Cái cảm giác đó lại đến, Tâm cảm thấy lâng lâng như đang bước vào ngưỡng cửa của hư không – cõi bình yên nhẹ tênh như gió thoảng. Mọi điều hiện ra, mờ ảo, quyến rủ – thực thực, hư hư – chơi vơi, lơ lửng. Lúc trước, phải lâu lắm cái cảm giác này mới ùa đến bên nỗi chán chường cô độc , còn bây giờ hầu như nó đến liên tục với cô, nó cắn rứt, tàn phá cơ thể cô, nó làm cô mất ngủ hằng đêm.
Bà Rịa gió, mùa Giáng Sinh anh đến Pha sắc trời ngan ngát bóng thiên lan Tình yêu không màu hay màu của biển Chùm hoa chuông lay cơn sóng dịu dàng
Kiều Dung buông mình ngồi xuống chiếc ghế trong hậu trường, mệt mỏi sau một buổi diễn dài. Những tràng pháo tay vẫn còn quấn quýt bên nàng. Tấm gương trước mặt phản chiếu lại một gương mặt đẹp sắc sảo. Tối nay, khi hóa trang nàng đã thận trọng thêm phấn hồng trên má. Trán nàng chưa có nếp nhăn, hoặc có cũng rất mờ, chỉ vài nét chân chim ở khóe mắt. Không, nàng chưa già, mặc dù đã bốn mươi tám tuổi. Bạn bè đã không gọi nàng “trẻ mãi không già”đó sao?Nàng không vượt được thời gian nhưng thời gian đã dừng lại với nàng.