Lụa là phố cổ Hội An, Mát da mát thịt điệu đàng của em, Kiếp sau anh hóa con tằm, Lá dâu em hái anh nằm nhả tơ, Giữ em từng phút từng giờ, Giữ em bằng những câu thơ lụa là.
Ở đời có những lúc chuyện nó xảy ra dồn dập như thác lũ. Cứ lo giải quyết hết chuyện này đến chuyện khác nhiều khi muốn điên luôn. Và cũng có khi những tình cờ đưa đến giúp mình giải quyết mọi chuyện dễ dàng. Những tình cờ như vậy được người đời gọi là hên. Chả biết cái mạng số Hùng có hên hay không nhưng trước sau gì cũng có quới nhân phù trợ.
Số là như thế này. Cái cuộc đời đi trọ học khốn nạn của Hùng lênh đênh như lá trôi theo dòng và trầm luân như thận phận của Thúy Kiều. Đem so sánh cho kỹ thì số phận của nàng Kiều vẫn còn tốt chán vì còn có lúc gặp được Thúc Sinh yêu tha thiết hoặc Từ Hải lụy vì tình, còn Hùng thì chẳng có ai quyến luyến để đùm bọc chàng cả.
Thời gian qua nhanh thật phải không anh, giờ này tuần trước cả nhà mình còn đang quây quần bên món bò bía và gỏi cuốn tôm thịt, trước giờ em ra sân bay, vậy mà giờ đây lại đang lang thang nơi xứ người phải không anh. Hôm về anh có trách sao không email kể chuyện tết nhất bên xứ người, chuyện đón xuân ra sao v…v..
Một cậu bé xuất hiện trước cửa hàng bán chó và hỏi người chủ cửa hàng: “Giá mỗi con chó là bao nhiêu vậy bác?”
Người chủ cửa hàng trả lời: “Khoảng từ 30 tới 50 đô la một con!”
Cậu bé rụt rè nói: “Cháu có thể xem chúng được không ạ?”
Người chủ cửa hàng mỉm cười rồi huýt sáo ra hiệu. Từ trong chiếc cũi, năm chú chó con bé xíu như năm cuộn len chạy ra, duy có một chú bị tụt lại sau khá xa. Ngay lập tức, cậu bé chú ý tới chú chó chậm chạp, hơi khập khiễng đó. Cậu liền hỏi: “Con chó này bị sao vậy bác?”