Theo bản tin tuần rồi của tạp chí Natur & Medizin ở CHLB Đức, ít nhất hơn phân nửa trường hợp bệnh lý, dù là đau răng hay trầm uất, bắt đầu từ khâu rối loạn nhịp sinh học.
Nói cách khác, nếu chiếc đồng hồ sinh học bên trong cơ thể vì lý do nào đó bỗng chạy nhanh hay chạy chậm hơn bình thường, bỗng báo động thay vì đúng giờ quy định lại quá sớm hay quá trễ thì rối loạn trên trục thần kinh - nội tiết - biến dưỡng sớm muộn không mời cũng xồng xộc vào nhà, chẳng thèm gõ cửa.
Là sinh viên năm thứ ba trong ngành kỹ sư cơ khí, Bryan rất hãnh diện khi vừa đi làm vừa đi học, và tự thuê được căn phòng nhỏ xinh xắn trong khu chung cư gần trường. Hai năm trước, khi mới bắt đầu cuộc sống sinh viên, Bryan ở trong ký túc xá của trường, giống như khung cảnh trại lính, 4 chàng sinh viên trong một phòng lớn, bàn học và giường ngủ riêng ở mỗi góc nhưng chung nhau phòng tắm giặt, vệ sinh. Mẹ của Bryan hàng tháng phải gửi tiền để Bryan trả tiền ký túc xá và chi tiêu ăn uống.
Em về từ nẻo trời xa Mừng nhau một chén quan hà chia đôi Tóc thề em rẽ lệch ngôi Vẫn là giọng nói tiếng cười ngày xưa Ngày em đi, gió trở mùa Ta ôm hận quãng đời thừa đắng cay
Chiều nay ta trở lại tuổi học trò lên đường về thăm trường cũ, thăm lại bạn bè một thời đi học. Thăm lại cảnh cũ người xưa... nơi cả một thời vết chân non đã trải trên những con đường mòn của miền quê yêu dấu.
Lòng nôn nao rạo rực trong tâm trạng trở về. Hỏi không vui sao được đi cùng bè bạn gợi lại tuổi thơ. Niềm vui của chúng tôi trưa nay mổi người một khác. Bạn Hoàn quá sung sướng, không ăn, không ngủ, chờ chuyến tàu chiều. Luận biết mình không ngủ được, nên ăn thả dàn. Bạn Vinh thì chạy đôn chạy đáo, lo mua vé và thức ăn. Đúng là một trưởng lớp trách nhiệm, uy tín, và nay là trưởng hội này đây. Bạn Quý quá náo nức nên đã đi trước về quê.
Em đã biết, phận người như giọt nước Trôi sông, ra biển, chẳng về nguồn (1)
Trong cơn thác lũ nhiều cảnh ngộ, Vùng vẫy cho qua sóng loạn cuồng. Em đã biết, đường đời muôn vạn nẻo, Chọn một đường, nhiều khi, chẳng biết đúng hay sai, Có những lúc, không chờ nữa, chẳng hỏi được ai, dấn áo bụi đường