Ông Yêu Dấu!

Sáng nay trời mưa, vừa tan lễ ra, cơn mưa ào đến như trút, ý nghĩ về Ông cứ lại quanh quẩn trong đầu, những lá thư này đáng lẽ phải kết thúc từ lâu, nhưng cứ lần lựa mãi, vì mỗi lần ngồi vào bàn, viết được vài hàng thì những kỷ niệm xưa lại ùa về làm Em mờ mắt, nước mắt Em ràn rụa, Em lại phải tắt máy đứng lên, cứ như vậy mãi cho đến hôm nay... Bây giờ, Em nhất định phải viết tiếp về Ông, về chúng ta, về những kỷ niệm ngọt ngào của riêng mình để rồi sau đó sẽ đóng kín và không bao giờ nhắc đến nữa.

Ừ nhỉ!...Sao Em lại gọi Ông bằng Ông mà không bằng Anh như bao nhiêu người yêu nhau khác. Ba Mẹ mắng, em bảo em hỗn, nhưng Em vẫn bướng bỉnh không nghe, Ông tức cười nhìn Em nháy mắt, Ông bảo Ba Mẹ kệ em, cứ để Em tự nhiên, thế là danh từ Ông luôn đậu trên môi Em và một tình cảm nào đó đã đi nhẹ vào hồn Em...

Trước khi ra đi, Ông bảo Ông ước có phép thần thông, Ông sẽ nhốt Em vào trong một lâu đài cổ kính để Em không ra được, để không ai được có Em cho đến lúc Ông trở về. Nhưng Ông vẫn là Ông nên phép thần thông không có, nên Em vẫn là con bé vô tư nhí nhảnh làm Ông lo âu, làm Ông bồn chồn vì những ánh mắt đuổi theo chung quanh Em.

Trước khi đi, Ông đã chuẩn bị cho Em một chồng phong bì, Ông dán sẵn tem, sẵn địa chỉ và bảo Em chỉ viết thư cho Ông, bỏ vào phong bì và gửi đi, nhưng sau khi dán thư lại em phải đánh dấu trên 2 mép phong bì bằng căn 5, vì Ông bảo đó là dấu hiệu tình yêu giữa Em và Ông. Ông đi hơn một năm, thư Ông gởi cho Em đúng 217 lá... nhưng rồi sau khi nhận được tin buồn của Ông từ xa đưa lại... rồi khi phải vào SG... em đã đem chồng thư của Ông ra sau nhà đốt hết những lá thư Ông gửi, tuy nhiên quyển nhật ký em vẫn giữ kỹ, Em vẫn tiếp tục viết về những ngày tháng có Ông, về những tháng ngày đất nước đang từ từ biến chuyển. Quyển nhật ký Em giữ kín trong một hộp gỗ khoá lại trước khi em vào SG. Lúc đó Em đâu có nghĩ là Em sẽ không trở về nên tất cả đã đổi thay mà không ai dự đoán được.

Khi đất nước biến động, đơn vị của Ba Em được lệnh di chuyển vào Nha Trang, để rồi từ đó lẻ loi tìm đường vào SG qua những đoạn đường khốn khổ do cuộc chiến tạo nên. Cả gia tài không mang được gì, chỉ mang được 2 con chó và 2 cây đàn. Thế mà Ba Em cũng không quên cái hộp gỗ đựng quyển nhật ký của Em trong đó, Ba Em đã dùng súng bắn vỡ ổ khoá để lấy quyển nhật ký mang vào cho Em... Quyển nhật ký ấy vẫn tiếp tục sang trang về sự đổi đời của riêng Em, của những người chung quanh, của một đất nước vừa lật sang một trang lịch sử khác. Em vẫn tiếp tục viết cho đến ngày Em lìa xa quê hương và khi đặt chân đến bên này, em đã viết thư về nhờ gia đình đốt quyển nhật ký ấy đi để tránh sự liên luỵ cho gia đình. Thế là về Ông, về Em một lần nữa lại trở thành khói bụi tan theo cơn gió thời cuộc.

Ông yêu dấu của Em! sao ông nỡ bỏ Em đi như thế? sao Ông không mang Em theo? Ông có biết là Em khổ lắm không? Ông có biết là Em đã khóc nhiều lắm không?

Những năm kế tiếp, em vẫn mơ hồ tưởng như Ông vẫn còn đó, nên cứ mỗi lần vào ngày sinh-nhật của Ông, Em đều gởi card birthday vào cái địa chỉ mà Em đã từng gửi thư trước kia, lần đầu tiên cũng như lần sau cùng, em luôn gởi bằng hình một đoá hồng nhung đỏ thẫm, có những giọt nước như giọt nước mắt em rơi đọng trên những cánh hoa. Những phong thư đó không bao giờ hoàn lại cho Em... Vì thế năm nào vào ngày 17 tháng 12 Sinh Nhật Ông, em vẫn không quên gởi đi cho đến lúc đất nước đóng lại trang sách cũ và bắt đầu một trang khác, cũng như em vậy. Em cũng đóng cuộc đời Em từ đó, tình đầu Em từ đó...

Ông thật sự còn đó hay đã đi thật xa như cái điện tín Em nhận được vào một buổi chiều thật buồn thảm của mùa đông năm đó? Có lần Chị Em hỏi "Nếu vô tình gặp lại thì Nhỏ tính thế nào?" Em, Em không biết làm sao, vì Ông là dĩ vãng, là một sâu kín trong lòng Em, và Em không muốn gặp lại... Em sợ sự hiện hữu sẽ phá vỡ hình ảnh Ông trong Em... Em ích kỷ, Em chỉ muốn hình ảnh ngày xưa của Ông mãi mãi là của riêng Em, không ai được quyền có Ông, cho dù cả thời gian có dành Ông đi chăng nữa...

Nguyen Thi Te Hat
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.