Châu định thu xếp nhà cửa về Sài gòn chơi , sẽ đến Trang để hai đứa hàn huyên nhưng công việc cứ như mắc xích không dứt ra được.Mà những chuyện buồn đến với Châu thì không thể đợi thời gian,thôi đành tâm sự qua thư vậy.
Trang ơi,từ hai tháng nay em và Nguyên không còn hạnh phúc nữa,mà chị biết đó,em lập gia đình chưa được nửa năm ? Cứ như trong tiểu thuyết hay phim ảnh thì trăm năm đầu bạc,trăng mật suốt đời,yêu đến hơi thở cuối cùng…Sao mới hơn năm tháng mà em đã cảm thấy hạnh phúc bay xa.Người bạn tình say đắm ngày nào đã hầu như trở thành xa lạ ?
Hai mươi năm trước đây tôi làm việc cho Computer Resources Inc.. Công ty vỡ nợ nên chúng tôi tan hàng, bùi ngùi chia tay, mắt rưng rưng lệ buồn. Gần 10 năm gần gũi bên nhau, mọi người như anh chị em trong nhà nên M. Imamura, office manager manager lúc bấy giờ, hẹn hò với chúng tôi là hàng năm sẽ gặp lại nhau, ăn với nhau bữa cơm, kể cho nhau nghe những vui buồn của cuộc đời, và nhất là để nhắc nhở nhau những ngày vui khi mà CRI chỉ là một nhúm người, ăn lên làm ra, lớn phổng phao để rồi bỗng nhiên lăn quay ra chết như hàng trăm công ty software lúc bấy giờ.
Tôi đã qua nhiều núi nhiều sông Để được dừng lại đây ngắm Cửu Long tự xẻ dòng xòe ra chín ngả Hẳn thiên nhiên muốn chia đều cho con người tất cả Lòng ưu ái của đất trời, từ mỗi hạt phù sa…
Một thanh niên học tập xuất sắc đến xin ứng tuyển vào một chức vụ quản lý ở một công ty lớn.
Anh ta qua được vòng phỏng vấn thứ nhất; vào vòng 2 giám đốc công ty sẽ phỏng vấn anh ta và là người quyết định. Qua lý lịch của người thanh niên, vị giám đốc biết được thành tích học tập ưu tú của anh ta, từ bậc trung học đến sau đại học, chưa từng có một năm nào kết quả không đạt xuất sắc.