Bạn học chung với nhau những năm ở trường phổ thông.
Ra trường, mỗi đứa mỗi phương. Bạn chuyển lên sống với Đà Lạt mộng mơ. Nơi có thung lũng tình yêu nên thơ, lãng mạn, nơi rừng thông reo rì rào nỗi nhớ…  những cô gái Đà Lạt má hây đỏ cười tươi hiền hòa, nơi tiếng rao đậu hũ nóng vang lên khắc khoải trong cái lạnh cao nguyên…

Giữa cái nắng Sài Gòn, nhận thùng quà của bạn, thấy hơi lạnh của Đà Lạt tỏa ra, rất gần, mát rượi …

…Bạn thức dậy từ bốn giờ sáng, đi xe máy lên tận vườn rau, chọn mua cây bắp cải cuộn nhất, bông lơ xanh nhất, những nụ hồng nhung còn đẫm sương đêm (vì mình yêu hoa hồng nhung).

Cải bó xôi, cải xong, hoa Atisô, cà rốt, khoai tây…, mỗi thứ một ít. Loại nào cũng còn nguyên phấn và cành lá xanh bên ngoài. Một gói vuông vắn bạn ủ những trái hồng to, vàng rực, tròn xoe với đất đèn (vì bạn thấy mình lên Đà Lạt lần nào cũng mê mẩn chụp ảnh với những cây hồng sai trĩu quả, nghĩ mình thích ăn hồng).

Bốn trăm cây số, chợt thấy rất gần …

Sâm Hoài Nguyễn

( Cao Bá Tuấn chuyển)
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.