Loay hoay mãi , Mỵ cũng không thóat khỏi những ý nghĩ bực tức điên cuồng vây lấy cô từ chiều đến giờ.Tất cả chỉ vì giòng chữ của Tòan trong cuốn sổ tay “Khách sạn X.Kiều Lan 15oo.ooo đ.”

Thế là quá rõ.Ghé khách sạn với một em tên Kiều Lan , và đã chi cho “em”1.500.000-Một triệu rưỡi!Hơn nửa tháng lương đưa về cho vợ để chi tiêu trăm thứ trong nhà.Một triệu rưỡi!Chỉ để chomột ả giang hồ.Vậy mà lúc nào cũng than hết tiền,làm ăn kém…Mà cũng đúng thôi,chi như vậy bao nhiêu chẳng hết!

Mỵ nghiến răng ken két.Phen nầy thì hết chối.Hết  có mở miệng là “yêu vợ nhất đời”,là “nhất vợ nhì trời’ nhé .Thử xem Tòan sẽ ăn nói ra sao trước bằng chứng hiển nhiên nầy.

(Và mình sẽ không bao giờ tha thứ)-Mỵ nhủ thầm-không bao giờ.Mình sẽ dẫn bé Như về ngoại.Sẽ kiếm việc làm để sống và nuôi con.,không bao giờ gặp lại con người phản bội-Mỵ lại nghiến răng cho khỏi bật khóc.Hừ !Đàn ông là vậy.Tất cả bọn họ.Vậy mà lâu nay cô hết lòng tin chồng,nhìn những cặp vợ chồng khác,Mỵ tự thấy mình hạnh phúc.Bây giờ thì hết!Hết thật rồi!Chẳng những ngọai tình , Tòan còn đem tiền cho gái!Mà có gã đàn ông nào ngoại tình lại không đem tiền cho gái!?

Mỵ cố kiếm một việc gì làm để trấn tỉnh.Cô muốn giữ vẻ thản nhiên khi chồng đi làm về.Cô muốn nhìn thấy sự dối trá của con người bạc bẽo trước khi “dí bằng chứng” vào mũi hắn.Chắc gương mặt Tòan lúc đó sẽ rất buồn cười.Một con người lúc nào cũng lên mặt thủy chung mà lị!Mỵ bỗng dưng muốn khóc.Tại sao vậy nhỉ?Cô đã lầm lỗi gì để Tòan phải chán nên ngọai tình? Mỵ xét lại mình và thấy cô đã hết lòng vun vén mái ấm gia đình , lo cho chồng con tận tụy và cả nhan sắc cô cũng chưa tàn phai.Đàn bà ba mươi là trái cây chín muồi,ngọt lịm.Bạn bè Mỵ nhiều đứa hơn tuổi Mỵ vẫn còn phòng không chiếc bóng.Mỵ cũng không phải là người đàn bà buông thùa,cô chăm lo nhan sắc một cách vừa phải , đủ để có thì giờ chăm lo gia đình. Bạn bè Tòan , nhiều người khen Mỵ và ao ước có được một gia đình hạnh phúc như Tòan.

Hừ! Hạnh phúc! Tình yêu! Giả dối! Chỉ tòan những lời nói đầu môi.Tội nghiệp Mỵ đã đặt niềm tin tuyệt đối vào chồng.Gần một năm yêu nhau , bảy năm đầu ấp tay gối , Mỵ bằng lòng và đôi khi hãnh diện về những gì mình được hưởng…cho đến sáng nay. Bỗng dưng Mỵ nguyền rủa cuốn sổ tay quái ác, nguyền rủa cả sự tò mò của mình để bây giờ đánh mất cả tin yêu. Giá cô đừng lấy đồ đi giặt? Giá cuốn sổ tay đừng rơi ra trên bàn? Mỵ lắc đầu như rũ bớt những ý nghĩ rối rắm. Dù sao cũng phải biết …còn hơn bị lừa dối mãi…

Chuông đồng hồ gõ chậm rãi năm tiếng, Mỵ vẫn nhìn lên đồng hồ. Tòan sắp về. Mỵ tự nhủ mình sẽ trấn tỉnh. Phải thật tỉnh táo. Để xem Tòan đóng kịch đến đâu và cô sẽ lột mặt nạ chưa muộn. Mỵ nhìn vào gương ; trông hốc hác quá. Nàng chải qua mái tóc, liếm môi cho bớt khô và đưa tay vuốt ngực cho trôi cơn tức nghẹn.

Mỵ làm cơm,dọn cơm,trả lời các câu bông đùa của chồng bằng vẻ lạnh lùng vừa phải. Tòan thản nhiên như không có gì xảy ra, anh vừa ăn vừa khen món mì xào vừa miệng mà không nhận ra cái bĩu môi của vợ. Tối Mỵ kêu nhức đầu, không coi tivi, Tòan sốt sắng chăm sóc Mỵ. Anh đặt tay lên trán vợ,gật gù:

-Em sốt đấy,uống thuốc chưa?

