Sáng Tác

Tặng cậu Thái Thành Đôn

Ta có “ đạo “ đi chơi
Vui cùng nước non hoa cỏ

Cái đẹp vẫn thường sẵn có
Ẩn tàng trong đá trong cây
Đói, mệt-tìm nơi quán gió
Có hôm trời đổ mưa mây

Xem tiếp...

alt

Ai sẽ đón em mùa đông xứ lạ
Gió buốt hồn đau
Mơ chốn cũ quê nhà
Tuyết rơi ngập ngừng trắng cả giấc mơ xưa
Chút nuối tiếc âm thầm vương sóng mắt

Xem tiếp...

Tháng giêng nắng trải mịn màng
Lộc xuân đang biếc, chớm tàn cánh hoa
Trái non mới nhú nhú ra
Chuyến tàu thưa khách, người xa đi rồi

Xem tiếp...

Những cơn bão Tuyết cuối cùng rơi xuống thành phố nơi tôi ở vào buổi sáng thứ Năm, những chùm bông Tuyết êm như ru rơi đáp trên bờ cỏ, trên những cành cây còn trơ trụi lá, những con chim câu có bộ lông dày vừa mới  tíu tít bay về đậu trên các cành cây vào buổi sáng hôm qua.

Sáng nay chúng lại phải tìm nơi ẩn mình chờ đám Tuyết nhẹ nhàng phe phảy trên vạn vật, bên trong cánh của nhìn ra, cảnh vật bây giờ đẹp huyền ảo như trong giấc mơ về một cảnh vật trong truyền thuyết...Nhưng lòng tôi bây giờ lại không mong những trận Tuyết dày phủ lên vạn vật, không mong nhìn thấy những con đường sau một trận Tuyết sẽ đen ngòm vết xe lăn trên những tảng "Black ice" làm vướng dấu xe lăn.

Xem tiếp...

alt

Em có còn xanh không hở cỏ
Tháng Giêng gió bấc lại thất thường
Hồn anh lạnh khói qua hơi thở
Chạm tiếng chim rơi cóng bên đường

Xem tiếp...

Tặng Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Ui chao ốt dột quá chừng
Đi mô anh cũng đón đường tui răng ?
Bao giờ anh bắt được trăng
Thì tui mới chịu nói năng đó tề !

Ui chao mới ra ngoài đê
Cũng anh lảng vảng theo thề thốt yêu…
Bao giờ biển cạn, đá kêu
Thì tui mới chịu anh khều đó nghe !

Xem tiếp...

Chúng tôi đã ‘chat’ với nhau gần 2 tìếng đồng hồ. Mới chín giờ tối ở đây nhưng ở bên đó đã nửa đêm. Tôi mỉm cười hỏi Minh:

-  Anh chưa buồn ngủ sao?

Những hàng chữ hiện trên màn hình rõ ràng:

-  Chưa. ‘Chat’ với Thùy suốt đêm cũng không buồn ngủ.

-  Mai anh còn phải đi làm mà.

Xem tiếp...

Ta đứng đó giữa trời đông xứ lạ
Lạnh con tim và se sắt cõi  lòng
Tuyết giăng phủ trên bờ cây cỏ úa
Giăng kín hồn giăng kín một mùa Đông

Ở nơi này chiều nay mưa bỗng tới
Mong chờ ai
Hoang lạnh một chiều Xuân

Xem tiếp...

alt
Thương tặng Mỹ Vân


Nắng quê nhà có làm em khóc
Những khi chiều chầm chậm qua đi
Sương rất mỏng trên giàn thiên lý
Em có buồn khi nhớ bên ni

Xem tiếp...

Tôi xoay người trước gương, năm vòng, bảy vòng-mắt vẫn len lén nhìn ra phía cửa phòng, chỉ sợ nhỏ em nhào vô. Nó mà thấy tôi ngắm nghía kiểu nầy là hét toang lên ngay. Có gì đâu, xưa nay tôi là con nhỏ không biết làm dáng, đã vậy lại còn “lên lớp”lũ em gái khi chúng trang điểm, chưng diện. Với tôi, câu “tốt gổ hơn tốt nước sơn”là số một.Tôi cho rằng một người con gái chỉ cần đức hạnh, có một công việc tương đối ổn định sinh kế, tóm lại là cái đầu và tấm lòng, còn nhan sắc không cần thiết…Đàn ông con trai bây giờ khôn chán,họ có thể đi chơi với một cô thật đẹp, thật mode, nhưng khi cưới vợ thì ngược lại…chẳng ai dại gì ôm một cô đẹp nhưng vô công rổi nghề, chỉ biết ăn rồi lo chăm sóc nhan sắc,đi shoping mua hết thứ nọ đến thư kia…Thế là tôi lao vào bằng cấp, và ngày càng…khô như ngói!

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay1324
Hôm quaHôm qua1569
Tổng cọngTổng cọng1971079

Đăng Nhập