- Đăng ngày 26 Tháng 5 2010
- Lượt xem: 2043
Gió làm giật mình, gió đánh thức nỗi buồn trong đêm vắng, gió làm đêm mất ngủ... chợt nhớ đến cây bông sứ đặt trước nhà đang trổ đầy nụ trên cành, lo lắng không biết có còn hay đã đổ gẩy theo cơn gió... Chạy vội ra phòng khách đứng nhìn qua cửa kiếng... may quá, cây bông sứ vẫn còn nguyên, vẫn có đó, vẫn không xê dịch. Cây bông sứ, cây bông kỷ niệm của những năm trước được mang về từ nơi xa... cây bông sứ vẫn còn như nỗi buồn cứ còn đó trong tim, vẫn trĩu nặng trên vai như không hề vơi nhẹ....
Phải chi cơn gió đêm qua thổi tốc nỗi buồn cố hữu bay đến một nơi nào đó thật là xa cho nỗi buồn không tìm thấy đường về hay lạc mất đường về thì hay biết mấy!...
Bên ngoài tối nay cũng lại đang có gió, gió thổi bay màn cửa, gió lành lạnh đi về giữa một tối đang vào hạ, của những ngày cuối tháng 5...
Nguyễn Thị Tê Hát