- Đăng ngày 11 Tháng 11 2012
- Lượt xem: 2367
Ba mươi năm bôn ba xứ người, nơi chốn băng giá tuyết lạnh quanh năm, tâm hồn đông cứng bao nỗi nhớ quê hương. Tôi về đây tìm lại ngày xanh đã mất.Tìm lại dấu yêu đã mờ mịt trong bụi bặm cuộc đời. Xác mòn mỏi, hồn mỏi mòn. Tôi tự nhủ thôi đã rồi một kiếp: đầy lo toan trách nhiệm, con cháu cũng thành nhân. Tôi được nghỉ ngơi sau bao năm vùi tuổi thanh xuân gầy hao hụt mất. Còn đấu tranh với cuộc sống, tôi còn quên yêu dấu tôi xưa, quên phố biển hiền hòa, quên quê hương gian lao quằn mình vang tiếng gọi. Giờ thảnh thơi đầu óc cứ mơ mơ màng màng về bãi cát vàng, lọn sóng biển, núi ôm ấp thành phố như mẹ già ôm ấp con thơ.
Tôi đã về tìm lại giấc mơ ngày đầu khôn lớn, tìm lại từng con đường dẩn tôi về ngôi trường Cường Để mến yêu, tìm con đường dẫn vào xóm nhỏ nhà xưa, tìm bạn bè ngày ấy ai còn ai mất? Và người, mối tình đầu ngây thơ trong trắng, người giờ ra sao? Chắc cũng như tôi thôi cũng yên bình bên dòng đời mù mịt bụi mây giăng. Hay còn quần quật mưu sinh trên quê hương còn thiếu thốn này...
Tôi tự hỏi để rồi không trả lời được. Chỉ chiều nay bên bờ cát nhìn núi Ghềnh Ráng lấp loáng bóng nắng vàng như tơ trời vương vấn. Hàn Mặc Tử yên phần trên ấy có vung tay ban phát cho cuộc đời những câu thơ bất hủ nữa hay không?
Nghe hơi gió ôm ngang lấy gió
Tưởng rằng như trong đó có hương
Của người mình nhớ mình thương
Nào ngờ gió tạt chẳng vương vấn gì
(Nhớ hàm răng của HMT)
Hình như có giọt lệ xa lạ nào đang làm ướt mi tôi. Biển réo lên giục tôi thức tỉnh, sóng mơn man trên đôi gót chân về, cát ôm ấp tình chung không kể xiết. Hạt cát đời tôi giửa bãi cát quê hương biển mặn, liệu tôi có tìm được chăng hay chỉ mòn công Dã tràng xe cát. Hạt cát đời người còn đây hay bay dạt về đâu? Dù còn đây hay bay dạt phương nào tôi cũng tìm cho bằng được tựa tín đồ phải hành hương về đất thánh một lần trong đời.
Tôi đã về đây Qui Nhơn ơi! Tôi đã về đây biển ơi, núi Bà Hỏa ơi, những con đường rụng rơi hoa phượng đỏ, những con đường xưa đưa tôi về trường Cường Để dấu yêu. Tôi đã về đây cô thầy ơi, bạn bè ơi, người tình ơi...
Tôi đã về ngôi nhà xưa, khu vườn cũ. Bây giờ không còn nữa, vết thời gian hằn lên xóm nhỏ,ngôi nhà xưa, khu vườn xưa đã biến mất. Chỉ còn lại hai trụ cổng rong rêu ẩm ướt, bên trong là những căn lầu lổn ngổn lạ lẫm. Nhà tôi vườn tôi, mất hút, chỉ là nhà người...
Đường đến trường mang tên khác, trường cũ mang tên khác. Chỉ có những dảy lầu, phòng học cũ còn đây, khiêm tốn nằm với các phòng ốc khang trang khác. Hàng me Tây năm nào gần như biến mất, chỉ còn một hai cội sừng sững với thời gian. Hàng keo già thì mất hút lạ lùng. Ngôi Thính-Đường trơ gan với thời gian, bóng ngã như thành tháp cổ nghìn năm chim ru tiếng nhớ.
Tôi đã ngập tràn trong tiếng cười vui của bạn bè họp mặt, còn lại đây lớp tôi chưa tới hai mươi người. Đứa thành đạt, đứa đủ sống, đứa nghèo khó, đứa bệnh tật... Giọt nước mắt ứa ra không tài nào giữ được. Dấu vết thời gian xóa mờ từng khuôn nét xưa, nhưng nhìn kỹ vẫn còn đó nét thân yêu ngày còn cắp sách đến trường.
Tôi đã tìm người em trường Nữ, mà chưa chạm mặt. Người em của mối tình trắng trong như ngọc không một vết bụi mờ thời học sinh ngây thơ. Rồi nghe tin người góa bụa đã lâu, con cái cũng thành nhân. Người đã về hưu sau bao năm hít phấn trắng, ngó bảng đen, nhìn học trò, giảng bài cho chim chóc ngoài cửa sổ lắng nghe... Gặp nhau người vẫn thế, vấn vương, nhẹ lòng như ngày nào xa xăm.
Tôi với người trong buổi sáng tinh mơ. Yêu thương xưa in dấu trên môi cười hạnh ngộ. Tôi- Người nắm tay lang thang trên phố biển lúc thu sang.Ly cà phê nồng nàn ấm lòng cả hai, khe khẽ tiếng hát cho nhau bài tình ca cũ. Tôi và người quay ngược thời gian bốn mươi năm hóa thân thành hai cô cậu học trò vụng dại tập tễnh yêu.
Ôi... ngày về giúp hồn tôi hồi sinh mãnh liệt. Bao nhiêu điều thân yêu tái hiện cõi mộng du và miền niên viễn yêu xưa. Quê hương đón tôi khẽ khàng bằng vòng tay bè bạn, bằng đôi mắt người rực rỡ...
Cha mẹ tôi đã bỏ trần gian nơi xứ lạ, nắm xương lạc loài chưa qui lại cố hương. Tôi đã hứa rồi một ngày sẽ đưa tro cốt cha mẹ về quê hương. Chắc chắn tôi sẽ về quê hương vào tuổi xế chiều, sẽ nằm xuống trong quê hương này.
Qui Nhơn ơi! Chấp nhận cho tôi. Hãy hứa cho tôi về.
Mai Trần
Qui Nhơn 9-2012