được việc nên ông Gray mới giữ anh luôn trong 5 năm. Đúng ra tính tình như thế cũng bất thường nhưng công ty của riêng ông, ông muốn làm gì làm.
- Tính tình bất thường của ông Gray có ăn nhậu gì đến cái chết của ông ta không?
- Tôi muốn tìm một vài giả thuyết...
- Giả thuyết gì nữa. Tôi tin chắc ông ta bị đứng tim chết chứ còn gì nữa.
- Trước đây ông Gray có triệu chứng tim không?
- Không, tôi không nhận thấy gì. Nhưng ông ta mập quá khổ, ăn uống thô tục như heo. Tạng người đó trước sau gì cũng bị bệnh tim mà chết. Rồi chuyện làm ăn nữa, lúc nào ông cũng suy nghĩ tìm cách triệt hạ đối phương. Thần kinh căng thẳng quá rồi có lúc đứt phựt.
- Chuyến đi này có gì đặc biệt không?
- Không! Chỉ là cuộc họp mặt với các đại diện Âu châu, thế thôi.
- Anh có nhận thấy điểm gì khác lạ nơi ông Gray trên chuyến bay không?
- Sau buổi họp, ông ta có nói thoáng cho tôi biết là ông ta sẽ cho năm sáu người gì đó nghỉ việc. Ông biết rồi, người nào không làm ông ta hài lòng, ông ta chặt ngay không thương tiếc... Tôi không dám lạm bàn, vì đó là chuyện sinh tử của mỗi người, nên hễ ông ta hỏi đến đâu thì tôi nói đến đó.
Frank ngập ngừng một giây như cố nhớ lại chuyện cũ. Anh cúi mặt:
- Trên máy bay, ông xem kỹ hồ sơ từng người một... đang suy nghĩ, lưỡng lự, gạch xoá... thì bỗng ông lên cơn suyễn. Thường thường cứ suy nghĩ về công việc nhiều quá, thế nào cơn suyễn cũng đến.
- Mỗi lần lên cơn thì ông dùng thuốc điều trị không?
- Ông ta luôn luôn mang trong túi cái lọ thuốc xịt. Ông biết loại thuốc suyễn đó rồi, nó gồm một dụng cụ bằng nhựa, ngậm vào miệng một đầu, còn đầu kia đựng lọ thuốc. Người bị suyễn dùng hai ngón tay đè lọ thuốc xuống để xịt hơi ra bắn vào miệng, có tác dụng làm nở khí quản, giúp cho việc hô hấp được dễ dàng.
- Tôi biết cái dụng cụ đó.
- Ông Gray không muốn ai biết chứng bệnh quái ác hành hạ ông suốt gần 20 năm. Con người ông rất tự kiêu, muốn cuộc đời ông phải tuyệt hảo nên căn bệnh suyễn là một điểm yếu mà ông cần phải che giấu bằng mọi cách. Ông cứ tưởng không ai biết nhưng thật sự vẫn có một số người biết. Mỗi lần khi lên cơn, ông thường kiếm cớ vào phòng vệ sinh hay một góc kín đáo nào đó để xịt thuốc. Không bao giờ ông sử dụng thuốc ngay trước mặt đám nhân viên dưới quyền. Điều mỉa mai là ông ta thường nhắc đến một câu trong Ecclesiastes, 'Vanitas vanitatum, ommis vanitas!'
- Vậy là hôm nay khi lên cơn suyễn ông lại chui vào phòng vệ sinh để xịt thuốc?
- Đúng, tôi thấy ông đứng lên đi về phía phòng vệ sinh nhưng cứ lờ đi làm bộ như không biết. Mãi một lúc lâu không thấy ông quay trở lại, tôi mới gọi cô tiếp viên.
- Sally ?
- Vâng, tôi nhờ cô ta đến phòng vệ sinh xem ông ta thế nào...
- Lúc nãy anh nói là ông ta đang bàn thảo với anh sa thải một số người?
Frank gật đầu. Quay sang Sally, đang đứng lo lắng với nét mặt tái xanh, ông Phạm bảo:
- Nhờ cô lên chỗ ngồi của ông Gray tìm cho được cái cặp đựng hồ sơ của ông ta mang đến đây cho tôi.
Chỉ một thoáng, Sally trở lại với cái cặp da màu nâu.
Ông Phạm nhìn Frank:
- Anh nhận dạng được cái cặp da này chứ?
