- Đăng ngày 07 Tháng 4 2012
- Lượt xem: 1838

Cho dẫu tuổi tác tôi chưa đến mức “thất thập cổ lai hy” như một số người vẫn thường tự hào đi nữa thì cái hạn mức mà bài hát “em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời. . .” thì tôi cũng đã đạt đến ngưỡng. Tuy nhiên so với một số người cùng lứa tuổi thì có lẽ sự khôn ngoan và kinh nghiệm sống của tôi chẳng đáng là bao.
Nhất là khi so sánh với cánh mày râu thì có lẽ chúng tôi còn kém xa. Nhớ ngày xưa còn bé, người ta thường bảo con gái khôn hơn con trai, già dặn hơn con trai, thế nên chúng tôi ít thích quen với các anh bạn cùng lớp hoặc sàn sàn tuổi với mình , vì cứ cảm tưởng như đó là các câu em trai hay quậy phá của mình ở nhà. . .
Thế nhưng theo năm tháng thì cuộc sống lại chứng minh cho tôi thấy điều ngược lại, đến một lúc nào đó thì phụ nữ chúng tôi lại khờ khạo và trẻ con gấp trăm lần ấy chứ, bằng chứng là mấy cậu em trai ở nhà tôi khi có vợ thì chững chạc hẳn ra, và cả mấy cậu bạn cùng lớp ngày xưa mình cứ chê là “ nhi đồng ‘ cũng dường như khôn ngoan và kinh nghiệm cuộc đời gấp trăm lần mình, khi gặp lại có khi mấy “ nhi đồng “ đó còn cười vào mũi mà gọi mình là “ nhóc “ thế mới chết chứ
Tuy rằng kinh nghiệm sống chẳng là bao nhưng tôi lại hay có những lúc buồn nhớ vu vơ và chán nản với cuộc sống nên tôi thường hay nhìn lại và suy nghĩ linh tinh về những biến cố, những con người mà cuộc đời đã mang đến cho mình
Nhiều khi tôi thấy thấp thóang đâu đó một bàn tay huyền nhiệm đã dẫn dắt hay xô đẩy cuộc đời mình, có những con người không bao giờ mình có thể ngờ đến là một ngày nào đó lại trở thành người chung chăn gối, một con người lạ lẫm , một con người ngay từ ban đầu đã không để lại cho mình một chút ấn tượng nào trong đầu. . . Ngược lại có những người mình tưởng rằng sẽ mãi mãi yêu thương và trở thành một nửa của mình cho đến tận hơi thở cuối, thì bỗng một ngày chia xa vĩnh viễn, chẳng vì đâu khiến mình không sao hiểu nổi, không sao giải thích nổi,
Nhưng cũng nhiều lúc tôi thấy những sai lầm trong cuộc đờì mình là do chính mình tạo ra, đôi khi quá đau khổ vì những sai lầm đó, chẳng biết phải làm sao người ta thường đổ thừa cho số mệnh, để may ra có nhẹ lòng chút nào chăng…..
Cũng vậy, có những mối quan hệ mà như một bài hát của TCS “ Tiến thoái lưỡng nan, đi về lận đận, ngày xưa lận đận……..tiến thoái lưỡng nan …….. ngày nay lận đận, không biết về đâu ?
Nếu tôi còn trẻ thì chắc mọi chuyện đơn giản hơn nhiều, bởi vì người trẻ luôn hướng về tương lai với những dự định cuộc đời xanh ngan ngát, còn những người ở lứa tuổi chúng tôi và nhất là đã có những điều không trọn vẹn trong cuộc sống thì khi nào bắt đầu một mối quan hệ có vẻ như sẽ có những tiến triển mật thiết hơn trong tuơng lai chắc chắn rằng không ai là không có ít nhiều nghĩ ngợi. . . . Thế nên nhiều khi thấy thật “ lưỡng nan…tiến thoái”
Ngày Valentine năm nay rơi vào ngày thứ hai đầu tuần và cũng là ngày sinh viên bắt đầu trở lại trường sau những ngày về quê ăn tết. Không khí tết như vẫn vương đâu đó trên những khuôn mặt trẻ, còn đang mệt mỏi vì ngồi xe, tàu nhiều tiếng đồng hồ, nhưng sự háo hức hân hoan vẫn như một căn bênh dễ lây lan, khiến cả lớp nôn nao như đang đợi chờ điều gì đó….
Anh chàng lớp trưởng giấu một sô chứa những cánh hồng đỏ thắm ở chiếc bàn cuối lớp để chút nữa các chàng sẽ tặng các bạn nữ trong lớp, chúng cũng có một bó hoa to đùng, mà tôi biết chắc thế nào chút nữa bọn nó cũng đem lên tặng tôi và mè nheo xin kể chuyện này kia và văn nghệ . Đúng như tôi nghĩ, chưa gì đã có đứa nói
• Cô, nghỉ nha cô, mới tết vô mà
Tôi giả vờ nghiêm mặt nói
• Nghỉ tết đã rồi, bữa nay học cho tốt để còn lo học phần hai…….chưa kịp nói hết câu, cả lớp đã nhao nhao như bầy ong vỡ tổ
• Nghỉ đi cô, bữa nay Valentine mà cô
• Valentine cái gì, thi cử tới nơi rồi, trong tết thi rớt cả đám, giờ thi lại mà không lo, ở đó…..
