Sáng Tác

Tôi rất lấy làm hân hạnh là được… “nằm gỡ lịch” chung với chú Thục Điềm tại một nơi thâm sơn cùng cốc…

Nhưng thôi, giờ thì chỉ nói đến những kỷ niệm dễ thương giữa hai chú cháu tôi mà thôi. Trước bảy-lăm, chú Thục Điềm nguyên là một viên chức cao cấp trong chính quyền Tỉnh Bình Định. Chẳng biết hồi đó chú có oai vệ và hách xì xằng không, nhưng suốt thời gian chơi với chú, tôi thấy chú là “Lão Ngoan Đồng” còn hơn cả Lão Ngoan Đồng trong truyện nữa. Chú rất thàng,rất chân chất, “quê thật là quê” – Ôi …! Cái quê của chú mới dễ thương dễ mến làm sao! Gương mặt chú lúc nào cũng tươi rói, nụ cười hồn nhiên trẻ thơ luôn nở trên môi thẹn thùng núp lén sau chòm râu muối tiêu (mà càng ngày muối càng nhiều hơn tiêu).

Xem tiếp...

Tìm nhau tiếp bước tình nồng
Bù cho thời đoạn tuổi hồng ngày nao
Cho vơi nắng hạ khát khao
Cho tim nồng ấm thỏa bao nỗi niềm

Xem tiếp...

Nơi chưa lần đến
Mà nghe như
Rất đỗi thân quen
Một miền đất lạ
Có núi đồi và biển cả
Có tình người chung thủy thiết tha.

Xem tiếp...

Bên kia tuyết phủ lầu chuông
Bên nầy mưa ướt giáo đường . Em đi
Bỏ ta với mối tình si
Bên cây thánh giá- người đi biệt rồi
Lá thư còn dấu son môi
Mà xa xăm quá những lời thề xưa

Xem tiếp...

Sáng nay anh thấy mộng rất đầy
Mộng về theo những cánh me bay
Bay từ vai quên sang vai nhớ
Xanh cả hồn anh bé có hay?

Sáng nay anh thấy hai sao mai
Một trong mắt bé một trên trời
Tim vui anh thốt lên thành tiếng
Chợt thấy tình cười trong miệng ai

Xem tiếp...

Đã từ lâu,
Anh ngồi lặng lẽ,
Bên tách cà phê,
Rồi một hôm em đến
Nhẹ như áng mây chiều
Lòng anh sao lãng đãng
Bối rối làn khói bay...

Xem tiếp...

Ngày bé rời đất nước
Bé vừa mới lên năm
Quê hương còn gian khổ
Đất nước mới hòa bình

Theo cuộc đời xuôi ngược
Bé ở trong vòng tay
Ba mẹ bao lo toan
Cho bé được rang ngời

Xem tiếp...

Đám tang lặng lẽ từng bước dần theo con đường mòn quanh co đến nghĩa trang nằm ở giữa cánh đồng. Cỏ cây hai bên đường như đang bị thiêu đốt dưới cái nắng chói chang của mùa hè miền duyên hải đầy nắng và gió cát này. Gió bốc bụi mù lên trên không - mờ mịt, như cùng cảm thương cho số kiếp bạc mệnh của Nga- một nỗi đau trần thế, mà có lẽ là hành trang duy nhất cùng nàng đi vào cõi hư không?. Ninh- chồng nàng,nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xám xanh,tiều tụy. Anh cảm thấy nỗi ân hận ngày một lớn dần ,đang giày vò ray rức trong lòng!

Xem tiếp...

Em về, rớt nhiều giọt nhớ nồng say
Tình lên cung mây, dìu theo lối nhỏ
Mềm môi đê mê lần qua dốc nọ
Miền trăng mênh mang, tình ta dâng đầy

Xem tiếp...

Ông Mẫn liếc nhìn vẻ mặt buồn buồn của Kiệt – lòng cảm thấy chua xót, bỗng nhớ Lành. Đứa con mà nàng đã ấp ủ bao ước mơ  thật đẹp khi biết nó đang tượng hình trong người nàng, bây giờ đang buồn khổ vì chuyện vợ con. Chỉ một ước mong nhỏ nhoi là có được vài chỉ vàng để lo việc đám cưới cho thân mình, cũng không biết tìm đâu.
-    Ba dành dụm được năm chỉ, định sửa lại nhà hết ba rồi, còn hai chỉ có đủ không? – Ông dò xét nhìn Kiệt.
-    Còn dì Hiên hứa cho con hai chỉ nữa mà, ba? Kiệt quay lại nhìn ông, chờ đợi.

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay549
Hôm quaHôm qua1493
Tổng cọngTổng cọng1971797

Đăng Nhập