Cái chết của Bill đến bất ngờ như cơn gió bấc thổi từ hướng Tây Bắc xuống San Jose vào ngày thứ hai của tháng 11; lễ Các Đẳng. Mùa Thu bắt đầu từ hơn tuần trước nhưng đất trời vẫn còn lưu luyến cái nóng oi ả của mùa hè còn sót lại nên vẫn chưa chuyển mình trở lạnh. Vậy mà chỉ cần qua đêm, cơn gió thổi bạt từ hướng Alaska xuống đủ làm tôi rùng mình nhè nhẹ và vội tìm chiếc áo ấm khoác vào người.
Tôi rùng mình vì cơn lạnh theo gió bất chợt đổ về thì ít nhưng lại run người khi nghe tin Bill vừa mất tối hôm kia. Đêm Bill chết là đêm thứ Sáu, Halloween. Cái đêm người ta mặc quần áo hóa trang để vui chơi, nhảy múa với nhau. Đêm mệnh danh của ma quỷ vì ngày hôm sau, 1 tháng 11, là lễ Các Thánh. Bạn bè đồng nghiệp họp nhau theo kiểu mỗi gia đình mang một món đến ăn chung. Rồi mở nhạc nhảy nhót trên mảnh sàn gỗ của căn nhà một đồng nghiệp khác.
Nhật ký Cali : Mưa Cali, Mưa Sài Gòn Anh thương yêu, Nam Cali bắt đầu tháng mười một bằng cơn mưa không lớn lắm, nhưng cũng đủ mang đến cho cư dân của xử sở khô hạn này một chút mát lòng và niềm vui trong từng giọng nói câu cười " Đã quá, mưa rồi ".
Mùa đông năm 1975 thật lạnh. Thiên nhiên như hùa với quân thù hành hạ những người trai sa cơ thất thế của miền Nam nước Việt. Đêm về những cơn giấc bấc thổi vun vút qua những căn trại giam không vách, cắt sâu vào da thịt những người tù. Đa số anh em chúng tôi không mang theo áo ấm, mền dày nên phải nằm co rút sát vào nhau cho bớt lạnh. Riêng tôi, khi ra đi "học tập", vợ tôi có nhét vào xắc ma-ranh của tôi một chiếc áo len cũ và mỏng mà nàng mua vội cho tôi từ chợ trời Sài Gòn. Gia sản của chúng tôi đã bị cướp sạch tại Nha Trang trên đường di tản từ Qui Nhơn vào Sài Gòn vào cuối tháng 3 năm 1975. Dù đã mặc hai chiếc áo sơ mi bên trong và chiếc áo len bên ngoài, đêm về tôi vẫn cảm thấy được cái lạnh thấm vào tận xương.
Cũng giống với nhiều bạn bè cùng lớp, ở phần tự bạch trong quyển sổ lưu bút của tôi có một câu hỏi : Điều gì sẽ làm bạn khóc? Trong hàng trăm câu bộc bạch như "khi buồn, khi thất bại, khi bị đòn..." mà tôi từng đọc qua, lần nọ, tôi đọc được một câu trả lời khá lạ: Tôi khóc lúc tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. Cũng giống với nhiều bạn bè cùng lớp, ở phần tự bạch trong quyển sổ lưu bút của tôi có một câu hỏi : Điều gì sẽ làm bạn khóc? Trong hàng trăm câu bộc bạch như "khi buồn, khi thất bại, khi bị đòn..." mà tôi từng đọc qua, lần nọ, tôi đọc được một câu trả lời khá lạ: Tôi khóc lúc tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc.