(Viết về những cô gái Việt lạc loài kiếm sống ở các nước châu Á thuộc khối Asean)
Tôi chưa bao giờ tự hào rằng tôi là người tốt. Giới giang hồ bảo tôi là người trọng chữ tín, sống nghĩa khí, giữ thủy chung. Nhưng giới hữu trách lại cho tôi là người gây rối, một thành phần tuy không nguy hiểm nhưng cần phải để ý. Còn giới mô phạm hoặc những nhà đạo đức lại liệt kê tôi vào thành phần bất hảo, gây tệ đoan trong xã hội, cần phải tránh xa.
Ta đi tìm lá diêu bông ! Bài thơ đánh mất, bên dòng sông hương Ngàn năm Huế vẫn mến thương Làm bao thi sĩ vấn vương nơi này. Trăng lên, cạn chén nồng say Nhìn con chim nhạn, bay ngoài bãi sông
Dắt nhau đi lễ chùa xa Thắp hương khấn Phật, dâng hoa Thánh hiền Cầu xin gia cảnh bình yên Cầu xin mình được lâu bền bên nhau Cuộc đời dù lắm bể dâu Sướng vui thì có, thương đau thì đừng…
Cách đây mười mấy năm, tôi có về thăm nhà vào dịp Tết.
Sáng sớm cô bạn ghé nhà bảo"Sửa soạn lẹ lẹ lên nghen nhỏ, hôm nay tụi mình đi phố sắm Tết. Để làm một công hai chuyện, mình ghé vào tặng quà, chúc Tết bà giám đốc của mình chút xíu. Không có không được mi ơi, không thích mà cũng phải làm, như là một bổn phận vậy đó nhỏ". Tôi ngạc nhiên quá, sao lại không có là không được, sao lại không thích mà cũng phải làm.