Sáng Tác

Kính gửi quí thầy cô, quí anh chị em cựu học sinh Qui Nhơn.

Cuộc họp mặt ngày 3/7/2011 tại Little Saigon, Nam California  vừa qua chi xiết ân tình. Những con tim cùng chung nhịp đập, những bàn tay siết chặc, những ánh mắt vui tươi rộng mở như cố khắc ghi  hình ảnh  của nhau đã làm bầu không khí  càng nóng thêm  cho mùa hè xôn xao kỉ niệm.

Có nhiều bạn hữu xa cách nhau  đến  bốn, năm chục năm hôm nay mới gặp lại. Có những tiếng cười dòn dã. Có những dòng nước mắt ấm nồng trong hạnh phúc. Tất cả những hoạt cảnh ồn  ào (Không ồn không phải là học sinh!), náo nhiệt như buổi tựu trường thời xưa của chúng ta đã làm  Ban  Tổ  Chức chúng tôi hết sức vui mừng và cũng không kém phần lo lắng. Vui, vì nghĩ rằng chúng tôi đem được niềm vui cho mọi người. Lo, vì  biết rằng những thiếu sót chắc chắn phải có, sẽ làm cho niềm vui ấy không trọn vẹn.

Xem tiếp...

TRONG LỚP HỌC XƯA

Về trường vào lớp ngồi chơi
Nhặt viên phấn trắng ai rơi bàn thầy
Ngày xưa bên bục giảng này
Có người để hết tháng ngày thanh xuân !

Xem tiếp...


alt

Nhạc và lời : Thảo Trang
Trình bày : Thanh Thanh


Xem tiếp...

alt

Tôi lại một mình trở lại sân ga...
Chiều ngày 1st July 2011, sân bay Atlanta, rộn rã những bước chân, chen vai sánh bước trong mọi cuộc hành trình ra đi và trở lại vẫn môt mình tôi...Nhưng lần này ra đi trong một sứ mệnh được giao, lòng bồi hồi xen lẫn niềm vui hội ngộ cùng các bạn của tôi và lời nhắn nhủ của các bạn tôi...

Xem tiếp...

..nay ngoái lại...bạc đầu... trong chớp mắt !“ (*).

Đừng đợi đến ngày mai ta ngoái lại
Tuổi mấy mươi… xin dấy lại bạn bầu !
Giây phút này còn thấy được mặt nhau,
Thì hãy đến ... đừng chờ … khi quá trễ ! (**)

Xem tiếp...

alt

Phan Thiết chiều nay bãi sóng êm
Mây vần vũ gọi về thương nhớ
Phú Hài xưa cỏ xanh một thuở
Chốn lao tù nơi ở bạn ta

Xem tiếp...

Khi người ta quen nhau, khi người ta thương nhau và khi xa nhau...

Tất cả cũng chỉ do lòng họ muốn, vì rằng cuộc đời này tất cả đều do sự lèo lái của chính họ, thương yêu, giận hờn hay ghét bỏ, chia xa... Tất cả đều do tâm ý của chính ta.

Cũng con người đó, mới hôm qua ta cho là mỹ mãn, hoàn hảo với mọi người, là thần tượng của riêng ta, nhưng thoáng chốc bỗng trở thành không mỹ mãn với ta và với tha nhân, cuộc sống thay đổi theo tâm trạng và ý muốn của mỗi người và biết nhận ra mình là ai tất cả cũng trở thành phù du khi ta không muốn nữa, rồi thời gian cũng sẽ xóa nhòa và đi vào lãng quên...Hay không dễ để phôi pha

Xem tiếp...

Từ lúc gặp em
Tôi không muốn làm “mai” nữa
Dẫu biết thế là đùa với lửa
Nhưng trái tim tôi chẳng nói dối bao giờ

Tôi thầm tiếc đã có lần nhanh nhảu
nói hộ bạn thơ
Điều đáng lẽ dành cho mình mới phải

Xem tiếp...

alt

Chiều nay em đến thăm anh
Trời thương trời cũng không đành đổ mưa
Và mây che ánh nắng trưa
Nên trời bỗng mát khi vừa thấy em

Xem tiếp...

Thử hỏi mười ông chồng nghĩ sao nếu vợ “làm đỏm”bạn sẽ nhận được…mười một cái lắc đầu(có ông thận trọng…lắc đến hai lần).Có vị không ngại nói thẳng:

-Đàn bà làm dáng thì được.Còn làm đỏm…xin chào.

Qủa thật là khó cho phụ nữ chúng ta,khi ai đó trót mang bệnh…thích làm đỏm.Mà nào nó có tội gì đâu cơ chứ?-Các bà sẽ kêu lên như thế.Chúng ta hãy thử ở vào cương vị các ông xem…

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay672
Hôm quaHôm qua1493
Tổng cọngTổng cọng1971920

Đăng Nhập