Frank miễn cưỡng gật đầu, giọng nhỏ nhẹ:
- Tôi nghĩ ông không nên mở cặp vì toàn là hồ sơ bí mật của công tỵ
- Bí mật, bí mật gì nữa. Ông Gray bị giết nên cần phải điều trạ..
Frank ngắt lời, giọng sửng sốt:
- Ông nói gì? Ông Gray bị giết chết? Sao không ai cho tôi hay gì cả?
Không trả lời câu hỏi dồn dập của anh thư ký, ông Phạm lôi trong cặp da ra một tờ giấy:
- Đây có phải là hồ sơ mà ông ta nghiên cứu trước khi lên cơn suyễn không?
- Tôi không rõ. Tôi loáng thoáng thấy một tờ giấy gần gần như thế.
Đó là một tờ giấy dùng để in từ máy điện toán, trên đó có hai hàng chữ ngắn: "Ngươi sẽ chết trước khi máy bay hạ cánh. Memento, 'homó, quia pulvis es et in pulverem revertis."
Ông Phạm khẽ nhếch môi cười khi đọc hàng chữ. Rõ ràng có người hăm dọa mạng sống ông Gray. Có lẽ đọc xong hàng chữ này khiêu khích này, ông nổi giận nhiều hơn là sợ hãi. Một người đầy quyền lực như ông mà có kẻ dám viết giấy hăm dọa. Cơn giận đổ ập đến bất thình lình nên ông lên cơn suyễn cấp tính. Vì thế ông chạy vội vào phòng vệ sinh để xịt thuốc. Có ai ngờ vào đó rồi ông chẳng bao giờ bước ra nữa.
Ông chìa tấm giấy, chỉ ngón tay vào hàng chữ:
- Anh rành tiếng La-tinh, anh dịch hai hàng chữ này này giùm tôi được không?
Frank ngơ ngác:
- La-tinh? Tôi biết la-tinh la-tiếc gì đâu? Mà ai bảo ông tôi biết tiếng La-tinh?
- Thì mấy phút trước đây, anh xổ ra một câu La-tinh đấy thôi.
- À! Đó là câu ông Gray thường nói với tôi. Nghe mãi nên thuộc, thế thôi. Không hiểu sao ông Gray rất rành La-tinh, thích dùng và hay viện dẫn La-tinh trong câu nói, kể cả những bài viết về kinh doanh của ông. Chả biết cái sinh ngữ chết đó có gì hay mà ông ta mê đến thế?
- Vậy sao? Thế anh hoàn toàn không hiểu một chút gì à? Frank lắc đầu. Ông Phạm khoan thai nói như thầy đang giảng bài cho trò:
- Memento nghĩa là nhớ lấy, hãy nhớ. Anh có nghe nói đến câu memento mori bao giờ chưa? Đó cũng là một câu người ta thường nhắc đến, nhất là bên đạo Thiên Chúa. Mấy ông cha, mục sư rất rành câu này.
Frank lại lắc đầu:
- Tôi đoán: memento mori nghĩa là "nhớ lấy điều này".
Không bình phẩm lời dịch của Frank đúng hay sai, ông Phạm tiếp tục, vẻ mặt trầm ngâm:
- Anh nghĩ tại sao chữ 'homó nghĩa là 'người' lại nằm trong dấu ngoặc?
- Tôi chẳng hiểu một chút gì thì làm sao đoán được?
- Thôi, để tôi dịch hết câu cho anh nghẹ Đại khái câu La-tinh có nghĩa là: Hãy nhớ, này người, vì ngươi vốn là bụi đất, ngươi sẽ trở về bụi đất. Rõ ràng câu này đánh vào máy điện toán rồi in ra trên giấy. Anh có nhận được tờ giấy in này có gì đặc biệt không?
Frank tiếp tục lắc đầu:
- Loại giấy này xài thường ngày trong công ty, từ cả trăm máy in, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng nguyên câu như thế có ý hăm dọa gì không?
Ông Phạm độc thoại, gần như không để ý gì đến câu hỏi của Frank:
- Làm sao tờ giấy này lại lọt vào trong cái cặp của ông Gray được? Phải là người thân cận mới lén đút tờ giấy nào vào xấp hồ sơ được.
- Ông tính kết tội tôi hay sao đây?
- Anh đủ gần gũi ông ta để đút tờ giấy này vào trong cặp chứ?
