Một đêm trong tháng 10 năm 2009, tôi vào website của một người bạn và được biết có một đoàn thiện nguyện y tế từ Mỹ sẽ về Bình Định vào đầu tháng 11-2009. Tôi tiếp xúc với đoàn thiện nguyện và được chấp thuận tham gia công tác.
Tôi tìm người làm thay phòng mạch trong khi tôi vắng nhà nhưng không tìm được ai vì thời gian quá gấp. Vợ tôi cũng là người Bình Định, khuyến khích tôi đóng cửa phòng mạch 2 tuần để tháp tùng đoàn thiện nguyện. Nàng muốn được dịp đi thăm các cháu ngoại ở Hoa Thịnh Đốn.
Tiếng hát cuả ca đoàn khoan thai cất lên sau phép lành cuả linh mục chủ tế trong Thánh lễ sáng hôm nay khiến tôi nhớ quá ngôi trường thân yêu đã bốn mươi năm xa cách cuả mình.
Trinh Vương, ngôi trường với hai cánh cổng sắt sơn màu xám nhạt, dãy phòng chính một trệt hai lầu với màu vôi xanh tím, những cánh cửa sổ với hai lần cửa gỗ và kính, hai tấm bảng màu xanh dài kín cả mặt tường, chiếc bục giảng gỗ nâu, bên cạnh là thau nước nhỏ với chiếc khăn màu trắng để thày cô lau tay sau giờ giảng bài . . .Những chiếc bàn học với những ngăn phân chia rõ ràng, những chiếc ghế dài có tựa mà tôi thấy chỉ hình như có ở trường chúng tôi . ..
Có ngọn gió bốc cao ngọn lửa chiến tranh, cuốn lăn lóc bao sinh linh trên đường trốn chạy. Nó xoáy lồng lộng trong cơn mê cuồng cực độ, xô đẩy bao niềm dấu yêu thành tro bụi. Nó cuốn xa khơi những con tàu nhấp nhô sống chết và khiến người phải cách chia người.
Có ngọn gió lùa trên đôi mắt người tuyệt vọng, trong xác thân rời rã giữa sự sống và cái chết. Có ngọn gió đùa vào quá khứ thổi tung bao nhiêu dấu yêu dĩ vãng. để lại chơ vơ trên cuộc đời nghìn nỗi mất mác não lòng. Có ngọn gió bủa vây rừng rực lửa hận thù, thổi bay đời về rừng rú âm u cùng cỏ lá thú hoang.