Đứa con gái thắp một nén hương,đứng nghiêm trang trước ảnh Phật bà Quan Âm.Nó nhìn thật lâu vào bức ảnh,đúnh hơn là nhìn vào chính niềm tin của nó.Đó là tất cả những gì còn lại!

Bởi vì từ sau ngày mẹ nó ra đi,căn nhà nhỏ trong con hẻm cụt nầy hầu như chẳng còn gì! Những con người tồn tại trong nhà như cái bóng,hết ra lại vào.Ba nó,ngòai những lúc say bí tỉ,lãi nhãi bới móc đủ thứ chuyện trên đời,bỗng dưng ngậm tăm,cứ tìm việc nầy việc nọ để làm,Hết dời cửa, đóng vách lại đến sửa mấy cái ghế cùn.Em gái nó,còn bé,lê la hàng xóm nhiều hôm chỉ về nhà vào bữa cơm.

Mà đâu có bữa cơm nào ra hồn!Ba nó chạy xe về,quăng cho 10 ngàn,mọi thứ trong đó :gạo,chợ,mắm ,muối.Nó tính tóan một cách vất vã,bữa cơm vẫn chỉ có dĩa cá kho với rau luộc,nước làm canh,rau chấm với nước cá…chẳng bù lúc có mẹ,bữa cơm nào cũng 3 món,cha con nó còn chê .    Con bé cắm hương vào bình,đưa mắt nhìn quanh : căn nhà gỗ sơ sài bỗng như rộng hẳn.Không phải vì cái tủ đứng và cái tivi bị bán đi,trống chỗ,mà là sự thiếu vắng một hơi ấm.Bàn máy may đặt ở góc kia,mẹ nó thường ngồi,và mọi sinh họat trong nhà phát ra từ đó.Bây giờ chẳng ai rầy la hay cằn nhằn nhưng thật ngột ngạt!

Từ lâu,cuộc sống ba mẹ nó đã trở nên mâu thuẩn rõ rệt.Ba nó ngày càng sa lầy,bài bạc rượu chè.Mà cứ có rượu vào là lôi dòng họ ngoại nó ra chửi.Mẹ nó khóc chán,gây trở lại.Vậy là cả nhà ầm lên như sóng dữ.Hàng xóm lúc đầu còn can thiệp,sau chán cũng làm lơ.Chẳng ai buồn để ý đến cảnh chén bay dĩa nhảy hay những lời lãi nhãi của gã say sưa.

Nó biết mẹ khổ.Hàng ngày phải đối phó với bao nhiêu nợ nần.Đóng hụi chết quanh năm để trang trải nợ số đề,nợ rượu của người chồng vô trách nhiệm.Vậy mà đâu có yên,vẫn bị dánh,chửi như thường.Rồi sau một trận ầm ỉ rượt nhau khắp xóm,mẹ nó lặng lẽ bỏ đi không nói tiếng nào.

Mấy ngày đầu ba nó như người điên,lùng sục khắp nhà quen.Nhưng vô ích.Mẹ đã không đến những nơi ba nó biết.Rình trước nhà ngoại nhiều lần cũng hòai công.Con hẻm cụt vẫn bình yên với những nếp sinh họat quen thuộc.Thỉnh thỏang khách quen hỏi mẹ nó để nhờ may quần áo chỉ nhận được cái lắc
đầu và ánh mắt buồn bã của đứa con gái nhỏ.

Con bé biết rằng mẹ cũng đang nhớ chị em nó,nhớ vô cùng.Không nhớ sao được.Nhưng mẹ đã đi không về.Không thể sống trong cái địa ngục do người chồng xấu nết tạo ra.Nhưng sao mẹ lại không đem chúng nó theo!Chỉ có mình ba là đáng trừng phạt thôi mà…Con bé lắc đầu,chắc mẹ phải có lý do để ra đi một mình như vậy…

-Hương …à..à…

Con bé giật bắn người,chạy vội ra mở cửa.Cánh cửa gỗ kêu “két” 1 tiếng rợn người.Ba nó đẩy vội chiếc cyclo vào nhà,hơi rượu sặc sụa.Ông trợn mắt nhìn con gái:

-Má mày về chưa?

