Khi hai người xa lạ gặp gỡ phải có một cái gì của người nầy gây xúc cảm cho người kia và trái lại, để người ta cảm thấy thích thú muốn làm quen và rồi họ sẽ quen nhau. Khi một đọan văn được viết phải có cái gì gây được sự tò mò và hứng thú cho người đọc, đọan văn mới được đọc. Một bài thơ phải dùng ngôn ngữ đi ngay vào lòng người bài thơ mới tạo được cảm xúc. Đó là nghệ thuật của người cầm bút!
Đã có lần tôi làm người lang thang bước những bước dò dẫm vào vườn thơ của khoahoc.net và tình cờ tôi tìm thấy được một đóa hoa kỳ diệu làm tôi chới với, bâng khuâng và xúc động. Tôi đã bàng hòang sửng sốt, đã ngậm ngùi vì cái ước mơ thật bình thường lồng trong sự rung động qúa ư mãnh liệt của Thi sĩ Trần Hoan Trinh trong câu thơ ông viết:
Cho tôi nắm lấy bàn tay ấy Để cả trần gian ngập nắng đào
Mụ ngồi ngay ngắn, yên vị trong chiếc ghế bành đối diện với tôi. Những nếp nhăn rạch trên trán những đường rãnh sâu đậm như những vết chém để sẹo nên trông khuôn mặt người đàn bà khắc khổ hẳn ra. Quần áo toàn một màu đen tuyền, mụ ngồi ủ rũ như một con quạ già không đủ sức bay về tổ, ngơ ngác sợ hãi khi màn đêm xuống dần. Hai tay mụ xếp ngay ngắn trước đùi, mười ngón tay xương xẩu bấu chặt cái xắc tay đen đã sờn lớp da ngoài trông xơ xác như da con chuột cống. Mụ ngước mắt nhìn tôi, vẻ mặt bồn chồn pha chút sợ sệt.
Một tuần sau Tết Nguyên Đán, bản thảo truyện ngắn Hạt Đậu Gai được gửi đi cho tất cả thành viên nhóm Lasan niên khóa 1965-1972 nhằm thu thập thêm ý kiến để hoàn chỉnh trước khi đăng thì một thông tin quí giá liên quan đến câu chuyện bất ngờ xuất hiện vào phút chót.
Dán mắt vào màn hình máy tính, không cần phải đọc hết những dòng cuối cùng của bản thảo, Nghiệp nhận thức ngay rằng mình chính là một trong các nhân vật được nêu lên. Không những thế, Nghiệp còn là mắt xích cuối cùng mà tác giả nhắc đến vào cuối câu chuyện. Cầm điện thoại, Nghiệp gọi ngay cho một trong những người tham gia viết Hạt Đậu Gai mà không để ý: bấy giờ đang là giấc chiều ở Châu Âu, tức khoảng 3-4 giờ sáng bên kia bờ Thái Bình Dương của nước Mỹ, cho đến lúc nghe tiếng Ngân giọng khàn khàn bực bội vì bị đánh thức…
- Ngân hả? Tao là Nghiệp đây, chưa kết thúc Hạt Đậu Gai như bản thảo được…
- Cái gì???
- …..
Câu chuyện phần ba Hạt Đậu Gai đã bắt đầu như vậy.
Này bạn hỡi, rồi ngày mai nầy bên ấy Tiếng cười vui vang rộn rã khắp sân trường Nắng toả chan hòa trên thành phố yêu thương Trời tháng ba còn dịu dàng hay gay gắt?
Đúng năm giờ bác Chu tài xế xe taxi phải giao xe, nhìn đồng hồ đã năm giờ mười lăm rồi, nên bác tài đem tấm bảng “tạm thời không đón khách” treo lên. Đúng ngày cuối tuần, học sinh trong ký túc xá của trường trung học số bốn mươi chạy ùa ra. Bác Chu tài xế nhịn không được thói quen này nên dừng xe lại, nhìn học sinh đi đi lại lại, chúng nó mặc đồng phục nhà trường, trên mặt tươi cười rạng rỡ.
- “Bác tài, cháu…cháu muốn ngồi xe của bác.” Một bé gái chân đi cà thọt lưng mang cặp sách đi đến, nhìn hai bên phải trái nói vội vàng.