- Đúng, tôi dư sức làm nếu tôi muốn làm. Tôi không thương xót gì ông ta. Tôi làm công, ông ta trả tiền cho tôi. Đây cũng là một sự trao đổi sòng phẳng. Đôi lúc tôi ghét ông ta nhưng thưa ông, tôi không hề hăm dọa ông ta hoặc có ý định làm hại ông ta cả, vì một lẽ dễ hiểu là ông ta đang bao bọc tôi, ban cho tôi một công việc vừa khả năng với đồng lương hậu hĩ. Nếu người khác lên thay ông, chưa chắc tôi giữ được chức thư ký riêng nữa.
Lơ đãng nghe Frank trả lời, đôi mắt ông Phạm nhìn sang một tập giấy vàng, loại để ghi chép những điều cần làm trong ngày. Lật qua vài trang giấy, ông thấy nhiều chữ tắt, gạch gạch xóa xóa đè lên trên. Nổi bật giữa mảnh giấy là hai chữ đậm: sa thải ngay, gạch dưới đít nhiều lần. Ông Phạm lẩm bẩm nói một mình:
- Hóa ra đây là danh sách những người bị sa thải.
Frank chêm vào:
- Tôi đã nói với ông rồi, ông ta có một cái thú rất bệnh hoạn là thích sa thải những người dưới quyền. Những lúc đó, ông ta cảm thấy quyền lực của ông tăng lên ngút trời. Ông ta có quyền ban phát hạnh phúc cho những người ở lại, và gây đau khổ cho những người ra đi . Sáng nay ông Gray có nhắc đến một vài tên cho tôi nghe .
- Anh có thấy lạ không? Ông ta không viết hẳn tên mà chỉ viết chữ tắt. Đây này, anh có biết O.T.E. là ai không? Oscar Elgree?
- Không, không phải đâu. Tôi biết tay này. Tên ông ta là Otis T. Elliott, giám đốc phần hành hồ sơ lưu trữ.
- Ra là thế! Thú vị quá, tôi với anh dò thêm vài tên nữa xem sao.
Ông Phạm đọc lên một chữ tắt, Frank nói rõ tên từng người. Cả bốn người tiếp theo đều giữ chức vụ ủy viên của ban quản trị. Tên tắt cuối cùng khá khó hiểu: "Ft". Chữ "Ft" gạch dưới đít ba lần kèm theo hàng chữ: "không trả thêm một xu". Vậy ai là "Ft"?
Frank lên tiếng, giọng ngập ngừng:
- Ông biết F.T. là tên tắt của tôi, Frank Từ. Tôi thề là tôi không hề biết ông ta sẽ sa thải tôi. Trong lúc bàn luận sáng nay, ông Gray cũng không hề nhắc đến tên tôi.
- Thế trong công ty của anh có người nào trùng tên F.T. không?
Frank nhíu mày cố nhớ tên một người nào đó nhưng cuối cùng anh ta lắc đầu chịu thua:
- Không, tôi nhớ hết tên những người trong ban quản trị. Chỉ có tên tôi trùng với chữ tắt F.T. mà thôi...
Nói đến đó, Frank lớn giọng chửi đổng:
- ... thằng cha già mất nết! Nó không hề hở môi một điều gì. Mà tôi chẳng làm điều gì sai quấy cả. Mọi công việc giao phó tôi đều hoàn tất đúng thời điểm, có sai trễ gì đâu!
Ông Phạm lặng thinh, nét mặt không biểu lộ một cảm giác nào. Không ai biết ông ta đang suy tính gì trong đầu. Ngay lúc đó, bác sĩ Trần ló đầu ra sau tấm màn che xác chết, vẫy tay gọi ông Phạm đến gần:
- Tôi biết nguyên nhân đưa đến cái chết của ông Gray rồi!
Giọng nói ông không dấu được vẻ thỏa mãn. Ông Phạm tiếp lời:
- Tôi cũng đoán ra được nội vụ. Để tôi nói ông nghe nhé. Ông Gray vào phòng vệ sinh dùng ống xịt thuốc để hạ cơn suyễn. Sau khi đặt ống thuốc vào miệng, ông dùng hai ngón tay ấn đáy chai thuốc xuống thì...
Ông Phạm nhún vai không nói thêm gì nữa. Bác sĩ Trần liếc mắt về phía Frank đang ngồi với vẻ mặt tư lự:
- Thế anh ta thú tội với ông hả?