Nó khẽ lắc đầu,không trả lời,chờ đợi những tiếng gầm gừ chửi rủa đã quen tai.Nhưng không,ông chỉ lắc cái đầu tóc bù xù nhiều ngày không chải,rồi ngồi phịch xuống giường. Trong mắt người cha,dường như con bé thấy có ngấn nước mắt.Giọng ông khàn đục:

-Tội nghiệp má mầy.Tao làm khổ bả quá.Bả đi là phải.

Nó chợt thấy mũi lòng.Phải chi ba nói câu nầy được sớm hơn  ? Giọng người đàn ông vẫn nghèn nghẹn,lạc lõng

-Phải chi ba đừng lấy số tiền phường cho má mày vay để làm ăn…Hà,cái bọn chó má…nó dụ tao thua sạch…

Ông huơ huơ tay trong không khí,rồi đấm thùm thụp vào ngực.Con bé chợt thấy sợ hãi.Nó không quen thấy cha mình trong trạng thái như thế nầy.Thà ông cứ gầm gừ,cứ văng tục.Trong trí Hương chợt lóe lên một ý nghĩ :hay là ông sắp chết ? Nó rùng mình.Một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống.Hương vẫn nghe nói người đang hiền lành tự nhiên hóa dữ tợn hay ngược lại là họ sắp chết.Có bao giờ nó thấy ba nó khóc lóc hối hận thế nầy đâu ? Ông tòan đem sự dữ dằn để khống chế mẹ con nó.Ngỳa mẹ mới đi cũng vậy.Ông tìm kiếm,dọa bán nhà,dọa đốt nhà rồi tự thiêu,dọa gặp mẹ là bằm ra làm trăm mảnh vì cái tội “bỏ chồng theo trai”…Có thể nào ông sắp bỏ chị em nó mà đi ? Nỗi sợ hãi xâm chiếm con bé mỗi lúc một mãnh liệt.Người cha chợt nhìn con gái,giọng ông dịu dàng:

-Hương à…con ghét ba lắm hả ?

-Dạ…đâu có,ba.

Ông thóang bực tức:

-Có…mày phải nói là có…một người cha như tao hổng có đức con nào thương được…tao còn chán tao nữa là.

Hương thu hết can đảm ,ấp úng:

-Con nói thiệt.Con hổng có ghét ba.Con chỉ sợ ba,buồn ba thôi.

Nếp nhăn trên trán người đàn ông chợt như giản ra.Ông gật gù , và Hương có thể thấy một nét cười thóang trên cái miệng méo mó của cha mình…

-Ờ…nói đi con , nói nữa đi…Sao đó giờ con hổng nói ? Hổng đứa n2o thèm nói với ba…tụi bây chỉ nhìn ba thôi…con có biết không,ba thù cái ánh mắt tụi bây nhìn ba.

Đứa con gái nhìn thẳng người cha. Ông cũng nhìn lại không trốn tránh.Giọnh Hương rành rọt:

-Hồi đó ba có cho tụi con nói đâu?Cả mẹ nữa.Chưa nói ba đã chửi tùm lum-nó nuốt nước miếng như chợt thấy khô cổ-má khóc với tụi con hòai…má nói ba cứ cờ bạc rượu chè gia đình ngóc lên hổng nổi…

Ông đưa tay như ngăn không cho con nói.Lần nầy những giọt nước mắt tự do lăn xuống gương mặt phong trần.Ông gật gù nhưng không nói tiếng nào.Hương cũng khóc.Nó thật sự xúc động trước sự ân hận muộn màng của cha.Nó biết ông rất yêu mẹ.Những thói hư tật xấu của ông không phải là phản bội mẹ,mà là giết chết tình yêu của bà.Hương đã 16 tuổi.Nó chưa hiểu nhiều nhưng cũng đã biết phán đóan phần nào về cuộc sống.Trong ký ức của đứa con gái,ba mẹ nó đã có những ngày hạnh phúc,căn nhà nhỏ vang lên những tiếng cười của đôi vợ chồng trẻ,tiếng ríu rít của hai đứa con…thế rồi…

-Hương à.

-Dạ.

-Tìm em về đi con,tối rồi.Nó ăn cơm chưa ?

-Dạ rồi.Để con kêu nó.

-À…khoan…

Hương dừng lại.

-Mai con nghỉ học nghen.

