Năm nay ngày giỗ mẹ tôi nhằm vào ngày Chủ Nhật, thật là vui mừng vì đã từ rất lâu...năm nào ngày giỗ cũng rơi vào ngày đi làm và quanh quẩn cũng chỉ mình tôi bên mâm cơm và nỗi buồn chất ngất.
Vậy là còn ba ngày nữa là các con cháu tôi sẽ về nhà để dự đám giỗ mẹ tôi, tôi đã thông báo cho chúng và tất cả đều nhận lời, nhưng các con tôi bảo rằng mỗi đứa sẽ mang về một món ăn đã làm sẵn...Riêng tôi chỉ làm món nào mà tôi thích mà thôi vì chúng không muốn tôi vất vả cặm cụi từ mấy ngày trước...
Tôi là một người sống độc thân (và không có con), năm nay tôi 50 tuổi. Tôi sinh sống ở Virginia thuộc Hoa Thịnh Ðốn, sức khỏe đầy đủ và tôi có một việc làm vững chắc. Tôi có một người cha 85 tuổi, sống tại Houston , Texas .
Ôi bao dặm đường xa cách. Từ ngày mẹ tôi mất cha tôi sống một mình, ông không chịu rời căn nhà với những năm tháng của quá khứ và tôi không thể bỏ việc để dọn về nhà cha. Mùa Xuân năm ngoái cha tôi bị ngã bể xương hông và dập một bên sườn. Bây giờ cha tôi phải vào viện dưỡng lão dành cho người già ốm yếu và cha tôi được xếp vào danh sách phải săn sóc đủ một vòng tròn của chiếc đồng hồ treo trong phòng ông.
Phan là người ngoại đạo. Lúc còn nhỏ, cha mẹ gởi chàng vào trường mấy thầy dòng, nói là để cho nó học lấy cái đạo đức căn bản. Sau sáu năm mài mòn đũng quần ở bậc trung học, chàng thuộc lòng một số kinh nguyện. Phan đọc kinh như một con vẹt vì chàng chẳng hiểu gì cả. Mỗi buổi sáng trước giờ học, tất cả học sinh đều đứng lên nguyện kinh. Đọc mãi đâm quen, rồi thuộc nằm lòng. Vậy mà sau bao nhiêu năm bôn ba trên đường đời, trí óc chàng chỉ còn nhớ lõm bõm một vài câu kinh, đọc lên chẳng ăn nhập gì với nhau cả. Như buổi chiều hôm nay, Phan tình cờ bước vào ngôi giáo đường gần sở làm, lòng chàng bỗng thấy chùng hẳn xuống. Phan đột nhiên nhớ lại những kỷ niệm, ngày chàng còn theo học ở trường đạo.