- Không! Tôi chỉ hỏi chuyện anh ta thôi. Thế nào, có đúng không?
- Giả thuyết của ông trùng hợp với tôi nhưng phải đợi phòng thí nghiệm xác nhận đã. Tôi tìm thấy những mẫu nhôm ở trong miệng ông Gray, cả những mảnh nhựa nữa. Điều này chứng tỏ dụng cụ xịt thuốc bằng nhựa và lọ thuốc xịt bằng nhôm bị nổ tung. Tôi cũng tìm thấy một vài mảnh nhựa vương vãi trên sàn, phải chú ý lắm mới thấy. Tôi nghĩ sức nổ đẩy thẳng một vật nhọn nào đó bắn vào cuống họng, phá nát thanh quản, khí quản và tĩnh mạch hệ trọng dẫn lên óc. Vì thế ông ta chết ngay, chết tức khắc bởi sức công phá khủng khiếp của hạt nổ.
- Phải có người thật khéo tay mới có thể giấu hạt nổ và vật nhọn trong ống xịt thuốc mà ông Gray không thể ngờ được. Người này cũng phải gần gũi với ông ta mới có thể đánh tráo cái dụng cụ xịt thuốc. Ông này lại có tật khi lên cơn suyễn là phải chạy ngay vào chỗ kín đáo để xịt thuốc, chứ không dám đứng trước công chúng. Ở đó ông ta dùng dụng cụ xịt thuốc như một vũ khí tự kết liễu đời mình, chung quanh không một nhân chứng. Người nào nghĩ được cái mưu thật tuyệt hảo gần như không có một kẽ hở.
- Người đó còn dùng cả lời trong Thánh kinh, sách Sáng-thế-ký - 'terra es, terram ibis' - vì ngươi từ bụi đất, người sẽ trở về bụi đất. Vừa âm mưu thâm độc, vừa văn chương chữ nghĩa lắm chứ phải chơi đâu.
Rồi quay sang Steward, viên phi công phụ, ông hối thúc:
- Cho mời ông phi công trưởng đến ngay để tôi trình bày nội vụ.
Ông Phạm tiếp tục trò chuyện với người bạn:
- Tên sát nhân không những biết La-tinh mà còn dùng La-tinh để đùa cợt ông Gray nữa. Tên này không vừa đâu.
Bác sĩ Phạm khẽ liếc mắt về phía Frank:
- Ý ông nói anh thư ký?
- Chỉ có 2 chữ con con memento mori mà anh chàng này còn không hiểu được nghĩa cơ mà.
- Hãy nhớ sự chết?
Ông Phạm lắc đầu:
- Không, hai chữ này có nghĩa là "hãy nhớ là sẽ chết".
Câu nói "trước sau gì cũng chết" như một lời nhắc nhở chúng ta đến khả năng hạn hẹp của mỗi người. Con người có thể thắng tất cả nhưng phải chịu thua cái chết. Không một ai thoát được cái chết. Memento mori là thế!
Moss, viên phi công trưởng, nhanh nhẹn đến bên hai vị học giả:
- Nào, các ông có tin tức gì mới lạ không?
- OK. Nhờ ông gọi cho cảnh sát hình sự Nữu-Ước chuẩn bị tại phi trường để bắt giữ ngay tên sát nhân. Chú'ng ta phải tự nhiên như không biết chuyện gì cả, đợi đến phi trường rồi giao cho cảnh sát làm việc.
Moss nóng ruột:
- Ai? Ai?
- Tên người đó là Oscar Elgee, ngồi ở hạng ba.
- Làm thế nào mà anh ta.?
- Đơn giản lắm. Này nhé, Elgee không những là người giúp việc mà qua lời khai của Frank, tôi biết anh ta là tình nhân của ông Gray nữa. Có điều chúng ta không ngờ ông Gray là người đồng tính. Anh ta là người lén đút tờ giấy hăm dọa vào đống hồ sơ trên đó có chữ 'homó. Như quý vị biết, homo có nghĩa là người trong tiếng La-tinh nhưng tiếng lóng thời nay thì lại hiểu là homosexual, đồng tính luyến ái.
- Nhưng làm sao ông biết Elgee hiểu La-tinh mà sử dụng?
- Ngay khi vừa thấy xác ông Gray, anh ta lẩm bẩm một câu La-tinh. Terra es, terram ibis - vì ngươi từ bụi đất, người sẽ trở về bụi đất.