• Ở đó sao cô, nghỉ đại đi cô, mình hát hò cho vui, cô kể chuyện Valentine nghe đi cô…..
Thôi thì cả bảy chục cái miệng ồn ào phát biểu, tôi biết là mình sẽ phải chìu tụi nhóc này thôi, nhưng dù sao cũng giả bộ la một chút cho tụi nó bớt lờn mặt, chớ đầu năm và cả Valentine nữa, ngày của Yêu Thương mà ai nỡ . .. Thật ra thì tôi cũng đang muốn kể cho tụi học trò của mình biết về ngày Valentine cũng như ý nghĩa của nó
Lần đâu tiên tôi được nghe biết về ngày Valentine là năm hoc lớp đệ ngũ, trường Trinh Vương, lúc đó soeur Modestine dạy chúng tôi môn tiếng Anh, cùng dạy với Soeur là thày Robert Lessila ( là một thày giáo bị động viên đi lính sang VN, thày được biệt phái dạy học ở trường chúng tôi, tôi là người có bổn phận và được miễn ngủ trưa những buổi nào thày ở lại dạy lớp chiều để nói chuyện với thày, vì tôi ở nội trú và là đứa điếc không sợ súng, nói tiếng anh mà không sợ sai hay đúng, cũng chẳng sợ thày có hiểu hay không, tôi còn nhớ những dòng lưu bút thày viết cho tôi trước khi về Mỹ rằng thày sẽ không bao giờ quên lớp chúng tôi và không bao giờ quên khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười hạnh phúc trên môi tôi, thày mong sẽ có ngày gặp được tôi ở một trường đại học trên đất Mỹ . ….
.Ngày đó soeur Modestine gọi ngày Valentine là ngày của tình thương, ngày để những người con, những người yêu thương mua hoa tặng nhau, có lẽ Soeur là bậc tu trì nên ngại nói chữ “Yêu” chăng, ngày nay, sau nhiều năm hội nhập văn hóa, người VN, dù có nhiều người cơm chưa no, áo chưa ấm nhưng vẫn “gào “ Valentine dù chẳng rõ nguồn gốc, nguyên nhân…. Các cửa hàng bán hoa và chocolate vào những ngày nay đắt như tôm tươi….và người ta gọi đó là ngày lễ tình nhân
Nói đến chocolate và valentine, tôi lại chợt nhớ đến một câu chuyện hiểu lầm của sinh viên trường mình mà giá không có ngày Valentine năm đó tôi chắc vẫn không biết là mình bị hiểu lầm như thế nào.
Chả là trường tôi dạy là một ngôi trường quân đội, tổ trưởng bộ môn là một trung tá người Huế, khá là chubby và da đen, đầu bạc, thày ta kém tôi đến 7 tuổi, chính vì sự chênh lệch tuổi tác này nên tôi rất tự nhiên coi thày như một người em trai, tôi thì thấp bé nên mỗi khi nói chuyện hay đi từ khoa xuống nhà ăn trong mỗi dịp tiệc tùng, qua những bậc cầu thang thày thường nắm tay vì sợ tôi ngã, tôi và thày dạy chung một lớp ( chia thành hai ca trước sau, dạo đó ba thày đau nặng nên thày thường hay về Huế, và nhờ tôi dạy thay) không hiểu sinh viên hỏi han ở đâu mà nói thày là phu quân của tôi
Hôm đó cũng là ngày Valentine, học trò sau khi đòi kể chuyện, bỗng dưng nói
• Cô, em thấy thày mua nhiều chocolate lắm
• Thày nào
• Thày Văn Anh đó, thày mua cho cô đó, tôi cười vì tưởng chúng trêu mình nên nói
• Trời đất, ổng mua cho tôi làm gì, mua cho bồ nhí của ổng thì có
• Cô nói giỡn, thày mà dám mua cho ai ngoài cô ra
• Sao không dám, mắc gì tới tôi đâu, ổng mua cho vợ ổng, cho bồ nhí của ổng, can dự gì đến tôi, mấy người nói nhảm không , lo mà học đi, lúc đó chúng nó mới ồ lên
• Ủa thày là ông xã của cô mà
• Trời đất ! ai nói với mấy người kiểu đó hả ?, ổng nhỏ hơn tui gần cả chục tuổi, mấy người mắt mũi có bị sao không vậy ?
