Xoè xem năm ngón tay buồn
Thấy toàn ảo mộng khắp đường chỉ tay. (H.A. Tuấn
)

Em yêu, anh vẫn thích hai câu thơ này từ thủa còn đi học, và hôm nay, ‘ngày của hai đứa chúng mình’, anh lại xoè bàn tay ngắm nhìn. Bàn tay anh quả có trăm đường loanh quanh nhờ nhạt nhưng có một đường dài sâu đậm, con đường này là con đường mang tên em mà chúng mình đang đi bên nhau nhiều tháng năm dài.

Em thường hỏi anh tại sao anh chỉ viết nhửng chuyện tình cũ mà không bao giờ viết ‘chuyện chúng mình’. Em biết không, người ta chỉ đọc những chuyện tình ngang trái, có nước mắt, có giận hờn, có chia ly để mà xót thương chứ có ai đọc chuyện tình êm đềm phẳng lặng như chuyện chúng mình. Vả lại, anh cũng muốn giữ những niềm riêng. Không nói ra nhưng không có nghiã là anh bớt yêu em!

Chúng mình có một đời sống êm đềm, ít sóng gió vì những ước mơ của chúng mình rất bình thường! Anh còn nhớ những ngày đưa đón em ở trường Dược, hai đứa đã từng nép vào nhau trú mưa dưới mái hiên, nhìn những chiếc xe hơi chạy qua và anh ước gì có được chiếc Ladalat để che nắng che mưa, đưa đón em về. Các con chúng mình không bao giờ nhìn thấy cái xe hơi (hay cái ‘thùng di động’) xấu xí thô kệch nhất trần đời đó đâu. Sang đến bên này anh xin bảng số ‘LADALAT’ cho chiếc xe mới mua, để nhắc nhở đến niềm ước mơ nhỏ nhoi của những ngày tháng cũ!  

Từ ngày bố qua đời mỗi buổi sáng thấy mẹ một mình hiu quạnh đi bộ trong công viên lòng anh xót xa. Anh nghĩ tới em. Em ít tuổi hơn anh nhiều quá. Một mai anh ra đi rồi em sẽ ra sao? Ai sẽ nắm tay dắt em đi bộ trên con dốc trước nhà? Các con ở xa quá, sợ rằng em sẽ còn cô đơn hơn mẹ bây giờ!

Bây giờ em biết anh uớc mơ gì không? Vẫn là giấc mộng bình thường,! Anh không bao giờ muốn bôn ba nữa, để chiều chiều em tới sở đón anh về, trên xe vợ chồng kể cho nhau những chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Tối đến chia nhau chiếc sofa, cười nghiêng ngả với ‘Two and A Half Men’, hay tựa vào nhau xem những phim tình cảm nhẹ nhàng, nghe những ca khúc êm đềm của những ngày tháng cũ! Anh muốn ở bên em để thỉnh thoảng còn lau cho em dòng nước mắt mỗi khi em xem phim bộ Đại Hàn, bàn với em về cuốn sách mượn từ thư viện mà hai đứa vừa đọc xong, hay đôi khi chỉ là ngồi yên lặng dựa vai nhau!

Đường chỉ tay lăng quăng là cho ngày tháng cũ, bây giờ anh chỉ muốn đi rất chậm, dựa vai em, tới cuối đoạn đường đời. Và dù anh ít khi nói, xin em hiểu là anh rất yêu em.

 Trần Quang Thiệu
Nhân ngày Anniversary thứ nth
Thêm bình luận

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.