Sáng Tác

Viết tặng chị NH-LN

Chị - dễ thương với những bài thơ nhỏ
Rưng rưng buồn thấm đẫm nỗi cô đơn
Tuổi mây chiều tha thiết với yêu thương
Chiều xuống chậm chị hay ngồi trước ngõ

Thơ chị viết vẫn nhạt màu cỏ úa
Bàng bạc xa xăm những áng mây trời
Tiếng thơ buồn như khúc nhạc chơi vơi
Đọng trong mắt những niềm riêng khép kín

Xem tiếp...

alt

Đường phố hôm nay bỗng rộn ràng
Ong vờn bướm lượn chim hót vang
Trăm hoa đua nở hương thơm ngát
Rực rỡ một trời hoa thắm tươi

Xem tiếp...

Trong cuộc đời, ai cũng có một đam mê nào đó, như thích làm thơ, yêu ca nhạc, mê hội họa, riêng tôi thích điện ảnh kinh khủng. Và ở vào lứa tuổi còn chưa biết định nghĩa nụ hôn, tôi đã mê mẩn các thần tượng mà đôi môi họ có thể làm cháy bỏng màn bạc.

Thú thật là tôi không được xem phim họ đóng bao nhiêu, vậy mà rành từng tên (cũng như thanh niên bây giờ thuộc tên diễn viên HK vậy). Hồi đó, cứ mỗi lần sắp chiếu phim mới là người ta phát programme (chương trình), trong đó có nội dung phim, hình ảnh các tài tử, tên từng người, và in trên giấy màu rất đẹp, chỉ cần bước vào cửa rạp là có người đưa tận tay năm, bảy tờ chương trình, chẳng cần biết “đương sự”có đi xem phim hay không, và nếu đi một vòng, vui chân trở lại vẫn được phát như thường, đó là lý do tại sao tôi biết nhiều tên tuổi minh tinh màn bạc đến vậy.

Xem tiếp...

Lại một Tết, một mùa Xuân côi cút
Côi cút lặng thầm giữa tổ ấm và em
Bởi lỡ để vuột tầm tay hạnh phúc
Anh thành người như dại như điên.

Xem tiếp...

Thân thương tăng Phạm Thiên Thu

Gió Thu về lồng lộng giữa không gian
Chao đảo bao mong manh  lá khô vàng
Chân bước nhẹ xạc xào trên lá úa
Lòng xót xa thương lá héo lìa cành

Nắng Thu vàng len lách những hàng cây
Vệt nắng sáng, lánh soi hạt bụi hồng
Hoàng hôn xuống nắng chiều dần phai nhạt
Soi em Thu vàng, ru ai tàn phai

Xem tiếp...

Nhạc và lời : Vũ Thanh
Trình bày : Quốc Khanh


Xem tiếp...

Một ngày nào ta về thăm Qui Nhơn
Bờ cát trắng ngọn phi lao rũ bóng
Bắt chiếc võng giữa hai cành chụm ngọn
Giấc mộng về hồn lạc giấc chiêm bao

Một ngày nào trở lại cổng trường xưa
Ngôi trường cũ ngày xưa mình đứng lớp
Những trò cũ ngày xưa...đầu chớm bạc
Hoan hỉ đón mừng ta đã trở về

Xem tiếp...

alt

Dã quỳ ơi, dã  quỳ
Một loài hoa hoang dại
Nguồn gốc từ Trung Mỹ
Làm phân xanh rất quý
Em đến nước Việt Nam
Trên cao nguyên, Đà Lạt
Khắp thung lũng, đồi cao

Xem tiếp...

alt
a1


Tôi bó gối ngồi trong bóng tối như vậy không biết là bao lâu từ khi anh đóng sập cửa lại bước ra khỏi phòng.

Căn phòng trở nên lạnh lẽo bởi dải sáng xanh mờ đục của ánh trăng rằm xuyên qua cửa sổ, rọi vào, nằm vắt ngang trên chiếc giường của anh và tôi. Chăn mền như đang an ủi vỗ về tôi. Hai cái gối nằm chơ vơ ở đầu giường như thầm hỏi chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi. Chúng là chứng nhân của yêu thương và buồn giận. Chúng là miếng bọt biển thấm đẫm bao giọt nước mắt về đêm của tôi. Còn anh? Tôi không biết anh nghĩ gì? Có bao giờ anh cũng lặng lẽ đầy vơi nước mắt như tôi? Hay anh đã nuốt vào lòng niềm cay đắng ấy. Anh và tôi đang ở chặng nào của quãng đường gối chăn này? Đường không gập ghềnh khúc khủyu sao anh và tôi cứ ngã nghiêng theo bước chân đi. Hay những cơn say mỗi đêm về làm anh khập khiểng và làm tôi chao lượn giữa bốn bức tường cao !

Xem tiếp...

Em không làm thơ nữa
Tôi biết nói sao đây
Tìm thơ đâu mà đọc
Cho khuây khỏa cơn say

Em không làm thơ nữa
Tôi cảm thấy đơn côi
Ai rót buồn vào rượu?
Cay đắng sớm mềm môi

Xem tiếp...

Chuyên mục phụ

Tùy Bút
Số bài viết:
369
Truyện Ngắn
Số bài viết:
282
Thơ
Số bài viết:
2184
Nhạc
Số bài viết:
48
Bài Viết Của Thầy Cô
Số bài viết:
9

Bài vở và hình ảnh xin gởi về This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.

Lời Bàn Mới

Hình Mới

Lượt Ghé Thăm

Hôm nayHôm nay1439
Hôm quaHôm qua1569
Tổng cọngTổng cọng1971194

Đăng Nhập