Tháng 3 năm 2012 chúng tôi 26 người Việt du lịch dài ngày bốn nước vùng Trung Mỹ là El Salvador, Honduras, Guatemala và Panamá.  Trước khi đi, anh trưởng đoàn dặn dò từng li từng tí bằng giấy mực.  Nào là túi tiền, như thường lệ, phải để ở túi áo trong trước ngực, mua phải biết mặc cả vân vân.  Lần nầy anh dặn thêm: tránh chụp hình trẻ em vì vài chuyến đi trước có du khách bị làm khó dễ khi chụp hình trẻ em.  Tôi buồn khi đọc lời dặn dò nầy vì tôi mê nhiếp ảnh và lại thích chụp người già và trẻ em.

Ngày 4 tháng 3, chúng tôi rời Antigua đi Chichicastenango, thị trấn chính của vùng cao nguyên Kiche-Maya, thuộc Guatemala.  Trên xe bus, chúng tôi được cho biết đoàn sẽ tham dự chợ phiên Chichi, chợ phiên lớn nhất vùng Trung Mỹ, tổ chức 2 lần mỗi tuần.   Tôi thấy vui khi nghĩ chợ phiên Trung Mỹ thì đầy màu sắc và có lắm thứ hay lạ để thu hình vào máy.  

Chợ phiên thật đông người, đi phải chen lấn.  Ngay bên chợ là một ngôi nhà thờ cổ mà tôi đã thấy được hình một họa sĩ vẽ phiên chợ Chichi trong đó người mua kẻ bán tràn lên đến chân nhà thờ.  Hầu hết người trong đoàn chúng tôi vừa mua sắm vừa bấm máy.  Tôi chụp được khá nhiều hình sinh hoạt của chợ và những gian hàng đầy màu sắc sặc sỡ.   Khi leo lên nền nhà thờ nhìn xuống đám đông tôi chợt phát hiện một bà mẹ trẻ bán hoa mang đứa con nhỏ trên lưng.  Em bé em trai khoảng dưới một tuổi, hai má bầu bĩnh, thỉnh thoảng nhìn cảnh chợ trời cười thật dễ thương.   Tôi đưa máy lên ngắm hai mẹ con phụ nữ bán hoa, chờ một góc cạnh thuận tiện của bà mẹ và nụ cười của em bé.  Tôi zoom máy và chờ.  Em bé không cười nữa.  Bà mẹ loay hoay bán hoa, đối đáp với người mua.  Vợ tôi lại gần thấy tôi ghìm máy thật lâu trên mũi mà không chụp.  Nàng nhìn xuống chợ tìm cái mục tiêu mà tôi đang theo dõi.  Nàng biết tôi đang zoom vào hai mẹ con bà bán hoa.  Nàng nhắc nhỏ, “Tránh chụp con nít nghe anh!”  Tôi không trả lời vì chưa biết phải trả lời nàng sao.  Thấy tôi làm thinh nàng nhắc lại, “Đừng chụp con nít nghe anh!” Lần nầy tôi tìm được câu trả lời, “Anh chụp đám đông đó em!”  Quả thật ống kính của tôi sẽ thâu hình một đám đông dưới chợ trong đó có hai mẹ con bà bán hoa lọt vào giữa.  Tôi có dự định khi về nhà tôi sẽ dùng kỷ thuật photoshop xóa bỏ đám đông mà giữ lại hai mẹ con bà bán hoa.  Vợ tôi bỏ đi vì tin lời tôi.  Tôi tiếp tục ghìm máy chờ nụ cười của em bé.  Bé có vẻ buồn ngủ.  Tôi nói thầm, “ Tặng ông một nụ cười đẹp đi con.  Hai cái má bầu của con giống hai má bầu của cháu ngoại ông quá.  Thương ghê đi.  Cười đi con!”.   May quá, trước khi tôi bỏ cuộc thì một người đàn bà vừa đi ngang hai mẹ con bà bán hoa, nói gì đó và em bé nở một nụ cười thật tươi.  Tôi lập tức bấm máy xong thở ra một hơi dài vì ghìm máy quá lâu trên mũi chờ nụ cười thơ ngây của em bé bị bó chặt trên lưng mẹ.
 
alt

Nhìn lại vừa hình mới chụp tôi bằng lòng nói thầm, “Cảm ơn con đã tặng ông một nụ cười thật đẹp”.  Đêm đó tôi buồn ngủ nhưng cũng gắng nặn óc làm mấy câu thơ về nụ cười của em bé.  Bài thơ chưa xong thì tôi đã ngáy sau một ngày đội nắng đi chợ trời săn hình.

NỤ CƯỜI TRẺ THƠ

Mẹ bán hoa tươi ngoài chợ trời
Con ôm lưng mẹ cười với đời
Mỗi bó hoa rừng một bình sữa
Người qua kẻ lại yêu nụ cười

Nắng nhiệt đới sưởi hồng má phính
Mưa ngày hè ướt mái tóc non
Nâng niu con mẹ cõng trên lưng
Công ơn mẹ bao giờ con trả?

Nguyễn Trác Hiếu
Chichi Flea Market, Chichicastenango, Guatemala, Sunday March 4, 2012

Tôi gởi năm bảy tấm ảnh cho Ban Tổ Chức Triễn Lãm Ảnh Mỹ Thuật ngày Hội Ngộ quân Y QLVNCH vào tháng 4 năm nay và hai tấm Panamá City và Nụ Cười Trẻ Thơ của tôi được chọn để triển lãm.  Âu cũng là góp phần với bạn bè năm châu yêu nghệ thuật nhiếp ảnh.  

 Nguyễn Trác Hiếu

Orlando, ngày 20 tháng 3 năm 2012
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.