Lần đầu tiên nhìn thấy con Tía của ông Năm, tôi cùng chục người nữa gồm nài ngựa lẫn du khách đứng nhìn và nghe ông Năm nói. Ông già đang sướng vì có con ngựa đẹp: "Ở trường đua, tên nó là Jacqueline, về đây tao đặt nó là Tía, giản dị, gần gũi hơn! " Nghe ông già khoe ngựa, Tư xe ôm ngứa mồm :" Sao bác Năm không cho nó tên Thanh Nga, Ngọc Hương hay Diệp Lang, Vũ Linh gì đó... cho nó đậm đà bản sắc dân tộc ?". Ông Năm sửa ngay :" Mày nói dở ẹt ! Cái tên để gọi, nhất là tên con ngựa, làm gì phải bắt nó mang chuyện dân tộc vào đây, dẹp đi !".
Ta tiễn ngươi chiều gió lộng trời Bóng thuyền bóng nước tít mù khơi Ngươi đưa tay vẫy ta tay vẫy Cúi mặt trông lên mất biệt rồi Ta về thất thểu con đường cũ Cứ thấy chân mình có sóng trôi
Có một loài được coi là “diva” của thế giới chim muông, những con chim này có bộ lông dài thướt tha, sặc sỡ…
Truyền rằng, chim Thiên đường là một con chim thần, sống ở trên thiên đường, ăn mật hoa, uống giọt sương. Khi múa sẽ vang lên tiếng nhạc mê hồn. Người ta gọi nó với nhiều tên khác như: chim cực lạc, chim Mặt trời, chim Phượng…
Một câu chuyện cho những ai sắp yêu, đang yêu thầm, hay đang hò hẹn. Rằng khi đã quan tâm đến ai, hãy quan tâm tới tâm hồn, trái tim chứ không phải vẻ bề ngoài của họ.
John Blanchard đứng dậy, chỉnh lại bộ quân phục và nhìn đám đông người đang qua lại nhà ga trung tâm. Anh tìm một cô gái mà anh chỉ được biết trái tim cô, chưa biết khuôn mặt cô, cô gái với bông hoa hồng.
Họa ý bài thơ Tự Tình Trong Đêm của TRẦN HOAN TRINH
Trong im lặng có nhiều điều đã nói Trong xôn xao có nói vẫn khôn cùng Tôi chọn sự lặng im Thay vì trải lòng mình giữa vòng tay anh Thay vì đem cả trời xúc cảm trút xuống vai anh Thay vì trực nhận rung động dạt dào như mưa lũ
Mùa hè năm đó, Nụ từ ngoài nớ vô nghỉ hè ở phố nhỏ Gia Long này. Mạ với Nụ vô ở nhà dì mình. Dì Nụ có hai nhỏ gái trạc tuổi Luy và một út trai. Tuy nhỏ tuổi hơn Mừng -- nhỏ gái đầu của dì -- một tuổi (Luy nghe nói vậy), nhưng về vai vế thì Nụ lại là đàng chị -- oai thiệt. Thành ra tình cờ Nụ lại là “nhỏ hàng xóm mới” của Luy. Mà cái “nhỏ hàng xóm mới” này, lúc đầu Luy chỉ biết thôi chớ chưa… dám làm quen. Với Luy, làm quen với tụi nó sao mà khó thấy mồ! Thì đó, nhỏ Mừng đó, nó ở cùng xóm với Luy tới chín mười năm trời nay, mà có thân gì nhau cho lắm đâu, gặp nhau thì cao tay lắm chỉ: “Ê…! Ê… !”, là xong. Có phải tại thấy nó là con gái con lứa gì mà ưa ghẹo Luy quá nên Luy “ơn ớn” chăng, hay tại Luy… teo quá, nhác… đòn!? Có lẽ tại… cả hai lý do này. Ừ, thôi thì chấp nhận như vậy đi cho khỏi… nhức đầu.