- Vậy là có sự bất hòa giữa hai người. Bất hòa đến nỗi phải giết nhau sao?
- Đúng, sự bất hòa trầm trọng và sinh tử nên mới gây ra cái chết. Ông Gray thuê mướn Elgee vừa là người giúp việc vừa là tình nhân. Không hiểu làm thế nào mà Elgee biết trước người chủ sẽ sa thải anh ta không trả cho một xu teng, vì thế Elgee quyết định dứt điểm ông ta trên chuyến bay. Và đúng như Elgee dự đoán, ông Gray quyết định sa thải anh ta không thương tiếc. Trên tờ giấy vàng trong cặp da của ông Gray có ghi rõ tên của Elgee.
Frank Từ, từ nãy giờ ngồi yên lắng tai nghe ông Phạm giải thích, bây giờ mới lên tiếng:
- Tôi đã bảo ông rồi, O.T.E. là Ottis Elliott chứ không phải Oscar Elgee.
- Tôi đồng ý với anh nhưng anh lại quên F.T.
- Đó là tên tắt của tôi mà...
- Anh không hiểu La-tinh như Elgee. Ban đầu tôi nhầm lẫn hai chữ tắt F.T. là tên của anh. Nhưng anh để ý thì ông Gray viết hai chữ tắt là 'Ft' chứ không phải F.T. Nếu đúng là tên anh thì có lẽ nào ông Gray lại viết chữ 't' thường mà lại không viết hoa ? Ông ta là người cẩn thận, không thể nào lầm lẫn được, vậy chữ Ft phải mang một ý nghĩa khác chứ không phải ám chỉ tên anh.
Ông Phạm thở ra một hơi rồi tiếp tục:
- Suy nghĩ thêm một chút thì tôi hiểu ra ngay ý của ông Gray. Chữ Ft này không phải là tên tắt mà là một chữ tắt. Nhìn chữ fac, lấy từ chữ facere, nghĩa là làm; và totum, nghĩa là tất cả. Factotum viết tắt là Ft, nghĩa là làm tất cả. Quý vị nghĩ xem ai là người làm tất cả mọi việc cho ông Gray?
Mọi người lặng yên suy nghĩ lời giải thích của ông Phạm.
- Tôi tin chắc rằng vụ sát nhân này đã chuẩn bị ít nhất là cả tuần trước. Khi biết chắc động cơ đưa đến chuyện giết người, tôi nghĩ ngay đến lọ thuốc xịt. Phải là người có bàn tay khéo léo, thuần thục mới có thể tháo ra, ghép hạt nổ và vật nhọn vào, rồi gắn lại trông bình thường, đến nỗi ông Gray cũng không thể ngờ được. Anh Frank, anh đưa bàn tay tôi xem. Frank ngần ngừ xòe bàn tay thô nhám ra cho mọi người thấy.
- Bàn tay anh không thể làm những việc tỉ mỉ đó. Elgee làm được điều này. Anh ta đã từng sửa chữa máy móc trong nhà, kể cả những thứ tinh vi như máy hát... anh ta đã chế biến dụng cụ xịt thuốc thành một vũ khí chết người. Sức nổ đã đẩy thẳng một vật nhọn thọc sâu vào cuống họng, đồng thời phá nát môi miệng và mũi của ông ta nữa. Kế hoạch thật đơn giản nhưng thật hữu hiệu. Suýt nữa là thành công. Nội vụ sẽ khó tìm ra thủ phạm nếu cả hai người không dùng chữ La-tinh để ghi chép. Quý vị thấy không? Biết La-tinh đôi khi cũng có lợi đấy chứ!
Không ai để ý đến lời bình phẩm của ông Phạm. Mọi người trầm ngâm suy nghĩ về kế hoạch giết người thần sầu của Elgee, người đầy tớ kiêm tình nhân. Còn ông Gray nữa, có ai ngờ ông ta đồng tính đâu! Trên thương trường ông hạ đo ván không biết bao nhiêu đối thủ, thế mà cuộc đời ngang dọc của ông lại kết thúc bi thảm bằng cái chết rng rợn trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, hôi hám. Cả một gia tài bạc tỉ ông để lại trên trần gian này và âm thầm trở về với cát bụi...
Này người, hãy nhớ ngươi vốn là bụi tro, một mai ngươi sẽ trở về bụi tro .
Hải Ngữ (phóng tác)