(Trời!Nó đã nghỉ từ hôm mẹ đi,không thì ai lo chuyện nhà.Cả chuỵên nầy ông cũng không biết).

Ba nó ngừng ,như để nói một điều khó nói :

-Hai đứa đi với ba,qua xin lỗi ông bà ngọai.Từ nay ba sẽ sống vì các con…sẽ sống cho ra một con người.

(Ba ơi!Ứơc gì ba nghĩ được điều nầy sớm hơn!Ứớc gì mẹ nghe được những gì nãy giờ ba nói…Tại sao bây giờ ba mới nghĩ một con người phải sống cho ra người…có muộn lắm không ba ?)

Hương kêu thầm trong trí.Nó bỗng thấy thương ba lạ lùng.Có lẽ lúc nào nó cũng thương ông như vậy,chỉ không nghĩ đến thôi.Nó thấy cha mình bỗng chốc già đi…Cũng có thể nó chưa bao giờ dám nhìn lâu,nhìn kỹ ông…Từ khi cha mẹ bất hòa,nó không còn nghĩ ông là chỗ dựa tinh thần bởi những hành động hủy họai gia đình của ông.Nhưng bây giờ…có phải mẹ nó cũng chỉ mong ông như vậy không?Tội nghiệp mẹ.Hương thật sự không biết mẹ ở đâu,nhưng nó biết chắc mẹ không bao giờ quên chị em nó.Không bao giờ.Và cả ba nó nữa cũng nên.


*******     *******

Hai cha con ngồi bên mâm cơm.Ngòai tô canh chua còn thêm đĩa bông cãi xào với tôm tươi ông vẫn thích.Hương gắpthức ăn cho cha.Cánh tay băng bột của ông di chuyển một cách khó khăn.Tai nạn đã khiến ông không chạy xe được và cuộc sống của mấy cha con đã khó khăn càng thêm khốn đốn.

-Ba ăn đi.

Ông nhìn con:

-Bé Hà đâu?

-Nó ăn xong đi chơi rồi ba.Con cũng ăn rồi,phần ba đó.

Ông nhai một miếng,lại ngừng:

-Thúc ăn con nấu à?

Hương ngớ ra,chưa kịp trả lời.Ông hỏi dồn:

-Mẹ con về phải không ? Mẹ đâu ?

Con bé lắc đầu lia lịa:

-Đâu có,ba.Con nấu mà.Hồi đó mẹ dạy…

Người cha thở dài,lẩm bẩm một mình :

-Bả không về…không bao giờ…

Ông và thêm miếng cơm rồi buông đũa.Hương nhìn cha ái ngại.Nó muốn nói với ông điều bí mật đã làm nó vui suốt ngày nay nhưng lại thôi.Mẹ đã dặn không được nói mẹ về nấu ăn,cho tiền: “Để thêm ít ngày cho ổng “thấm”,mai mốt gia đình mới yên.Ổng biết mẹ lo,ỷ lại,chứng nào tật nấy uổng công mẹ đi cả tháng trời”.Mẹ âu yếm vuốt tóc từng đứa con,săm soi từng móng tay bé Hà,rầy Hương không chăm sóc em…Giọng mẹ buồn buồn nhưng Hương  nghe ấm áp lạ thường.Hơn bao giờ hết nó thấm thía sự thiếu vắng mẹ.Sự trống rỗng không có gì bù đắp được.Một tháng xa nhà,mẹ đã làm việc tận lực để có tiền trả một món nợ bài bạc của ba.Hai mẹ con nói chuyện quên thời gian,đến khi nghe tiếng ba về mẹ mới vội đi cửa sau băng nhà hàng xóm để ra đường.

Tiếng bé Hà vang lên từ máy karaoke hàng xóm “Mẹ đi vắng…mẹ đi vắng…con sang chơi nhà bạn í a…con cầm cây đàn con hát.Con cầm cây đàn con hát…hát cho mẹ về với con…Hát cho mẹ về với con…”

Người cha lắng nghe,gật gù.Mắt ông dừng ở một khỏang không nào đó.Hương lặng lẽ quan sát cha.Ngày trước ông bỏ ngòai tai tất cả những lời van vĩ,khóc lóc của vợ con.Bây giờ,lời ca thơ ngây của đứa con gái nhỏ cũng làm ông phải suy nghĩ...            

 Lý Thụy Ý
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.