Đêm nay cô nhớ anh nhiều lắm, chắc giờ này anh đã có giấc ngủ say nồng, còn cô vẫn ngồi trước cửa sổ phòng nhớ lại những kỉ niệm của bao tháng ngày qua. Cô nhớ đôi tay mềm mại, đôi chân nhỏ nhắn, vầng trán rộng, và nhất là nhớ mùi mồ hôi ấm nồng của anh. Cái cảm giác tê dại đến ngây ngất mà anh đem lại hôm nào như vẫn còn nóng hổi trong cô một cách kì lạ. Nhưng đêm nay - cũng chính cái cảm giác hạnh phúc đó làm cô mất ngủ, làm cô nhớ thương anh nhiều hơn và kỉ niệm giữa anh và cô lại ùa về như cơn lũ. Cô lẩm nhẩm một mình trong đêm: “Em muốn giờ này em được nằm trong vòng tay yêu thương che chở của anh, em yêu anh, yêu nhiều lắm, và có khi còn yêu hơn cả bản thân em nữa- anh có biết không?”.
Bỗng thấy hai cô bé diu dàng trong tà áo trắng Khắng khít bên nhau tựa chúng mình của ngày xưa Bao kỉ niệm chợt tràn về như sóng biển Và ta đắm chìm trong nổi nhớ mênh mông