Sáng Tác

alt

Hôm từ California trở về VN tôi đã lên thẳng Đà-Lạt, tránh không gặp Phương Thảo và nhóm bạn trẻ tại Sài-Gòn. Tôi không muốn khuấy động mối tình si mà có lẽ Thảo đã quên vì gần một năm đã trôi qua.[1]

Tuần này trường đóng cửa nghỉ lễ. Tôi nghĩ mình cần phải xuống Sài-Gòn mua một ít sách vở và tới International SOS xin tái khám, mua thêm thuốc cao máu. Tôi quen với bác sĩ Don Perkins  trước đây khi tôi còn dạy học tại thành phố đó, và hồ sơ bệnh lý của tôi còn lưu giữ tại bệnh viện này.

Xem tiếp...

Tặng MTĐT

Dịu dàng ơi-Một tiếng em
Tôi nghe bối rối từ đêm sang ngày
Sát- na liếc mắt chau mày
Cỏ cây cũng ngậm buồn này, thương kia
Em về phố thị mê mê
Nắng say màu nắng, mưa thê thiết tình…

Xem tiếp...

alt
Ảnh cưới hai cháu Nhã Đoan - Văn Hùng

Dịu dàng một chút mưa vương bụi,
Se sẻ nhẹ ươm lên lá non...

Con sóng nhỏ xô nhau về biển lớn,
Mẹ biết rồi ra con lấy chồng,
Xa nhà con nhớ ba mẹ không?
Chỗ cũ con nằm chăn gối lạnh.

Xem tiếp...

"Tên mày khó đọc quá. Tao đổi tên Mỹ cho mày  được chứ. Này nhé, tên Việt mày là Nhuệ (chữ N-h-u-ệ làm tao trẹo quai hàm), Tao giữ chữ  N - cho mày để không khác khi ký tắt - Tên mày là Nicole nhé. Được chứ?" Tôi nghe  Dave nói nhưng trong đầu chẳng có một ý nghĩ nào rồi bỗng buộc miệng nói O.K với nó. Vậy là tôi trở thành Nicole Nguyễn rồi sau đó lấy họ của Dave thành Nicole N. Hoffman. Cho đến bây giờ sau một năm, lắm lúc tôi vẫn lạ với cái tên của mình. Tôi chợt cười khi nghĩ rằng nó cũng sẽ mất đi sau khi ly dị Dave, giống như đóng mở một dấu ngoặc trong cuộc đời của mình.

Xem tiếp...

alt

Tháng Năm về...
Những bông Phượng ối hồng tình tự
Tiếng khóc chào đời òa vỡ giữa hoang vu
Trong cơn mưa và giữa chiều lộng gió
Êm ả bên đời ầu ơ tiếng mẹ ru

Xem tiếp...

Em -  ru tình khắc khoải
Anh - lạc lối lênh đênh
Con đường tình xao động
Ngã ba lòng chênh vênh !

Tình nợ tình - kiếp trước
Trả xong - kiếp phù du
Duyên tình còn lận đận
Ẩn khuất trong sương mù.

Xem tiếp...

Trước khi đi làm,Thanh nói với vợ:
-Chiếc áo hôm qua anh thay đứt hột nút,em kết dùm.
Đang quét nhà,Vân buông một câu bực bội:
-Sao anh làm đứt nút hòai vậy? Mới hôm kia…
Thanh không nói gì,nhưng đi làm,mặt không vui.

Xem tiếp...

alt
Nơi miền quê mái nhà nương vách đá
Nơi mùa Xuân khuất mình trong lạnh giá
Ta nhớ về Hà Nội mới xa
Hà Nội trong em nên cũng ở trong ta

Xem tiếp...

Một chiều gặp em
Lòng ta trở lại
Những ngày Quảng Trị
                           thân thương
Sáng chiều gặp nhau
Bài vở ở trường
Tiếng cười vui
Thầy trò với lớp

Xem tiếp...

Quyên về tới khu tập thể, thì trời đã tối mịt.Mùa đông ngày ngắn đêm dài- mưa lất phất, rì rào, dai dẵng choáng ngợp chung quanh. Tiếng côn trùng đang râm ran tấu khúc nhạc đêm ẫm ướt buốt lạnh. Mới hơn 7h mà ở khu tập thể mọi người  đã đóng  kín cửa đi ngủ cả rồi. Đêm trở nên tĩnh lặng lạ thường.Chỉ có phòng Quyên và Chị Ngân là còn sáng đèn. Ngày nay Quyên dạy 9 tiết,sau đó Quyên còn dạy thêm một nhóm nữa, nên cảm thấy thấm mệt. Nhưng cô  vẫn cố gắng  ngồi chấm cho xong 2 xấp bài 1 tiết để ngày mai kịp trả cho học sinh. Niềm vui duy nhất của Quyên bây giờ là những đám học sinh quanh cô-chúng hồn nhiên, nghịch ngợm mà thật đáng yêu.

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay341
Hôm quaHôm qua1493
Tổng cọngTổng cọng1971589

Đăng Nhập