Không đợi Mỵ trả lời Tòan đi lấy thuốc,lấy nước ép vợ uống.Mỵ cầm ly nước,nhìn chồng:

-Anh thương em lắm hả?-Mỵ cố giữ cho giọng mình khỏi run trước con người phản bội đang đóng kịch-

Giọng Tòan vẫn âu yếm như bao giờ:

-Điều đó được chứng minh bảy năm rồi em.

Mỵ hơi gằn giọng:

-Nhưng sau đó thì sao?

-Vẫn thế-Tòan cười-Còn hơn nữa đấy.Vì vợ anh ngày càng…nấu ăn ngon.

-Em muốn tin quá.

Mỵ đã nói thật. Cô rất muốn tin. Vì đó là điều hạnh phúc nhất. Tiếc là cô không thể nào còn tin chồng được nữa.

Mỵ đang bứt rứt tìm cách tra vấn thì Tòan nói:

-Trưa mai em đừng chờ cơm nghe.Anh đi Biên hòa.

Mỵ giật thót mình,tim như có ai bóp chặt lại.Biên Hòa? Địa chỉ khách sạn X…Kiều Lan…Trong đầu cô bỗng hình thành một kế họach khác. Mỵ thôi không tra vấn chồng. Cô kêu mệt đi ngủ sớm, chủ ý tránh sự chung đụng với chồng đêm nay. Nhưng khi Tòan âu yếm kéo mền đắp cho vợ rồi nằm xuống bên cạnh, Mỵ lại thấy ấm ức (đúng là “để dành”gặp …con qủy cái kia ngày mai-Mỵ cay đắng nghĩ-muốn trào nước mắt). Đêm qua đi thật nặng nề. Gần sáng Mỵ mới thiếp đi trong mỏi mệt .

Tòan đi chừng nửa tiếng, Mỵ lấy honda đi theo. Cô đã biết cái đích. Con dường Sài gòn-Biên hòa hôm nay bỗng xa lạ đối với Mỵ. Nó mang một vẻ đồng lõa tôi lỗi. Và Mỵ , lúc thì mong đến thật nhanh,  lúc lại sợ chính sự thật đó!

Mỵ tửơng tượng đến gương mặt Tòan,khi thấy cô xuất hiện tại trận. Cả con “qủy cái”kia, không biết cô ta ra sao nhỉ? Chắc là trẻ và đẹp. Tất nhiên phải như vậy rồi. Tòan không phải lọai đàn ông háo sắc, mà phản bội vợ con thì chắc ả cũng phải thuộc hàng cao thủ. Hừ. Cao thủ. Thứ giật chồng người! Không biết chồng cô vớt ả ở quán bia ôm nào ra? Hay là gái của khách sạn X…khách sạn nào mà không có gái? Cơn uất ức lại chận ngang ngực khiến Mỵ cảm thấy khó thở. Cô hít một hơi dài- Một ý nghĩ khác lại đến với Mỵ: mình có mạo hiểm quá không? Đi bắt ghen đơn thân độc mã, lỡ nó có đồng bọn thì sao? Liệu Tòan có bảo vệ nỗi không? à chắc gì anh đã đứng về phe vợ? Đang chết mê chết mệt “con ngựa”ấy , sức mấy dám binh vợ? Mỵ bỗng giận mình- phải chi rũ thêm nhỏ Mai đi- Nhưng cô không muốn cho gia đình biết nỗi bất hạnh của mình. Dù sao,khi sự việc chưa thật sự ngã ngũ Mỵ vẫn muốn giữ danh dự cho chồng.

Chíếc xe lao vun vút.Quẹo vào thành phố Biên Hòa, Mỵ cho xe chậm lại Cô suy tính nếu giáp mặt tình địch mình sẽ nói sao đây? Không được tỏ ra hèn yếu,khóc lóc . Lại càng không nên đanh đá- phải tỏ ra mình trí thức, hơn hẳn ả giang hồ kia trước mặt Tòan mới được.Mỵ duyệt lại trong đầu những cảnh đánh ghen đã đọc được trong báo hay trên phim ảnh , tiểu thuyết , hoặc đã nghe kể lại, nhưng thấy cách nào cũng không ổn. Mỵ cũng đã nghĩ đến acid nhưng xua ngay ý nghĩ ấy…Điều Mỵ lo nhất là lúc đối mặt chồng và tình địch, chưa nói được gì cô đã…xỉu thì hỏng bét. Mỵ mong trái tim yếu đuối tội nghiệp của mình dũng cảm đúng lúc.

Thật ra,đã có lúc Mỵ định quay về Sài gòn, chờ Tòan về “làm một trận” rồi đường ai nấy đi,như vậy…đỡ nguy hiểm hơn. Nhưng rồi hình ảnh chồng và Kiều Lan quấn quít tình tứ khiến cơn ghen nổi lên, Mỵ quên cả sợ, nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh tới mục tiêu.

Khách sạn X đây rồi.Mỵ dắt xe vào sân khóa cổ cẩn thận. Những động tác của cô rất chậm và hai chân Mỵ đang run lên chỉ muốn quị xuống. Cô đưa tay chận ngực nén cơn ghen hờn đang cuộn lên. Hít một hơi dài trấn tỉnh, Mỵ đi về phía đại sảnh.

