Chuyện kể rằng: Chứng kiến trước cảnh đau thương vì sự gian trá, lường gạt giữa con người với nhau, một vị thần ẩn dạng dưới một nhà hiền triết, rao bán “sự thật”. “Mời mua sự thật, mời mua sự thật, mua một tặng hai. Mua sự thật sẽ được tặng tự do và hạnh phúc”. Nhà hiền triết rao to tiếng giữa phố phường, chợbúa.
Nghệ sĩ dù không thích vẫn phải làm thân với báo chí bởi đó là phương tiện giao lưu giữa sân khấu và khán giả. Bản thân Đan Hà cũng đã một lần là mục tiêu cho màn kịch ghen tuông, và nàng đã phải năn nỉ mấy anh ký giả kịch trường để đừng làm rùm beng. Bây giờ nhìn người đàn bà trẻ tự giới thiệu vợ Hoàng Kỳ bước những bước hấp tấp vào nhà Kiều Dung, Đan Hà cảm thấy không an tâm.
Lang thang chiều biển một mình Bâng khuâng, anh nhớ mối tình đầu xưa Biển Quy nhơn, một chiều mưa Ta gặp nhau dưới bóng dừa xanh che Rồi yêu nhau! Rồi si mê! Và từ dạo ấy, đi về đón đưa
Nếu có một ngày trăng bỗng nhiên biến mất Biển nhàm chán biết bao vì không có thủy triều Sẽ nhạt nhẽo bao nhiêu với một tình yêu Không sóng gió, không thăng trầm sướng khổ.
Thoạt mới nhìn ông Lại ai cũng tưởng ông đang ngủ chứ không ngờ ông đã chết. Cái chết đến thình lình, bất ngờ. Hình như thần chết đứng rình rập ngay sau lưng, đợi lúc không ngờ nhất, vung lưỡi hái hớt ngay mạng sống của ông. Chỉ trong tích tắc, ông Lại ngừng thở. Cái chết ngọt, nhẹ tênh, nhanh và thật gọn.
Ông ngồi duỗi người trong chiếc ghế bành bằng da, loại nhập cảng từ Ý. Trên người ông khoác chiếc áo ngủ nhàu nát, loại vải rẻ tiền. Chiếc áo ngắn để lộ cánh tay khẳng khiu buông thõng một bên ghế. Đầu ông cúi gầm xuống cuốn sổ dày chi chít những con số, nằm hờ hững trên đùi.