Làm dâu lần đầu nấu củi rơm Nồi cơm to tướng bê không nổi Khệ nệ nhắc lên một cái kiềng Chất rơm đầy bếp châm mồi lửa Lửa cháy bừng to hết cả hồn Gáo nước tát vào lửa tắt ngúm Bụi tro mù mịt khắp mọi nơi Hì hục loay hoay nồi cơm sống Mẹ về, mẹ giúp chẳng mắng la Mẹ hiểu dâu mẹ người thành phố
Mạ ơi ! con đã về đây An Vân thôn chốn nơi này lớn lên Đã bao lửa đạn bom rền Anh em cố học làm quên những ngày Tre pheu, cây cả lung lay Cánh diều no gió lướt ngay lên trời Như chúng con đã một thời Tung tăng hụp lặn lội bơi bến đình
Ngày xưa chàng dạy cùng trường Nhưng không để ý nên gần hóa xa Thời gain rồi cũng trôi qua Cùng đường chung bước đường xa thấy gần Lâu dần rồi cũng thân quen Cả hai hợp ý tình thân mặn nồng Tình yêu phát triển trong lòng Đêm đêm hai đứa thong dong đường làng
Cho dù năm nay không phải là năm Mèo, nhưng tôi muốn nói, muốn kể chuyện về một con mèo. Con mèo của nhà tôi, con mèo mà mẹ tôi vẫn thường nói khi chúng tôi còn bé, con mèo mà dân gian vẫn có câu: " ]Mèo vào nhà khó, Chó vào nhà sang." như vẫn còn ám ảnh trong tôi, cho dù bây giờ tôi đã có một mái gia đình riêng cho chính mình.
Thuở ấy, mỗi lần thấy chó nhà ai ghé đến cửa hay chạy vào nhà, chị em tôi có lỡ đuổi đi thì mẹ tôi lại quýnh-quáng lên: - Ấy, sao các con lại đuổi đi? Chó vào nhà hên lắm đấy!
Chị em tôi có phản đối vì con chó trông không sạch sẽ cho lắm thì mẹ tôi lại thản nhiên, dịu dàng đi lấy cơm cho nó ăn, để rồi khi no nê " ngài" tự động đi nơi khác mà mình chẳng phải mang tiếng là " ]đuổi cái hên" đi, cho dù chúng tôi đã nhiều lần chứng kiến " Chó vào nhà sang" nhưng chẳng thấy nhà mình sang hơn tý nào.
Đêm qua gió khủng khiếp, gió rít lên từng hồi nghe rờn rợn, nghe vắng vẻ, nghe đêm hoang vắng. Gió đêm nay khác hẳn những cơn gió đã qua, gió không giống những con gió lốc... Gió làm người ta liên tưởng sắp đến ngày tận cùng. Âm thanh của gió nghe không giống những cơn gió đã đi ngang. Gió thổi phần phật cây thông như cây liễu bên kia hàng rào của phía sau nhà cứ ngả nghiêng hết bên này sang bên kia... Gió đem theo mưa, những hạt mưa tuy không nặng hạt nhưng bị gió dập vùi vào mặt kiếng đem theo chút lành lạnh đi về trong đêm...
"Lạy Đức Chúa Trời Ba Ngôi, Con lấy được vợ, con thôi nhà thờ"
Hai câu nói trên đã được truyền miệng qua các cụ, qua miệng mẹ tôi như kinh tụng hằng ngày, lúc đó tôi chưa hiểu đời, hiểu người cho lắm, thành ra câu nói trên hình như không nhập tâm tôi cho mấy, cho dù trong lòng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lấy một anh chàng ngoại đạo nào đó khi lớn lên.
Ngày xửa, ngày xưa, ngày mà tôi chỉ là một thiếu nữ ngây thơ, thánh thiện, thánh thiện vô cùng để có thể trở thành một nữ tu như bao nhiêu nữ-tu khác trong tu-viện. Thế nhưng, đời không như là mơ nên đời đã giết chết giấc mơ của tôi, giấc mơ trở thành nữ-tu mà tôi hằng ao ước. Cũng vì trời không chiều lòng nên tôi đã trở nên Tôi của hiện tại, nghĩa là tôi của những bổn phận, của những trách nhiệm như bao nhiêu người đàn bà chung quanh.