Những ngày nắng ấm còn đâu Bầy chim lũ lượt rủ nhau bay rồi Chỉ còn ta với ta thôi Tháng ngày lặng lẽ nối đuôi tháng ngày Chỉ còn anh giữa đắm say Tình-yêu-quý-nhất đời này là em!
Kiều Dung trở mình. Nàng cảm nhận bên má mình một hơi thở ấm. Một giọng nói thật nhẹ: -Ngủ thêm đi Dung, còn sớm lắm. -Mấy giờ rồi anh? -Bốn giờ. Thiếu phụ choàng dậy: -Sao anh thức sớm vậy? Không ngủ sao?
Hàng Đường ngọt ngào như giọng nói Tràng An Hàng Bông nhẹ mềm nghe hơi thở mênh mang Gây thương nhớ những chiều thu Bác Cổ Đắm hồn trong Trường Thi in dấu đỏ
Ta trát nỗi buồn lên ô cửa lên rèm vuông chiếc ghế căn phòng ta miết nỗi đau lên da thịt lên tâm hồn ta chà xát cuồng si ngày ngày ngọn gió vẫn đi dòng đời vẫn chảy có gì lạ đâu
Hai bao tải của một người mẹ khiến cả trại giam bật khóc
Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm. Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.