Ông xã trưởng đang nói với đồng bào ấp L.N. về tình hình đất nước, vấn đề hòa bình và ngưng bắn, và lập đi lập lại lập trường chống Cộng của chính phủ. Tôi đứng trên bục gỗ (chỗ tụ họp nói chuyện, học tập, thảo luận là một ngôi trường sơ cấp hai lớp, một phòng bị ngã sập, mái tôn thủng nhiều lỗ đạn loại lớn) tay chắp sau lưng, ngó ra ngoài khung cửa sổ lớn. Đây là lần thứ tư hay thứ năm gì đó, tôi quay mặt ra ngoài, qua khung cửa sổ.
Cuối Sài Gòn, qua khỏi Cầu Bông Ta nghe sao đã rộn lòng em ơi Sinh viên ta có một thời Yêu ai sao khó ngỏ lời nước non Nụ cười tươi, má lúm tròn Nhớ mắt em liếc, anh còn ngất ngây
Ra khỏi hợp tác xã Bản cuối gầm mặt không thèm nhìn ai, xăm xăm rảo bước. Trời đã xế bóng nhưng nắng vẫn thật oi bức, chiếc áo bộ đội bạc màu sờn rách ướt đẫm mồ hôi sau lưng anh. Bản bước xuống mương, cúi người nhúng cả đầu xuống nước rồi đưa hai tay vuốt lấy vuốt để gương mặt đầy nước. Nước chảy ròng ròng xuống người anh , ướt đẫm vạt áo nhưng vẫn không làm dịu được cái nóng đang sôi sùng sục trong lòng Bản.
Mưa tháng bảy ngập tràn con phố nhỏ Mỗi tan tầm hai đứa ướt lạnh căm tay em lạnh trong tay anh nồng ấm Mắt môi cười rạng rỡ toát từ tâm
Có một loài hoa vừa trôi vừa nở Em lấy chồng rồi anh ở vậy thôi Nữa mai thương đứng nhớ ngồi Biết loài hoa ấy vừa trôi vừa buồn
Đang lúi húi lục trong cái cặp đựng máy tính để tìm chiếc máy nghe nhạc cá nhân thì nghe tiếng một cô gái rụt rè hỏi tôi:
- Chú… chú là người Việt nam hả chú?
Tôi ngưng tay, nhìn sâu vào hàng ghế và nhận ra cô gái trẻ măng đang nhìn tôi chăm chú. Đôi mắt đen lay láy nhìn tôi không chớp chờ câu trả lời. Tôi hơi khựng người vì không ngờ trên chuyến bay từ phi trường Narita (Nhật) về San Francisco lại có người Việt và là một cô gái trẻ măng. Tôi gật đầu để cô yên tâm: