Mặc dù bố tôi đã “ cuốn theo Chiều gió “ với người phụ nữ khác từ hơn hai chục năm nay, nhưng có lẽ quan hệ của mẹ tôi và gia đình bên nội khá tốt, nên bất cứ chuyện vui , chuyện buồn gì của bên nội cũng có mặt mẹ tôi, dù không có mặt bố tôi và người đàn bà sau này của ông ta (dường như ngoài bà nội tôi ra thì không ai công nhận người phụ nữ này vào gia đình Nguyễn Phước tộc) , và các cô chú tôi mỗi khi ở ngoại quốc về cũng đều ghé thăm mẹ tôi
Đặc biệt là cô Bảy và mẹ tôi hai người thân thiết đến độ mỗi khi có chuyện buồn chồng con gì cô cũng lên than vãn, chia sẻ với mẹ tôi. Thậm chí hai người là quan hệ chị dâu em chồng mà lúc nào cũng mày tao mi tớ cứ như hồi còn học chung một trường .
Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trǎm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác. Một nụ cười - vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ.
Yêu em vứt sách ngồi mơ Xé toang vở học làm thơ ân tình Vẽ lên giấy một trái tim Vẽ thêm đôi mắt đa tình thương thương Chiều qua có nắng vàng vương Rơi rơi nhẹ nhẹ trên đường em đi
Không biết tôi đã quen biết chị từ lúc nào ....Từ khi rời thành phố HONOLULU đến định cư,ở vùng đất mới này thì tôi đã thấy chị ...Hàng ngày chị đon đả mời chào tất cả mọi người ,đi đâu tôi cũng gặp chị ,ngày ấy tôi biết rõ tên thật của chị là : Phạm thị Tư ...Ngày gia đình tôi đi làm thẻ xanh, tôi gặp chị cùng đến làm ...Mấy năm sau gặp chị ở nhà thờ Việt nam, Chị tỏ ra rất ngoan đạo , ngày nào chị cũng đi... ,chị bảo là mới vào Quốc tịch MỸ và đã đổi tên MỸ là "ROSE " chị đưa cho mọi người xem những tấm hình lúc chị đang tuyên thệ, lúc ấy tôi mới biết là khi ấy cũng cần phải chụp hình ... Con người từ một quốc gia nghèo nàn thấp kém, nay đột nhiên bước chân vào một thế giới văn minh giàu có nhất hành tinh : Chụp hình để đánh dấu kỷ niệm và khoe khoang với bạn bè là đúng rồi...
Chồng chị là 1 kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững, chính chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu anh chị đã đi đến hôn nhân.
Nhưng đến hôm nay, sau 2 năm là vợ chồng, chị bỗng cảm thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh. Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là 1 bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt.
Mỗi năm, cả thế giới phát hiện 10 triệu trường hợp ung thư (UT), nhưng theo Tổ chức y tế thế giới ước tính đến năm 2020 có khoảng 15 triệu, tăng 50%, nếu chúng ta không tích cực “hành động”. Hầu hết các chứng UT có thể biết trước, thay đổi cách sống có thể làm giảm nguy cơ. Đây là “tế cấp tam thập điều” để ngăn ngừa UT:
1. Một nghiên cứu của Phần lan thấy rằng quá trình lên men có liên quan tới việc dưa bắp cải (sauerkraut, của Đức) sản sinh các hợp chất kháng UT – kể cả ITC, indole và sulforaphane. Để giảm lượng sodium, hãy rửa dưa muối trước khi ăn.
BÌNH minh ánh sáng ở nơi nào? Đêm thâu gió thổi hồn lạnh buốt HOA nở rồi tàn chẳng phải sao? HỒNG lan cúc trúc tình là nghĩa Yêu ở nơi nào hỡi em ơi Xưa kia mộng tưởng ta nghèo quá Giờ thì mộng ước lại khát khao NHUNG nhớ em ơi! đến thưở nào?
Hai mươi tuổi, cái tuổi mới bắt đầu của thời gian ươm tròn chín mọng nhất của đời người ....thì tôi lại cột ràng cuộc sống đang tự do thoải mái nhất của mình vào với trách nhiệm, bổn phận và chấm dứt những mộng mơ, những rong chơi, khép kín bên trong cánh cửa gia đình...
Ngày đó ở quê tôi....Con gái cứ ngoài hai mươi là cha mẹ đã lo lắng : làm sao để gả chồng cho chúng, làm sao để kiếm cho ra những tấm chồng cho hết một đám con...những lo lắng ấy không phải là không nguyên do, những bậc làm cha mẹ luôn nhìn xa thấy rộng và luôn muốn cho con mình được yên bề gia thất, được lo xong cho đứa nào là mừng cho đứa ấy, là chu toàn trách nhiệm của bậc làm cha mẹ....
Khi còn là một đứa trẻ nghịch ngợm, tôi thường chơi với bọn bạn đủ các trò chơi. Chúng tôi có một bài vè điểm cái, nó bắt đầu như thế này: “Một trăm mười lăm và năm trăm; Con gà nó gáy lăng xăng sớm chiều” và câu kết của bài vè là: “Trên ống khói có con mèo; Rồi đây hạnh phúc sẽ vào tay anh”.
Mỗi lần như thế, tôi cứ ước ao ngón tay của người điểm cái sẽ trỏ đúng vào ngực tôi để tôi sẽ là người được cuộc; trở thành cái của ván chơi. Ôi, lòng tự tôn của con người! Ai chả biết ở đời, lòng tự tôn là trên hết. Kẻ nào không hiểu được điều đó thì thật chẳng hiểu đời tí gì. Và cho mãi tới bây giờ tôi vẫn là người lúc nào cũng hi vọng rằng trong cuộc sống chính mình sẽ phải là người “được cuộc”.