- Đăng ngày 07 Tháng 11 2010
- Lượt xem: 2163
Xong công việc của mình , tôi thẩn thờ ngồi sau tay lái, bụng đói vì hôm nay bận rộn tôi quên mất bữa ăn trưa, chỉ vài miếng trái cây và uống mấy lần nước lạnh, tay mỏi, mắt hoa...con đường trước mặt như dài ra theo vết xe lăn.
Tôi thèm một tô phở nóng, ghé vào một tiệm phở Việt nam gần khu tôi ở, chọn một góc sâu trong cùng, kêu xong tô phở và chờ...những tốp người Việt xôn xao câu nói câu chào, tíu tít bên nhau, từng đoàn rồi lại từng tốp người quần áo chỉnh chu, có lẽ nhóm người Việt này từ xa mới đến, dự tiệc cưới hay hội đoàn gì đây..
Tô phở vẫn chưa bưng ra, nhóm người lấn sang chỗ tôi, có lẽ họ cũng tưởng tôi cũng chung nhóm..
Những câu nói bông đùa, những âm thanh bập bùng chạy từ tai này sang tai khác, tự nhiên tôi không thấy cơn đói về vồn vã...tôi len ra ngoài...hít nhẹ hơi lạnh buổi chiều hôm...
Cảm xúc rơi tự do, miệng không còn khô đắng mà chỉ thấy thèm một ly nước mát, mở tung cánh cửa cho gió lây lất thổi cuộn vào hồn...tâm tư tuột dốc một cách thảm hại...tôi thẫn thờ trên lối mòn quen thuộc.
Nếu tôi ngồi lại giữa dòng người xuôi ngược không quen, tôi sẽ ăn càng nuốt vội những miếng bánh mượt mà , húp sâu vào lòng chất ngọt của thịt thà thừa mứa của tô phở chiều nay.
..Thì bụng thôi phát ra những tiếng kêu não nuột, nhưng sau khi ăn xong, một mình lặng lẽ ra quầy tính tiền dưới mắt nhìn của nhũng người xa lạ. chút thảng thốt vì nhìn thấy một con người đơn độc giữa một buổi chiếu tà ...cảm xúc ấy dù chỉ thoáng qua nhanh, nhưng cũng đủ làm lòng ai thêm lá úa.
Trước sân nhà , ngó trước nhìn sau, chạy xe vào garage, tiếng cửa sập nghe thân quen những bỗng lại buồn tênh..
Đàng sau cánh cửa mỗi ngày tôi sợ bóng mình in trên vách, theo thói quen mỗi lúc đi ra hay cả lúc trở về...thắp cho Cha Mẹ một nén nhang, hít thoảng mùi nhang cho gợn chút ấm lòng....
Tôi bâng khuâng khẽ đọc hai câu Kiều mà nhớ còn nhớ ít;
Dặm ngàn bước thẳm non xa
Biết đâu thân phận con ra thế này
Những giọt nước ấm nồng cho con người sự tỉnh táo, kéo kín những bức màn che giữa ánh sáng và bóng tối bên ngoài, đêm luôn mang lại sự lạnh lẽo cô đơn, những bất chợt của đời thường xô đẩy, nhấn chìm, nếu con người không còn được nghe những tấu khúc giữa đêm đen, từng đêm nghe hoài những bản nhạc như trãi lòng tâm sự, nếu thế gian này không có những bản tình ca, không có những tiếng ru cung trầm, cung cao thánh thót thì chắc con người mau hủy diệt hơn tuổi thọ ngày nay.cám ơn thay cho những cung bậc xôn xao hay chìm sâu khuất lấp.
Trong đêm khuya ...lặng lẽ nghe hoài những bài ca tình tự...để biết mình còn nghe gì và mình còn hiện hữu trên cõi đời này buổi sớm mai hay tận đến đêm khuya.
Thưởng công cho một ngày mệt mỏi giữa những bộn bề công việc, ly cà phê vẫn là vật quí nhất trần gian, cà phê đắng cho lòng ai bớt đắng,... cà phê không cho tôi sự bình yên, nhưng nó làm cho tôi tỉnh táo để nhận mặt ra rằng cuộc sống này vẫn bình yên và tôi thức ngủ trong trạng thái bình yên.
Trên màn ảnh truyền hình trước mặt, đang diễn ra một chuyện kể ; một cuộc tình của hai kẻ yêu nhau, yêu nhau từ phút đầu gặp gỡ "THE FALL IN LOVE OF FIRST " và cuối cùng họ cũng phải chia xa...những ánh mắt đầu tiên khi họ mới gặp nhau, cuốn hút trong mắt nhìn môi mấp máy, đợi chờ những cuốn hút môi hôn...những hình ảnh xa mờ và bỗng thấy thật xa , trong phim ảnh và chỉ là chuyện kể...
