-
Lý Thuỵ Ý
-
Đăng ngày 16 Tháng 2 2011
-
Lượt xem: 1752
Tôi xoay người trước gương, năm vòng, bảy vòng-mắt vẫn len lén nhìn ra phía cửa phòng, chỉ sợ nhỏ em nhào vô. Nó mà thấy tôi ngắm nghía kiểu nầy là hét toang lên ngay. Có gì đâu, xưa nay tôi là con nhỏ không biết làm dáng, đã vậy lại còn “lên lớp”lũ em gái khi chúng trang điểm, chưng diện. Với tôi, câu “tốt gổ hơn tốt nước sơn”là số một.Tôi cho rằng một người con gái chỉ cần đức hạnh, có một công việc tương đối ổn định sinh kế, tóm lại là cái đầu và tấm lòng, còn nhan sắc không cần thiết…Đàn ông con trai bây giờ khôn chán,họ có thể đi chơi với một cô thật đẹp, thật mode, nhưng khi cưới vợ thì ngược lại…chẳng ai dại gì ôm một cô đẹp nhưng vô công rổi nghề, chỉ biết ăn rồi lo chăm sóc nhan sắc,đi shoping mua hết thứ nọ đến thư kia…Thế là tôi lao vào bằng cấp, và ngày càng…khô như ngói!
Xem tiếp...