• Thôi đi, cô giấu làm gì, tụi em biết mà…. Thày nhỏ hơn cô sao đầu bạc trắng vậy
• Biết cái gì ? bạc thì đi mà hỏi ổng tại sao ? Chắc tại ổng nhớ nhiều thứ nên đầu bạc ( nhớ em mấy thưở bạc đầu mà)
• Vậy mà từ đâu năm tới giờ tụi em cứ tưởng thày là ông xã của cô
• Tưởng cái kiểu dễ cháy nhà quá
• Ủa chứ ông xã cô làm gì ? thày có dạy trường này không cô
• Ông xã tui đi buôn muối rồi
• Thiệt hả cô, sao thày chết vậy cô, chết lâu chưa cô
• Lâu rồi, xe cán chết
• Thiệt không cô
• Không tin thì đừng có hỏi, hỏi thì đừng có gặng lại thiệt không cô làm gì
Sau khi kể cho lớp nghe về nguồn gốc ngày Valentine, tôi nói kể cho học sinh của mình biết về cách tỏ tình nhân ngày Valentine
• Nếu bạn yêu thích một ai đó và muốn tỏ tình nhưng còn e ngại thì nhân dịp Valentine sẽ mua một hộp chocolate, một tấm thiệp và ghi vào đó câu:”Will You Be My Valentine,” đến trước nhà nàng, để trước cổng, bấm chuông và để nàng ra nhận, trong tấm thiệp không ghi tên, cứ để nàng đóan xem là ai
• Nàng của tụi em ở phòng trọ, tụi nó ở chung , lỡ nó lấy lộn sao
• Dốt quá, thì dĩ nhiên phải viết tên người nhận chứ
• Để trước cổng lỡ nàng không ra đứa nào đi ngang nó thấy chocolate lấy mất thì sao
• Núp chỗ nào đó, canh me khi nào có người trong nhà ra lấy thì hãy đi, có thế mà không biết thì làm sao biết yêu
• Lỡ có con chó nào đi ngang qua gặm mất, hay nó ngếch chân lên thì sao cô
• Mấy người nói chuyện khùng không à, làm sao thì mấy người tự biết, nói chuyện một lúc là nói nhảm
• Cô ơi, không viết tên mình làm sao nàng biết, lỡ tưởng của thằng khác thì uổng công mình
• Thì nàng đóan và thắc mắc thế mới thú vị chứ, còn yêu mà sợ tốn kém thế thì đừng yêu
• Hơi bị “lõang mọang” nghe cô, thời đại này ai còn yêu kiểu cổ điển đó nữa, cứ lên mạng chat một phát là xong ngay
• Thì tôi chỉ kể chuyện theo truyền thống, còn mấy người yêu kiểu thời đại này ai mà theo kịp, yêu chớp nhóang, cưới nhau sau 30 giây và li dị chỉ sau 5 giây chứ gì
• Cô nói quá đáng
• Chứ còn gì, tui nói không có sai đâu, hãy đợi đấy
• Ủa cô, hồi đó có ai tặng cô tấm thiệp với hàng chữ “ Will You be my Valentine” không ?
• Cả khối
• Ý ẹ ! cô tự tin quá nhe
• Chứ siu, giờ tui già rồi chớ hồi đó có cả khối chàng ca bài “Em tan trường về , anh theo nàng về ….” Chớ bộ
• Hồi đó chắc cô đẹp gái lắm hả cô
• Không, tui xí òm à
• Vậy sao có người theo
• Tại tui có dziên, mấy người không biết sao
• Không có đâu,em thấy giờ cô cũng còn đẹp gái
• Xí, cho mấy người nói lại đó, gái gì ở đây, gái… bà nội hay bà ngoại…
Và thế là cả thày trò cùng nhau cười ngặt nghẽo, cùng lúc đó chuông reo hết tiết, bọn chúng chạy lên tặng hoa cho tôi và cho nhau, lũ ong lại ồn ào vỡ tổ,. Bỗng dưng tôi chợt nhớ tới anh, không biết hôm nay anh sẽ tăng hoa cho ai, anh có còn chút lãng mạn đó không, anh có viết cho ai câu “ Will You be my Valentine” không, riêng tôi với anh thì chắc là không có và sẽ chẳng bao giờ có vì anh đã nói với tôi
“ Cờ đến tay ai nấy phất, tôi đã đưa tận tay em mà em không chịu phất còn vứt đi, em có nhiều rào cản quá, tội nghiệp em,em hãy cứ sống, và đem luôn cả những rào cản của em về thế giới bên kia, tôi biết em muốn vượt qua ranh giới của chúng mình lắm, tôi biết em muốn ngả vào tôi để tìm sự chở che lắm, nhưng sao em cứ để cho những Barrier nó cản trở em, thôi thì chúng mình cứ vậy theo ý em, mong là em không hối hận vì đã đánh mất tôi”
Em sẽ không bao giờ hối hận vì chọn lựa của mình anh ạ, cho dẫu chọn lựa đó có làm lòng em mang nhiều nuối tiếc , có những điều trong cuộc sống mình ao ước được thế này hay thế khác, có những ao ước đến cháy bỏng tâm can nhưng cũng có những điều mình phải chấp nhận là như thế, vì những hữu hạn và tương đối của cuộc đời, bằng lòng vậy anh nhé.
Trái cấm không bao giờ cắn vẫn là một ước ao bỏng cháy, còn như Adam sẽ bị mắc nghẹn đó anh, chúc anh một Valentine hạnh phúc, dù chỉ một mình hay đang với ai đó không phải là em
Phạm Thiên Thu