Tôi nhẩm lại trong cuộc đời dâu bể...cuộc đời tôi nào có được lấy một lần, những mắt liếc môi hôn, những đợi chờ ngóng đợi...sao cuộc đời tôi chỉ thấy bóng Hoàng hôn, luôn òa vỡ trong tôi suốt bao tháng ngày cùng tình yêu con và bổn phận...
Trong tâm thức mỗi ngày trãi dài cùng năm tháng đi qua ...
Du du hề một cuộc bể dâu,... nhân kiếp phù sinh
Hề một thoáng bạch câu... Tôi nhận hết một cái gạch nối giữa quá khứ và hiện tại và bước chân trước mặt...
Ngoài kia bóng đêm vẫn phủ dầy trùng trùng cơn thức ngủ. ..thời khắc này là của nửa đêm.
Tôi chợt nhớ câu thơ nào ai gởi tặng:
Vào lúc nửa đêm em ngồi lặng yên
Nghe tiếng thời gian chảy dài qua tóc
Biết bao gánh nặng đổ trên vai gầy
Em đã mang theo trong suốt cuộc đời.
Cám ơn anh với những tự tình mà anh nhận biết, nào sá chi một mảng đời riêng, cuộc đời em chỉ là cuộc tình điên, ai níu lấy sẽ khổ sầu lây nhiễm.
Những gánh nặng cuộc đời đã oằn phủ vai tôi từ lúc tôi chỉ là một đứa bé thơ, những đứa bé đủ đầy trong chăn êm nệm ấm, cha cưng mẹ chiều, tay bồng tay ẵm...tôi đã không có được phủ che bằng tình yêu thương của Cha bồng Mẹ ẵm...Tuổi thơ đi qua trong những tiếng khóc thầm trong xó cửa , gốc khế, gốc me...mắt u buồn trong mỗi buổi chiều về, mong nhớ, đợi chờ bóng Mẹ hiền trong sân nhà Ngoại...
Rồi những ngày mộng mơ khi làm thân con gái...hụt hẫng âu lo khi cơm áo giăng kín phủ vai gầy...khi các bạn tôi lên giảng đường khua vang vọng gót chân vui, tôi vẫn nhốt mình trong nỗi lo toan cho những tháng ngày không tiền nong cho học phí...những môi cười chưa một lần hết miệng, bao oan khiên làm choáng ngợp nỗi niềm riêng...Suốt đời tôi là những nỗi ưu phiền...lo lắng , khổ đau , đêm dài cùng lời than thở, tôi vẫn vậy,..., thua chị , kém em, lặng nhìn bè bạn...những cuộc vui rồi cũng chỉ thoáng mau.
Trong cuộc đời đẹp nhất là lúc lên xe hoa...nhưng nghiệt ngã, oan khiên bủa giăng , theo hoài chân bén gót...Những đứa bé điềm nhiên ra góp mặt...Là con tôi mang nặng xé cõi lòng...trách nhiệm vuông tròn cho những đứa con...vật quí thượng đế gởi trao tôi ...và chỉ mình tôi lãnh nhận...
Năm tháng trôi nhanh không biết mình là ai và cam đành số phận, trong cuộc đời của một người đàn bà không tủi phận...là lúc nào cũng nương tựa một đôi vai,... rộng, hẹp, hao gầy cũng ấm chút tình thâm...lau giọt lệ trên vai ai khi chiều tà bóng xế...Tôi không có và chưa một lần có được.
Bao tháng năm dài tôi mang phận đàn ông, trong thân xác của một hồn thơ lạnh giá..Những bông Tuyết rơi mau chiều nay mở màn cho một cơn mưa tuông rất lạ...trắng ngập vĩa hè và phủ kín đầy sân...những bông Tuyết mới nguyên tinh khôi, không tì vết ...Trong cái rét ngọt ngào giòn tan của gió lạnh buổi chiều nay ...
thân quen lắm những mùa này năm cũ... Cho thêm chút đường vào ly cà phê đắng, những hạt đường trôi tan vào từng sớ thịt, một thoáng bâng khuâng tôi biết gởi về đâu ???/
Mỉm môi cười tôi bỗng gởi đôi câu:
Cười cũng sống....không cười cũng sống
Buồn cũng vậy....không buồn cũng vậy.
Nguyên Hạ-Lê nguyễn