Những ngày cuối năm trời Nam Cali se lạnh, Dũng lôi chiếc sport coat lâu ngày bỏ quên ra mặc. Đứng nhìn mình trong gương bỗng nhiên Dũng mỉm cười “Trông mình đứng đắn hẳn ra. Phù Dung hết dám chê mình cà chớn …”. Bỗng dưng Dũng có cảm giác hồi hộp, y như xưa, lần đầu tiên mặc lễ phục, đưa cô bạn cùng lớp đi dự junior prom! Chàng tặc lưỡi, khép cửa phòng mình và rụt rè gõ nhẹ cửa phòng Phù-Dung. Cánh cửa mở hé như thể là Dung đã đợi chờ từ lâu.
Dung Nghi phết cọ một cách nhẹ nhàng lên khung lụa. Màu trắng ửng trên lớp cỏ non xanh mướt như trải ra xa tít tắp. Tất cả thể hiện một khung cảnh ấm áp tràn đầy an lạc. Dung nhan thiếu phụ nổi lên trên phông tĩnh vật, kiêu sa, kiều mị. Ánh mắt người trong tranh như muốn nói lên sự khắc khoải của cả một đoạn đời sóng gió! Đôi môi khép kín nụ cười theo ý người vẽ khiến chân dung thoạt nghêm trang, thoạt trách móc. Dung Nghi ngắm bức họa cô đã mất gần hai tuần lễ mới hoàn thành, cô muốn dành cho cha mình một sự ngạc nhiên vào ngày sinh nhật thứ năm mươi lăm của ông. Dung Nghi biết rằng ngoài cô, không còn ai để ý đến sự vui buồn của người đàn ông trầm mặc nầy.
Đôi khi trong cuộc đời, họ cố tìm kiếm một cuộc sống có vẻ tuyệt vời và hoàn hảo, nhưng thực ra lại rất nặng nề và phiền toái. Nếu sự hoàn hảo trở thành một gánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống để chọn lấy những bước chân nhẹ nhõm.
Dave đang đứng chờ ở bến xe bus với hai vali to tướng và rất nặng thì chợt một người lạ mặt đến gần anh và hỏi: - Anh xem hộ mấy giờ rồi được không? Dave thở dài, đặt hai cái vali cồng kềnh xuống và hỏi... chiếc đồng hồ đeo ở cổ tay mình: - Mấy giờ rồi?