Đời không đòi thơ Như người ta đòi cơm đòi áo Và cuộc đời không bao giờ gọi Hãy mang thơ đến gấp cho tôi ! Những chiều vàng nắng tắt trên đồi Không ai nấu thơ sôi trên bếp lửa Giữa cơn khát khô môi cháy cổ Không ai đòi thơ uống mát lòng
Buổi chiều cuối tuần ở nơi này như vắng vẻ hơn mọi ngày, người ta háo hức đưa nhau đi ăn uống, đi chợ búa, chuẩn bị cho hai ngày Thứ bảy và Chủ Nhật.
Xong công việc của mình , tôi thẩn thờ ngồi sau tay lái, bụng đói vì hôm nay bận rộn tôi quên mất bữa ăn trưa, chỉ vài miếng trái cây và uống mấy lần nước lạnh, tay mỏi, mắt hoa...con đường trước mặt như dài ra theo vết xe lăn.
(Viết lời theo giai điệu bài hát “Đưa em tìm động hoa vàng của Phạm Duy”)
Trời cho hết cả vầng trăng Đêm thu huyền diệu trăng vàng sáng soi Tôi và em cùng dạo song đôi Đưa nhau lên tới trên đồi ngắm trăng Trên chùa Linh Ứng Phật bà thăng Chứng là tôi đã kết tình với em
You are my sunshine My only sunshine You make me happy...
Đêm nay nghe lại bản nhạc này mẹ nhớ đến con thật nhiều, nhớ đến trĩu lòng... con, thằng bé của riêng mẹ, thằng bé mãi mãi không lớn trong mẹ, mãi mãi là giọt nắng chiếu vào cuộc đời mẹ...
Tôi có một cái hộp nhiều ngăn. Tôi đặt tên là “Tình bạn”. Tôi cất những kỷ niệm đẹp, những lời nói yêu thương, những cử chỉ đẹp của bạn bè trong từng ngăn kéo yêu thương của tôi. Lâu lâu tôi mở ra xem và mĩm cười với chúng một mình. Đó là niềm vui và hạnh phúc tôi cất giấu cho riêng tôi trong nhiều năm tháng. Nhưng hình như vui một mình, hạnh phúc một mình chưa đủ bạn ạ. Hạnh phúc sẽ nhân đôi, nhân ba nếu mình có thể chia sẻ được với bạn bè.