Chiếc phản lực 747 phóng vun vút ở độ cao 35 nghìn bộ trong bầu trời quang đãng trên chuyến bay 162 của hãng hàng không Global cất cánh lúc sáng sớm đi Nữu-ước. Con chim sắt xoải đôi cánh rộng hơn 64 mét trên một thân hình lực lưỡng dài gần 71 mét bắn đi với tốc độ 912 cây số giờ. Bay gần bằng tốc độ âm thanh, nó ngốn đường bay non năm nghìn dặm chỉ vỏn vẹn hơn 8 tiếng đồng hồ.
Viên phi công phụ Steward Jeff Ryder thuộc nằm lòng những chi tiết kỹ thuật đó của chiếc phản lực cơ dân sự được xem như một kỳ công của ngành hàng không hiện đại. Hơn 5 năm nay, Steward cùng với toán phi hành điều khiển nhuần nhuyễn con đại bàng khổng lồ chứa hơn 400 hành khách với trên 3000 giờ bay. Từng ấy kinh nghiệm cộng với kiến thức hàng không của viên cựu thiếu tá phi công thuộc lực lượng Hải quân đủ sức đưa chiếc 747 đi đến nơi về đến chốn an toàn. Chuyến bay ngày hôm đấy cũng như mọi lần, sẽ đáp cánh an toàn xuống Nữu-Ước chỉ trong vài tiếng đồng hồ nữa thì chuyện bất ngờ xảy ra.
(Lời người viết: Bài viết rất ngắn nầy nguyên có tên là ‘Tình Sông Nghĩa Biển’ nhưng tựa đề đó trùng với tên một truyện ngắn của nhà văn Phan Lạc Tiếp, một người bạn của chúng tôi, nên tên bài viết nầy được đổi thành ‘Chúc Thư Tình Yêu’ để tránh ngộ nhận.)
Tôi viết những dòng nầy cho bạn bè để chia sẻ một nỗi niềm, cho con tôi và cho H. như một lời trần tình, và cho chính tôi như một lời trăn trối.
Cũng như tôi, đa số các bạn đã từng trải qua những ngày tù đày đói khổ trên cao-nguyên hay núi rừng Bắc Việt. Nhưng những đau đớn thể xác đó không thể so-sánh được với niềm thống khổ mà tôi đã trải qua. Một năm sau ngày tôi bị cưỡng bách học tập cải tạo, nhà tôi mang đứa con chưa đầy năm tuổi vượt biên. Vợ con tôi được một tàu Hòa Lan cứu vớt và định cư tại xứ tự do nầy. Mười bốn năm tù đày là mười bốn năm hy-vọng, vì qua em gái tôi, tôi được biết rằng vợ con tôi đã có một đời sống yên lành.
Một chàng trai bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Anh mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳ cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát. Đi mãi đi mãi, đến khi đôi môi anh đã sưng lên nhức nhối, thì thấy một căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ. Anh nhìn quanh căn lều và thấy ở một góc tối có một cái máy bơm nước cũ và gỉ sét. Tất cả mọi thứ trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm, anh vội vã bước tới, vịn chặt tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có một giọt nước nào chảy ra cả.