Những chùm hoa Phượng đỏ đang phơi mình giữa tiết trời khô ran oi nồng của nắng Hạ, chỉ còn mấy buổi học tại lớp học thêm này nữa là tất cả giã từ lớp học, giã từ sân trường chính và giã từ luôn cả những giờ học thêm bên nhau của các cô cậu học sinh vì mùa thi đã gần kề.
Những đôi mắt nhìn nhau lận bận không thốt nổi câu nào, những ánh nhìn diệu vợi trao nhau có pha chút luyến lưu... .Nhũng cặp mắt lặng thầm trao gởi đang nhìn ra ngoài khung cửa sổ, những cánh phượng vẫn vô tình tơi tả dưới bóng nắng của sân trường trong một ngày cuối hạ.
Cái riêng" của nền văn hóa mỗi nước, chính là cốt tủy, nguồn gốc, hay là di sản truyền thống qua nhiều thế hệ dựng nước và giữ nước của quốc gia đó - nó làm cho người ta không thể lẫn lộn, hay bị xem thường mỗi khi tìm hiểu về lịch sử của mỗi nước. Đây cũng là niềm tự hào chung của cả một dân tộc.
Nghĩ rằng, phải hiểu cho được cái hay, cái đẹp của dân tộc mình trước khi tiếp thu, hấp thụ cái mới của nước ngoài - tôi rất đam mê trong việc quay về với "cái cũ" - mà kho tàng văn chương bình dân là một miền rất phong phú, có vô số bông hoa đẹp, chưa có một ai có thể tự hào là đã thấu hiểu tất cả...
Trước ngày thi mấy hôm, tôi phải dợt lui dợt tới vài lần cái bài thi thực hành cho thiệt nhuyễn dưới sự giám sát của... bà xã tôi. Gớm, bả kỹ quá, kỹ đến nỗi có lúc tôi muốn... sùng lên. Nhưng phải vậy mới được chớ. Biết tôi sắp... sùng, bả vuốt vuốt tóc tôi, rồi dỗ ngon dỗ ngọt, nhắc đi nhắc lại: "Anh ráng đậu cái một cho khỏe, nghen!" Tôicảm động đáp: "Ừa... ! Anh sẽ ráng!". Cũng nhờ tôi đã dợt trước với bả hồi bả dọn thi năm trước, nên chuyện này tôi thông qua không khó mấy.