Trên đỉnh Stone-mountain, mây cười gió hát Một mình ta cười , hát giữa hư không Chợt cảnh người...sao như cõi non bồng Nhớ quay quắt, ngọn núi vòng quê Mẹ
PN - Cuộc sống với nhiều thứ phải lo toan: học hành, việc làm, gia đình, con cái… với nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng dễ bị đau tim, tăng huyết áp, đột quỵ… Vấn đề là làm sao nhận diện những căn bệnh này để phòng tránh.
1. Bệnh mạch vành
Đây là bệnh thường gặp ở các nước phát triển. Trong số các bệnh động mạch vành nói chung, đau thắt ngực ổn định chiếm khoảng hơn một nửa số bệnh nhân.
Cơn đau thắt ngực do bệnh mạch vành thường biểu hiện:
Đau thắt ngực điển hình:
- Đau thắt ở sau xương ức và là một vùng (chứ không phải một điểm), đau có thể lan đến cổ, vai, tay, hàm, thượng vị, sau lưng, có khi xuống tận các ngón tay. Cơn đau thường kéo dài khoảng vài phút, có thể dài hơn nhưng không quá 20 phút.
Tôi đến nối vòng tay yêu thương Với bạn bè xưa muôn trùng kỷ niệm Những cái siết chặt tay Những nụ cười thương mến Những phút giây bên nhau rất đỗi ngọt ngào.
Kể chuyện ngày xưa và kể chuyện đời nhau Kể nhau nghe những niềm đau , nỗi nhớ Kể nhau nghe những ân tình một thưở Của ngày nào còn áo trắng thư sinh
Tôi bước vào đời với một giấy thế vì khai sinh bằng tiếng Pháp, trong đó có ghi "fils de parents inconnus": con của cha mẹ vô danh. Lần đầu tiên tôi biết họ tên mình đúng như được ghi trong khai sinh là khi tôi đọc danh sách học sinh thi vào trung học. Trước đó, người ta gọi tôi là A-Ki. Ðến bây giờ tôi không biết vì sao tôi có cái tên đó, phải chăng vì vào thời ấy, người ta có thói quen đặt tên chó là Ki, hay vì không biết tôi xuất xứ từ đâu nên hỏi là "À Qui ?"
Hết trung học, tôi đi vào cuộc đời trong tình trạng tứ cố vô thân. Tôi thi vào Ðại Học Sư Phạm khoa Pháp Văn vì đó là nơi để tôi có thể trốn đi lính, được hưởng học bổng, mà lại khỏi phải học hành gì cả, vì tôi vốn là một học sinh từng đứng nhất lớp về môn Pháp Văn khi còn ở Yersin, một trường trung học công lập Pháp ở Ðà Lạt.
Lâu thật lâu tôi không đi đâu ra khỏi nơi mình cư ngụ, thậm chí có những ngày chỉ loanh quanh trong nhà, mãi đến tối khi rời chiếc máy tính để lên giường tôi mới chợt nhận ra là cả ngày hôm ấy tôi đã chưa đi đâu ra khỏi cổng nhà mình. Đó chính là lý do khi được báo tin người anh con út của ông bác tôi qua đời, quan tài đặt ở một con hẻm nhỏ trên đường Thích như Nguyện là tôi thấy mệt vì việc phải đi tìm nhà với cái nóng bức của Sài Gòn, bởi cái tên đường lạ hoắc lần đầu tiên tôi mới được nghe này
Hạ về tỉnh giấc chiêm bao Chân reo bước rảo- lối mòn dấu chân Tình xưa lối cũ bước gần Cõi xa vọng động- phù vân mộng về Hạ về hồn cũ tỉnh mê Hanh hao nắng chếch - lao xao cõi mình Tiếng ve bỗng bặt cõi nao Hoa xưa chín đỏ- nơi nào cõi đâu
Ngôi nhà -- ngôi nhà duy nhất trong thung lũng -- nằm tụt vào bên trong sườn đồi núi thoai thoải . Từ độ cao này, người ta có thể nhìn thấy dòng sông, cạnh đó là bãi san hô, và cánh đồng bắp chín được điểm tô bằng những chấm hoa đậu đỏ, những chấm hoa luôn báo hiệu một mùa gặt hái tốt lành .
Đất bây giờ cần một cơn mưa lớn, hay tệ lắm cũng phải là một cơn mưa rào . Suốt cả buổi sáng, Lencho -- người nông dân dày kinh nghiệm với ruộng đất mùa màng hơn ai cả -- không làm được một điều gì ngoài cái việc cứ đảo mắt nhìn lên bầu trời về phía đông bắc .
Hôm nay, trời sắp sửa vào thu, bầu trời không còn nắng gắt. Đêm hôm qua gió lạnh lùa vào cửa sổ, tấm chăn mỏng không đủ ấm làm trằn trọc suốt đêm, biết thế nhưng vẫn lười biếng trở dậy để đóng cửa sổ... một đêm mất ngủ, thêm một đêm thao thức để tất cả trong một khoảng thời gian nào đó chợt đi về trong ký ức, mang theo những khuôn mặt ngây thơ, nhỏ bé ngày nào, những khuôn mặt đã in đậm trong tâm khảm tôi như một cái mốc của thời gian nơi xứ người.
Tháng 10 năm 2001, em gái tôi bắt đầu trở bệnh. Cô ấy bị những chứng co giật trong bao tử và cảm thấy đi đứng rất khó khăn. Mỗi lần bước ra khỏi giường, cô ấy đã phải cố gắng lắm mới nhấc mình lên được vì đau đớn. Đến tháng 3 năm 2002, em tôi đã phải trải qua nhiều lần lấy mẫu nội tạng ra thử nghiệm đồng thời phải uống cả tá thuốc mỗi ngày. Các bác sĩ không thể định bệnh được. Em tôi đau đớn quá chừng và biết rằng mình sắp chết vì không ai tìm ra phương pháp chữa bệnh.