Mỵ hỏi tên Tòan.Cô nhân viên tiếp tân tra sổ rồi lắc đầu:

-Ông Lâm  Khắc Tòan không có mướn phòng,thưa bà.

-Lạ nhỉ.Anh ấy nói sẽ ghé đây mà.

Vừa lúc đó một người đàn ông mập mạp ,đeo kính cận gọng vàng đi tới.Cô tiếp tân bảo Mỵ:

-Bà đợi tôi hỏi ông quản lý.Tôi mới đổi ca nên không rõ lắm.

Nghe hỏi,viên quản lý khách sạn nhìn Mỵ tò mò:

-Xin lỗi…bà là gì của ông Tòan ạ.

Mỵ nói dối:

-Tôi là …em vợ ảnh .Hôm qua chị tôi nói sẽ gởi vải cho tôi,sẳn anh Tòan có việc lên Biên Hòa nên bảo tôi tới lấy.

Mỵ thở phào,không ngờ mình nói dối trơn tru như vậy.Viên quản lý gật đầu:

-Đúng ra là trưa nay ông Tòan ở đây.Ổng đã gọi điện dăn Kiều Lan…
Nghe hai chữ Kiều Lan,Mỵ thấy ù tai,hoa mắt,nhưng cũng đủ bình tỉnh để hỏi vội :

-Ông  nói Kiều Lan…

Viên quản lý cười vui vẻ:

-Không phải “em” đâu.Đó là tên phòng số $ của khách sạn chúng tôi.

Mỵ lặp lại:

-Tên phòng??..Kỳ vậy…

-Vâng,khách sạn chúng tôi không dùng số mà đặt cho mỗi phòng một cái tên rất đẹp,như phòng số 1 là Xuân Phương, phòng số 2 là Ánh Hồng…Vậy mà khách thích lắm. Ông Tòan là khách quen của chúng tôi, lần nào lên làm việc với mấy cơ quan trong tỉnh, ông cũng ghé đây và chọn Kiều Lan để nghỉ trưa.-

Ông ta ngừng như nghĩ ra một điều gì đó,rồi reo lên :

-Tôi nhớ rồi.Sáng nay ông Tòan có lên , nhưng nói bà xã ở nhà bị bệnh sao đó nên cố thu xếp cho xong việc trên nầy để về Sài gòn-Gớm,cái ông thương vợ đáo để.Cô biết không,mới hôm kia,ổng chiêu đãi mấy người bạn ở đây,mấy ông kia kêu em út nhưng ông Tòan nhất định không.Nói thiệt ít có ông nào như vậy.Chị cô có phước lắm đó.

Viên quản lý nói đến đâu,Mỵ cảm thấy nhẹ nhõm tới đó.Cuối cùng thì hai chân cô như muốn nhấc khỏi mặt đất .Nhưng vẫn còn một thắc mắc nhỏ -Mỵ hỏi như vô tình:-Chắc mỗi lần tiệc tùng tốn kém lắm ông nhỉ?

-Nhiêu đâu cô.Mấy ổng vô áp – phe lấy lại mấy hồi.Bữa nhậu nhằm nhò gì.Hôm kia…hình như một triệu rưỡi  ,tôi nhớ mà…

Viên quản lý lùn tịt ục ịch bỗng trở nên dễ thương vô cùng trước mắt Mỵ. Ông ta vừa cho cô một liều thuốc hồi sinh tuyệt vời.Mỵ nói lời cảm ơn với ý nghĩ chân thật nhất. Cô rời khách sạn với đôi chân mọc cánh.

Mỵ về đến nhà gần một giờ trưa.Tòan đang đi tới đi lui với vẻ lo lắng. Thấy vợ Tòan mừng ra mặt:

-Em bệnh mà đi đâu vậy? Mặt đỏ như gấc kìa …Có sao không, Mỵ?

Mỵ nhìn chồng âu yếm.Sự hãnh diện lại trở về trong cô.Hạnh phúc vẫn rất tròn.Sau mỗi thử thách bề dày giá trị của tình yêu lại tăng thêm.Mỵ muốn nói với chồng: “Em vừa đi thăm Kiều Lan”nhưng cô ngừng kịp.Không nên để đàn ông thấy mình biết họ chung thủy.Cũng không thể để họ biết mình quá ghen tuông.Cả hai đều bất lợi.Tình yêu là một món ăn chỉ ngon khi nêm nhiều gia vị,vừa mặn,vừa cay,cả chua lẫn ngọt.Mỵ chợt nhớ một câu danh ngôn tình yêu: “ một chút nghi ngờ làm đẹp tình yêu-nhưng nghi ngờ nhiều quá sẽ đánh mất nó”.Dù sao cũng không nên chủ quan.Biết đâu một lúc nào đó sẽ không có một Kiều Lan bằng xương bằng thịt - Ừ-Biết đâu?!...


 Lý Thuỵ Ý



Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.