- Đăng ngày 25 Tháng 8 2012
- Lượt xem: 2479
Vừa tắm cho cháu ngoại Phúc Thiên ra thì nghe emThư nói có điện thoại của cô Vân, dì khá ngạcnhiên và tự hỏi không biết trang Web của trườngcó chuyện gì, hoặc dì Vân có chuyện gì mà lại gọi vào giờ này, lẽ ra giờ này dì đang ở bệnh viện,nhưng dù có suy đóan chuyện gì chăng nữa dì cũng không thể nào tưởng tượng ra nổi cái tin con đã từ bỏ cuộc đời, bỏ mẹ con, bỏ vợ con và bỏ các dì mà ra đi như thế
Dì Vân vừa gọi xong thì dì Trang cũng gọi và hỏi dì xác nhận lại tin coi có đúng hay không, vì dì không khỏe nên mấy hôm nay không check mail, không biết là dì Loan đã báo tin cho biết là con đã mất vào tối 24/8. Thật lòng mà nói dì quá ư bàng hoàng đến không thể nào nói nên lời, em Thư nghe dì báo là con chết nó cũng la hoảng lên “ Trời đất ơi ! sao vậy, sao anh ấy chết vậy, con chưa biết mặt anh ấy nhưng nghe mẹ nói con cũng thấy tội anh ấy quá, sao anh ấy lại chết khi tuổi đời còn quá trẻ như thế ”
Nguyên thương nhớ !
Mới tháng trước đây dì Trang và dì phone cho nhau cũng có nhắc tới mẹ con và con, dì Trang nói hình như ba con đã bảo lãnh con qua Mỹ, chắc là con cũng sắp đoàn tụ với ba con, nghe vậy dì cũng thấy mừng cho con. Lần trước dì về thăm nhà nhưng không gặp được con vì có quá nhiều chuyện bận rộn, dì tự hẹn với mình là lần này về đám cưới em Ty dì sẽ gặp con và nói chuyện nhiều với con,thế mà Nguyên ơi, chẳng bao giờ còn nữa phải không con.
Sự ra đi đột ngột của con khiến dì vừa nghe tin là bàng hoàng và nhức đầu luôn, dì cũng nhận ra một điều là đừng nên hẹn lại những gì mình có thể làm được ngay ngày hôm nay. Thật lòng mà nói hôm con khai trương nhà hàng, mẹ con có mời dì xuống uống coffee, nhưng dì cứ lần khân mãi nên khi xuống tới nơi thì đã trễ nên dì lại đi về mà không ghé thăm con, tự hẹn với lòng là sẽ gặp con vào tháng 11 tới đây, một cái hẹn không bao giờcòn cơ hội thực hiện được nữa phải không con ???
Nguyên thương nhớ !
Dù chúng ta mới chỉ gặp nhau có một lần nhân dịp tất niên, cùng ăn với nhau một bữa ăn, cùng nhau đi xem một cuốn film ở rạp, nhưng buổi tối đó thật vui và thân tình phải không con, cả hai gia đình chúng ta đi cùng nhau trong một chiếc xe, cả hai gia đình mà có mỗi năm người, hai bà mẹ, hai cậucon trai và một cô con dâu . . .
Nguyên ơi, thật thương cho con và mẹ con, một mẹ một con, chưa có cháu, chưa có gì để lại cho đời ngoài tuổi thơ vắng bóng người cha, ngoài tuổi thơ chỉ có tiếng ầu ơ của mẹ và ngoại
Ngày xưa khi dì còn bé, có lần đến nhà đứa bạn học nghe mẹ nó nằm trên võng ru con bằng câu “ầu ơ, lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuốngtrời hay chăng trời” giọng ru của mẹ nó nghe buồn não nuột, dì lúc đó cũng chẳng hiểu sự ví von đó nên hỏi bà ngoại, khi nghe bà ngoại giải thích dì cứ nghĩ rằng họ hát vậy mà nghe, chứ lá vàng thì phải lìa cành, lá xanh làm sao mà rụng được cũng như người gìa thì phải chết trước chứ làm sao người trẻ chết được, nhưng khi đứa con trai sáu tháng tuổi của dì chết ở bệnh viện nhi đồng 1 thì dì mới thấy hết ý nghĩa của câu ru đó . . .
Và mặc dù sự ra đi nào cũng mang lại buồn phiền tiếc nuối, xót đau cho người ở lại nhưng sự đau xót của dì không thể nào sánh với nỗi đau xé lòng của mẹ con bây giờ, hơn ba chục năm con hiện diện trên cõi đời này, hơn ba chục năm con cùng sẻ chia ngọt bùi của cuộc đời với mẹ, hơn ba chục năm con là người đàn ông duy nhất bên cạnh cuộc đời của mẹ con, hơn ba chục năm mẹ con nhìn vào con để vui sống, Nguyên ơi, vội vàng chi thế con ơi, nắng chưa vội tắt sao con đi rồi ???
Nguyên thương nhớ, có nói gì chăng nữa thì con cũng đi mất rồi, khi dì ngồi viết những giòng chữnày cho con thì dì như đang thấy con cười và nói chuyện với dì, giọng con hiền hòa, khuôn mặt con cũng thật hiền
Dì Trang và dì cùng nói với nhau là con rất dễ thương, em Ty cũng nói với dì rằng anh Nguyên rất tốt và biết điều, tin con ra đi không sao tin được, những người như dì và má con đau đớn bao nhiêu thứ bệnh mà khi nghe nói có chuyện từ bỏ cuộc đời này cũng còn thấy bàng hoàng huống chi là con phải không
Đau xót quá Nguyên ơi !!! con đã ra đi, con bỏ lại mẹ con, bỏ lại SA- Nguyên Sa, tên hai đứa con ghép lại thật đẹp đôi, vậy mà nửa đường đứt gánh. . . con ơi, dì chẳng biết nói gì để an ủi mẹ con và vợ con, thôi thì con ở trên cao nhìn xuống hai người phụ nữ của đời con đang ứa từng dòng lệ xót đau mà cầu xin thượng đế phù hộ cho họ vượt qua nỗi đau xé lòng này nghe con, nhất là mẹ con
Dì cầu cho hương hồn con sớm về hưởng nhanThánh Chúa
Dì Thu
Phạm thiên Thu